Thần Hồn Điên Đảo

Chương 59: Vợ Anh Giỏi Quá

Trước Sau

break

Đối với sự thân mật của Dương Lâm Thăng, Thành Nhan chán ghét ra mặt. Khi ông vuốt tóc cô, ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo.

Cho dù được cưng chiều cho đến hư cô vẫn biết thế nào là cư xử cho phải phép. Hôm nay là ngày vui của Dương Đạm và Bạch Tịnh, cô nên nể mặt bọn họ một chút.

Cô đi theo Dương Lâm Thăng vào trong. Cơm nước đã được bày sẵn.

Đã lâu rồi nhà của Dương Lâm Tranh không được náo nhiệt như vậy. Ngày thường chỉ có ông, Lý Vân Y và Dương Úy Nhiên cùng nhau ăn cơm. Tối nay có mặt đông đủ, căn phòng trở nên ấm cúng hẳn.

Dương Úy Nhiên và Thành Nhan tình cảm rất tốt. Vừa thấy Thành Nhan bước vào Dương Úy Nhiên liền chạy đến níu lấy cánh tay cô, tíu tít hỏi chuyện. 

Thành Nhan năm nay 21, xem như cùng lứa với Dương Úy Nhiên. Hai cô gái quen nhau từ nhỏ. Dương Úy Nhiên không ngờ có ngày bạn thân lại trở thành thím ba của mình. Quan hệ này quả là phức tạp.

"Nhan Nhan, ngồi đây này." 

Dương Úy Nhiên vỗ nhẹ vào chiếc ghế bên cạnh mình. Thành Nhan gật đầu rồi ngồi xuống. Cô vốn không muốn ngồi gần Dương Lâm Thăng, cho nên lời mời này vừa đúng ý cô. 

Sắc mặt Dương Lâm Thăng vô cùng khó coi. Còn Dương Đạm đứng bên cạnh lại thấy hả hê, hiếm khi thấy chú ba của mình thất bại ê chề.

Mà ông toàn là thất bại trước mặt Thành Nhan.

Cho tới bây giờ anh mới tin rằng tình yêu là thứ có thể đánh bại tất cả.

……

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Đây là lần thứ hai Bạch Tịnh ăn tối ở nhà họ Dương. Cô vẫn có chút không quen.

"Tiểu Bạch, con định xin vào trường nào?" Dương Lâm Tranh đột nhiên hỏi.

Cô suy nghĩ một chút rồi mới trả lời: "Con cũng chưa biết nữa, chắc là trường đại học ở Đại Liên. Anh ấy không muốn con đi học xa."

Dương Lâm Tranh gật đầu tán thành: "Phải rồi, đã kết hôn rồi thì không nên nay đây mai đó nữa. Vợ chồng son thì phải sống chung một nhà. Đại Liên cũng có nhiều trường đại học tốt."

"Vâng." Bạch Tịnh thấp giọng đáp.

Thật ra cô không dám yêu cầu cao. Có cơ hội thi vào đại học đã quý lắm rồi. Có được tuyển vào học viện âm nhạc hay không cũng không còn quan trọng nữa.

"Đúng vậy, con đã xem qua rồi. Ở đây có một số trường đại học nổi tiếng với chương trình đào tạo âm nhạc." Dương Đạm nói thêm: "Với trình độ của cô ấy thi đỗ là chuyện dễ như trở bàn tay."

"A, thì ra chị dâu cũng là học sinh giỏi." Dương Úy Nhiên nhìn Bạch Tịnh với ánh mắt ngưỡng mộ: "Ôi, cháu của em sau này chắc chắn là một thiên tài."

Dương Đạm hừ một tiếng: "Cô ấy đầu óc đậu hủ, ngay cả phép tính lượng giác cũng học không xong." Chê xong anh lại cười: "Chỉ giỏi đàn dương cầm."

Bạch Tịnh xấu hổ đến mức muốn đào một cái hố để chui vào. Không ngờ anh lại nhắc đến thành tích bết bát của cô trước mặt mọi người.

Nghe nói đến đàn dương cầm, đôi mắt Dương Úy Nhiên sáng lên: "Oa! Chị thật là tuyệt. Chẳng trách anh hai lại mê mẩn như vậy."

"Anh thích vẻ nữ tính của cô ấy." Dương Đạm không chút thương tiếc phê bình: "Chứ như em thì mười năm sau vẫn không tìm được bạn trai. Ba đang trông chờ vào em sinh cháu cho ông ấy."

Dương Úy Nhiên phì cười, quay sang hỏi Dương Lâm Tranh: "Thật hả? Ba lo hơi sớm rồi. Con mới có 18 tuổi thôi mà."

Dương Lâm Tranh hơi lúng túng. Ông hắng giọng, đổi chủ đề: "Thăng này, sẵn hôm nay có mặt Nhan Nhan, anh muốn nhắc lại một chuyện với hai vợ chồng em."

Thành Nhan liền đặt đũa xuống lắng nghe. Dương Lâm Thăng không có phản ứng gì, tiếp tục xoay ly rượu trong tay.

"Nhan Nhan, anh biết em còn trẻ, không muốn bị gò bó bởi con cái. Nhưng Thăng cũng không còn nhỏ nữa. Em hãy xem bạn bè của em ấy đi, ai cũng có con cái cả rồi."

Thành Nhan thờ ơ hỏi: "Vậy bác muốn con sinh đứa con cho chú ấy à?"

Dương Lâm Tranh bối rối trước cách xưng hô của cô. Trước kia cô quả thật gọi ông là bác, nhưng bây giờ cô đã kết hôn với Dương Lâm Thăng rồi. Cô nên học theo chồng, gọi ông một tiếng "anh hai."

"Anh đã nói với em rồi, đã đến lúc phải sửa lại cách xưng hô." Đang lặng thinh, Dương Lâm Thăng cuối cùng cũng lên tiếng. Ông đặt ly rượu xuống, dịu dàng nhìn vợ: "Nhan Nhan, em không được gọi anh là chú nữa. Phải gọi là anh."

Giọng nói ông rất nhẹ nhàng, nhưng Thành Nhan lại nghe thấy sự đe dọa trong đó.

Dương Lâm Thăng luôn ra vẻ dịu dàng, có trời mới biết ông tàn nhẫn với cô đến mức nào. Trong mắt cô ông là một kẻ đạo đức giả.

"Nhan Nhan, lúc này cũng nên nghĩ đến sinh con rồi…" Dương Lâm Tranh thấy họ căng thẳng liền nói lời xoa dịu.

"Bác Dương, bác có nghe câu nói này chưa?" Thành Nhan cười lạnh: "Phụ nữ chỉ sinh con cho người mình yêu thôi. Vì vậy con sẽ không bao giờ có con với chú ấy."

Bầu không khí trên bàn ăn đột nhiên trầm xuống.

Nụ cười trên môi Dương Đạm tắt ngấm. Bạch Tịnh nắm lấy tay anh dưới bàn, hỏi nhỏ: "Giờ phải làm sao đây?"

Dương Đạm khẽ lắc đầu. Anh làm sao biết được?

Không có ai biết toàn bộ câu chuyện của Dương Lâm Thăng và Thành Nhan. Cuộc hôn nhân của họ xảy ra rất đột ngột. Người trong gia đình khó chấp nhận được sự chênh lệch về tuổi tác, nhưng theo thời gian họ đều từ bỏ định kiến của mình.

Bởi vì Dương Lâm Thăng rất nuông chiều Thành Nhan. Sự nuông chiều đó chứng tỏ là ông rất nghiêm túc chứ không phải đang đùa giỡn tình cảm.

"Được rồi anh. Chuyện của em, em tự biết lo." Dương Lâm Thăng chỉ cười và nói: "Hôm nay là ngày trọng đại của cháu Đạm, chúng ta phải khuyến khích nó sớm sinh con mới phải."

Lời nói của Dương Lâm Thăng khiến mọi người bớt căng thẳng hơn.

"Phải, phải! Anh hai và chị dâu có con mau đi, em muốn chơi với cháu lắm rồi!" Dương Úy Nhiên rất khéo tạo bầu không khí sôi nổi. Chuyện không vui khi nãy hoàn toàn biến mất.

Mọi người đều chuyển sự chú ý sang Dương Đạm và Bạch Tịnh, bắt đầu bàn chuyện kế hoạch gia đình.

Suốt bữa ăn mặt Bạch Tịnh đỏ ửng, nhất là khi Lý Vân Y hỏi cô có dùng biện pháp gì không. Cô xấu hổ đến mức không dám nhìn ai.

Khác với Bạch Tịnh, Dương Đạm thoải mái hơn nhiều. Đối với anh chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm cả.

"Con thường dùng bao cao su, cho nên trong vài năm nữa sẽ không có thai. Cô ấy còn phải khám sức khỏe trước kỳ thi tuyển sinh đại học. Nếu trong bụng có đứa nhỏ thì làm sao học được?"

Lý Vân Y trêu anh: "Đạm bây giờ càng ngày càng yêu vợ."

Dương Đạm không hề khiêm tốn: "Đương nhiên. Khó khăn lắm mới cưới được. Con không đối xử tốt với cô ấy, lỡ cô ấy bỏ theo thằng khác thì sao?"

……

Đã ăn cơm với bề trên thì phải biết tiếp chuyện. Dương Úy Nhiên và Thành Nhan ngồi thêm một lúc rồi dắt nhau về phòng nói chuyện riêng.

Thành Nhan vừa đi khỏi thì Dương Đạm hỏi Dương Lâm Thăng: "Khi nãy hai người lại cãi nhau à?"

Dương Lâm Thăng bình thản nói: "Không phải. Tính của cô ấy luôn như vậy."

"Anh thật không biết em đang nghĩ gì." Dương Lâm Tranh thở dài bất lực: "Tính khí của Nhan Nhan không thích hợp để chung sống."

"Chịu thôi, em thích." Dương Lâm Thăng nhấp một ngụm rượu rồi nói: "Được rồi, em có tính toán riêng, anh không cần lo lắng."

……

Sau khi theo Dương Úy Nhiên lên phòng, Thành Nhan bật khóc tức tưởi.

Dương Úy Nhiên vội lấy hộp khăn giấy đưa cho cô ta: "Được rồi, Nhan Nhan. Đừng khóc nữa." Cô vỗ vỗ lưng bạn: "Thật ra chú của mình cũng tốt lắm, chỉ là hơi già thôi."

Thành Nhan nói: "Mình không thích ông ấy, không thích chút nào."

Dương Úy Nhiên không nói nên lời. Tuy Dương Lâm Thăng là chú ruột của cô... nhưng dưa chín quả thật ép không ngọt mà.

Thành Nhan khóc cho đến khi Dương Lâm Thăng gõ cửa, bảo là tới giờ đưa cô về nhà.

Lúc này mắt của cô vừa đỏ vừa sưng. 

Dương Lâm Thăng đưa tay vuốt mí mắt cô: "Em cãi nhau với Úy Nhiên sao?"

Thành Nhan đương nhiên không để ý, hất tay ông ra rồi đi thẳng về phía cửa.

Chứng kiến cảnh này, Dương Úy Nhiên bỗng thấy áy náy. Cô không nhịn được khuyên: "Chú ba... Thật ra chú và Nhan Nhan không hợp nhau, nếu không thì chú nên..."

"Trẻ con đừng xen vào chuyện của người lớn."

Nói xong Dương Lâm Thăng quay người bỏ đi. Cô chỉ đành nhìn theo và thở dài, thương cho số phận nghiệt ngã.

…….

Sau khi kết hôn cuộc sống của Bạch Tịnh và Dương Đạm không có nhiều thay đổi so với trước đây.

Nếu có khác thì Dương Đạm ngày càng lưu manh hơn, bởi vì anh bây giờ được luật pháp cho phép. Mỗi khi Bạch Tịnh nói không muốn, anh liền lấy giấy chứng nhận kết hôn trong ngăn kéo ra ném lên giường như muốn ám chỉ đó là quyền lợi của anh.

Về chuyện này Bạch Tịnh luôn thấy bất lực.

Thời gian trôi qua thật nhanh, ngày thi đã đến trong nháy mắt.

Bạch Tịnh định chọn một trường đại học ở Đại Liên, vì vậy cô chỉ cần tham gia kỳ thi tuyển sinh nghệ thuật toàn tỉnh Liêu Ninh.

Ngày thi vào cuối tháng 12, thời kỳ lạnh nhất trong năm. Cô đăng ký thi biểu diễn đàn dương cầm, cần phải mặc lễ phục biểu diễn.

Bộ lễ phục rất mỏng manh. Sau khi bước ra ngoài Dương Đạm khư khư ôm lấy cô như muốn ủ ấm: "Chết tiệt! Chỉ là chơi đàn thôi mà, sao mặc ít vậy?" Nhìn chóp mũi của cô đỏ lên vì lạnh, anh xót xa vô cùng.

"Thi đàn dương cầm là phải vậy. Không sao đâu, chỉ mất một lúc thôi." Cô cười nhẹ.

"Lẽ ra anh không nên cho em đi thi." Anh càu nhàu: "Đúng là một cực hình."

Xếp hàng gần nửa tiếng, cuối cùng cũng đến lượt cô. Đây là lần thứ hai cô tham gia kỳ thi, cho nên tâm lý của cô vững vàng hơn nhiều. Cô cúi người giới thiệu mình với ban giám khảo rồi bắt đầu đàn.

Từ đầu đến cuối cô đều giữ vững phong độ, cho đến khi bản nhạc kết thúc.

Dương Đạm cầm quần áo đợi sẵn bên ngoài, vừa thấy cô đi ra liền kéo cô vào phòng thay đồ bên cạnh. Mùa đông giá rét, anh nhất quyết không để cho vợ mình tiếp tục chịu lạnh.

Vẻ mặt lo âu của anh khiến Bạch Tịnh cảm động. Thay quần áo xong cô bá lấy cổ anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má trái của anh.

Đầu óc Dương Đạm trống rỗng, chưa kịp phản ứng thì mặt của anh đã nóng bừng.

Không ngờ người như anh cũng biết mắc cỡ. Cô ngắm anh một lúc, giơ tay chỉ vào má anh, cười nói: "Anh đỏ mặt rồi kìa."

"Vớ vẩn, là anh lạnh!" Anh đưa tay sờ mặt: "Là do bị lạnh nên mới đỏ như thế này."

"Phải, phải." Cô rụt cổ cười.

"Đi nhanh đi. Nơi này đông người, ở lâu ngột ngạt lắm." Để chữa thẹn, anh ôm vợ rời khỏi nơi phiền phức này.

……

Sau cuộc thi âm nhạc, Bạch Tịnh tiếp tục ôn các môn khác. Nửa tháng sau kết quả kỳ thi được công bố. Cô đạt 276 điểm chuyên ngành, lọt vào top 10 của tỉnh Liêu Ninh.

Đối với đàn dương cầm, cô quả thật có tài năng vượt trội. Nghỉ đàn một thời gian cũng chẳng ảnh hưởng đến khả năng của cô. Kết quả lần này cũng không nằm ngoài dự đoán.

Nhìn tên của cô trên bảng xếp hạng, Dương Đạm cười đến tận mang tai. Anh ôm cô hôn lấy hôn để, luôn miệng khen: "Vợ anh quá giỏi, quá tuyệt."

Bạch Tịnh ngồi yên để mặc cho anh hôn.

Sau kỳ thi tuyển sinh, các trường đại học lớn ở Liêu Ninh bắt đầu tổ chức kỳ thi tốt nghiệp. Điều này chẳng liên quan gì đến Bạch Tịnh. Cô vẫn tiếp tục tham gia các lớp văn hóa của trường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương