Thần Hồn Điên Đảo

Chương 58: Kết Hôn

Trước Sau

break

Chưa đầy một phút sau khi Bạch Tịnh gửi tin nhắn, Dương Đạm trả lời: [Tối nay về anh sẽ dạy cho em].

Cô đọc tin nhắn rồi mỉm cười, sau đó cất điện thoại vào ba lô.

Tiết học thứ ba là môn văn, Bạch Tịnh mải mê lắng nghe. Môn văn rất dễ hiểu, lúc trước điểm văn của cô khá cao, bây giờ học lại càng thấy dễ dàng hơn.

Gần đến kỳ thi không khí trong lớp rất căng thẳng. Vào giờ nghỉ ít có ai ra ngoài chơi, đa số các học sinh đều ngồi một chỗ ôn bài.

Vào lúc này Bạch Tịnh cũng cảm thấy áp lực. Ai nấy đều học hành chăm chỉ, cô chỉ sợ mình theo không kịp. 

……

Đến 6 giờ chiều tiết học cuối cùng cũng kết thúc. Đang thu dọn sách vở thì Bạch Tịnh nhận được điện thoại của Dương Đạm.

"Tan học rồi à?"

Cô vừa đi vừa nói: "Ừ, khi nào anh đến đón em?"

"Anh đang đứng phía bên phải cổng trường. Nhanh lên nhé."

Cô "ừm" một tiếng rồi đi nhanh hơn.

Giữa đám đông mặc đồng phục, trông Dương Đạm thật nổi bật. Cô vừa ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy anh. Cô liền bước tới, vẫy tay với anh.

Anh nhìn cô từ trên xuống dưới: "Chậc, giống học sinh cấp ba quá."

Cô đỏ mặt đưa tay lên đánh vào vai anh: "Chúng ta về nhanh đi..."

"Xấu hổ sao?" Anh cười: "Người không biết còn tưởng anh đến đây dụ dỗ nữ sinh."

Anh đích thân lái xe đến đón cô, nhưng lại không đỗ xe ngay trước cổng trường. Hai người cùng nhau đi đến bãi đỗ xe. Sau khi lên xe, anh cẩn thận thắt dây an toàn cho cô.

Bạch Tịnh lại đỏ mặt: "Cảm ơn anh."

"Chúng ta đi ăn nhé. Em thích ăn gì?" 

Dương Đạm khởi động xe. Anh biết rõ việc học hành tốn rất nhiều năng lượng, nhất là vào năm cuối cấp ba. Lúc đó anh ăn một ngày 6, 7 bữa. Anh không hẳn là một người siêng học, nhưng số lượng bài tập cũng đủ khiến cho anh thấy đuối sức. Vừa thức dậy đã đói, ăn xong không lâu lại thấy đói. 

Bạch Tịnh quả thật rất đói. Trưa nay cô chỉ ăn một ít ở căn tin trường. Căn tin rất đông người, mà cô lại không có hứng thú ngồi ăn một mình.

Hiện tại bụng cô trống rỗng.

"Hay là ăn mì đi?" Cô đề nghị.

"Được, nghe em."

Anh cho xe chạy. Có một quán mì nước rất ngon, anh thường hẹn bạn đến đó ăn. 

Trong quán có khá nhiều thực khách. Hai người đứng ngoài cửa đợi một lúc mới có bàn trống.

Mì được mang lên rất nhanh. Bạch Tịnh ăn rất ngon miệng, ngay cả Dương Đạm cũng thấy kinh ngạc. Anh chưa từng thấy cô ăn uống thoải mái như vậy, nhanh nhẩu gắp từng miếng thật to cho vào miệng. Trước đây cô luôn rất dè dặt, chỉ nhấm nháp cho xong mà thôi.

Chưa đầy 5 phút cô đã ăn hết một tô mì lớn, còn húp sạch nước lèo.

Anh trố mắt nhìn cô: "No chưa?"

Cô cầm khăn giấy lau miệng, mỉm cười gật đầu: "Ừ, no rồi."

"Sức ăn của em còn hơn cả lực sĩ cử tạ."

Bạch Tịnh: "..."

Ăn xong anh đưa cô đi cắt tóc, sau đó mới về nhà.

……

Vừa bước vào nhà Bạch Tịnh đã hối thúc Dương Đạm giúp cô giải bài toán.

"Ừ, thì anh đã nói tối nay sẽ dạy em." Anh kéo cô vào phòng làm việc. Hai người ngồi xuống bàn. 

Anh xé vài tờ giấy trong sổ tay của cô, cầm bút chép lại công thức, rồi vẽ một hình tam giác bên cạnh.

"Công thức đơn giản như vậy mà còn chưa hiểu. Đầu óc của em đúng là…" Anh nhìn cô ngán ngẩm.

Cô cúi đầu: "Dân học khoa xã hội nhưng chúng em không giỏi toán… thông cảm chút đi."

Dương Đạm đắc ý gật gù: "Anh biết rồi. Hy vọng con của chúng ta sau này không giống em."

Cô còn chưa kịp cãi lại thì anh đã bắt đầu. Anh giải thích rất cặn kẽ, rất mạch lạc. Cô thấy anh giảng còn hay hơn cả giáo viên.

Ít ra cô cũng hiểu được một phần. Nghe qua một lần vẫn chưa đủ… 

Cô đột nhiên rất nể phục anh.

Dương Úy Nhiên khen anh trước kia là học sinh ưu tú, nhưng cô chưa từng cảm nghiệm được. Cho đến hôm nay khi nghe anh phân tích bài toán cô mới hoàn toàn tin tưởng. Anh quả thật thông minh chứ không chỉ là học vẹt.

"Nói vậy hiểu chưa?"

Bạch Tịnh còn đang suy nghĩ thì anh đã giảng xong bài thứ hai. Cô sực tỉnh, ngập ngừng nói: "À… em vẫn chưa hiểu lắm."

Anh nóng nảy đặt bút chì xuống: "Nãy giờ em có nghe anh nói không?"

Cô cúi đầu: "..."

"Không chịu tập trung thì đừng đi học nữa! Anh giải thích một lần cuối. Em còn không hiểu thì anh không dạy nữa." Anh cố tình dọa cô.

Bạch Tịnh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chăm chú nghe giảng. Hóa ra việc lắng nghe cũng rất quan trọng. Qua lần thứ ba, cô cuối cùng cũng nắm bắt được nền tảng.

Dương Đạm hài lòng nựng má cô: "Bé ngoan, phải biết phép tính lượng giác mới xứng làm vợ anh, biết chưa?"

……

Đời học sinh của Bạch Tịnh chính thức bắt đầu từ đây. Hơn một tháng sau cô đã hoàn toàn theo kịp chương trình học, kết quả thi cử cũng khá tốt.

Khi Dương Lâm Tranh biết được Bạch Tịnh muốn thi lại đại học, ông cho đó là "chuyện vô bổ."

Cũng dễ hiểu thôi. Niềm ao ước lớn nhất của ông bây giờ là một đứa cháu nội. Ai ngờ con trai ông lại đưa vợ nó đi học lại cấp ba. Không biết đến bao giờ ông mới được ẵm cháu?

"Ba không cần biết! Dù sao hai đứa cũng phải kết hôn. Ba muốn có cháu nội!" Dương Lâm Tranh tức đến run lên.

So với sự tức giận của ông Dương Đạm bình thản hơn nhiều. Lần này anh không cãi tay đôi với ông như trước nữa: "Việc này không ảnh hưởng đến chuyện cưới gả. Tháng 9 chúng con sẽ đi xin giấy chứng nhận kết hôn. Còn chuyện sinh con thì chờ thêm vài năm nữa."

Dương Lâm Tranh trợn mắt: "Tại sao phải chờ? Ba đang muốn ẵm cháu!"

"Đừng kích động, ba đâu phải tới thời kỳ mãn kinh." Anh không mặn không nhạt nói: "Ba giận như vậy không tốt cho sức khỏe."

"Vậy thì mau sinh cho ba đứa cháu nội!" Ông nhịn không được, mỗi lần mở miệng là nhắc đến chữ "cháu."

"Cô ấy nên được đi học. Con không muốn ép vợ mình phải ở nhà chăm con sớm như vậy. Học đại học là ước mơ của cô ấy từ khi còn nhỏ. Con sẽ dốc hết sức giúp cô ấy thực hiện ước mơ. Ba có hiểu không?"

Dương Lâm Tranh không phải là người không nói lý lẽ. Ông cũng từng trẻ tuổi, từng theo đuổi ước mơ của riêng mình. Ông hiểu được quan điểm của Bạch Tịnh, đồng thời cũng rất ấm ức vì không có cháu ẵm…

Nghĩ đến bạn bè của mình, cháu trai cháu gái họ đều có, còn ông… không có một đứa nào!

Ông thở dài rồi nhượng bộ: "Được rồi, tùy hai con. Ba sẽ đợi cháu nội..."

Dương Đạm cảm thấy ông quá cố chấp, cho nên nhắc nhở: "Con gái út của ba năm nay mới có 18 tuổi, ba gấp làm gì?"

Dương Lâm Tranh bực bội quát: "Con muốn ba làm gì đây? Đã không chịu sinh cháu cho ba, bây giờ ba muốn chờ con cũng không cho sao?"

Xem ra ba anh mãn kinh thật rồi. Anh chưa từng thấy ông thất thường như thế.

"Được, được. Ba cứ chờ, sẽ có một ngày có cháu nội cho ba ẵm." Anh xua tay. Thôi bỏ đi, không nên chọc người đang trong thời kỳ mãn kinh.

"Vậy hai con có tổ chức hôn lễ không?" Dương Lâm Tranh nói: "Ba đã nhờ người chọn ngày và đặt khách sạn rồi."

"Không, đợi cho đến khi đứa bé chào đời đã." Anh cười nói: "Không chừng tới lúc đó cháu nội của ba đã biết đi rồi."

Dương Lâm Tranh tức đến nỗi cà lăm, không nói được một câu. Dương Đạm cười cho đến đau bụng. Trêu ông đủ rồi, anh vỗ vỗ vai ông: "Được rồi, ba đừng giận nữa. Đợi cô ấy học năm thứ ba con sẽ cố gắng sinh cho ba một đứa cháu trai, được chưa?"

Dương Lâm Tranh khoanh tay trước ngực, hừ một tiếng: "Như vậy mới phải."

……

Lo xong chuyện của Dương Lâm Tranh, Dương Đạm và Bạch Tịnh không còn gì phải bận tâm nữa.

Tháng 9, vào một ngày cuối tuần, hai người dắt nhau đi lấy giấy chứng nhận kết hôn.

Dương Đạm cứ tưởng rằng ngày đó mình sẽ rất phấn khởi. Không ngờ anh lại bình tĩnh đến vậy. Chụp ảnh rồi đóng dấu, toàn bộ quá trình chỉ mất khoảng mười phút.

Bạch Tịnh vẫn còn mơ hồ. Cầm giấy chứng nhận kết hôn bước ra khỏi Cục Dân chính, cô cứ tưởng mình đang nằm mơ.

Không, ngay cả nằm mơ cô cũng không nghĩ rằng mình sẽ gả cho Dương Đạm...

Để ăn mừng, Dương Lâm Tranh mời tất cả những người trong gia đình đến nhà ăn bữa tối. Còn là một bữa tối do chính tay ông nấu.

Tối hôm đó Dương Đạm đưa Bạch Tịnh đến nhà ba anh. Khi đỗ xe trước cổng, họ tình cờ gặp Dương Lâm Thăng và Thành Nhan.

Thành Nhan vẫn ủ rũ như lần trước, không có chút sức sống của một cô gái đang ở độ tuổi xuân xanh. Mỗi khi Bạch Tịnh nhìn cô ta, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.

Dương Lâm Thăng khoác tay Thành Nhan, mỉm cười nói: "Lấy được chứng nhận kết hôn rồi phải không? Chúc mừng."

Dương Đạm cũng cười đáp: "Con cũng chúc mừng chú thím."

Anh không kiêng nể gì, thoải mái trêu chọc hai vợ chồng họ, sẵn đó cho Dương Lâm Thăng một cái nhìn tinh ý: "Này chú ba, trông thím dường như không được khỏe lắm."

Dương Lâm Thăng từ tốn: "Ừ, vừa rồi chú làm cô ấy hơi mệt."

Dương Đạm và Bạch Tịnh: "..."

Không ngờ Dương Lâm Thăng lại nói ra lời thiếu tế nhị như vậy trước mặt con cháu… Dương Đạm và Bạch Tịnh nghe đều thấy ngượng chứ đừng nói chi đến Thành Nhan.

Cô ta đưa tay nhéo mạnh vào eo Dương Lâm Thăng.

Nếu là phụ nữ khác thì cử chỉ này giống như làm nũng, còn với Thành Nhan thì là thể hiện sự chán ghét. 

Thành Nhan không còn nhỏ nữa, cô không thể làm mình làm mẩy như trước kia. Bị Dương Lâm Thăng áp bức, cô đã sớm tập thói quen an phận. 

Nhưng ngoài mặt vâng lời không có nghĩa là trong lòng cũng vâng lời.

Cô thường động chân động tay với Dương Lâm Thăng. Dương Lâm Thăng cũng chưa bao giờ đánh trả, cứ để cô đánh cho hả giận một chút.

Bị nhéo một cái, Dương Lâm Thăng không hề phản ứng: "Vào nhanh đi, đừng để ba con đợi quá lâu."

Dương Đạm và Bạch Tịnh đưa mắt nhìn nhau, gật đầu hiểu ý rồi vào nhà trước.

Dương Lâm Thăng không vội đi theo, chỉ tiến thêm một bước, đứng trước mặt Thành Nhan. Ông nhéo cằm cô, nhẹ nhàng nói: "Sau này giữ thể diện cho anh nhé."

Thành Nhan hung hăng nói: "Tôi đã nói là không muốn đi, chú lại ép tôi đi. Muốn giữ thể diện thì tìm người khác đi với chú."

Dương Lâm Thăng ôm lấy cô, giữ chặt trong lòng. Ông xoa nhẹ lưng cô như vuốt giận: "Được, được. Không muốn cho anh thể diện thì đừng cho."

"Giờ em đã gả cho anh rồi, là người nhà họ Dương. Dù sao cũng nên đến ăn mừng ngày Đạm nó kết hôn chứ." Dương Lâm Thăng bất lực xoa đầu cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương