Thần Hồn Điên Đảo

Chương 57: Đồng Phục Học Sinh

Trước Sau

break

Bị anh trêu Bạch Tịnh bỗng dưng thấy ngượng. Cô cúi đầu, lí nhí trong miệng: "Những gì em nói đều là thật mà."

Dương Đạm gật gù: "Anh biết, anh biết. Anh sẽ không phí tiền nữa, được chưa?"

Trước kia anh luôn nghe người ta nói lấy vợ giống như mang một người quản lý về nhà. Lúc ấy anh không tin, bởi vì anh nghĩ trên đời này không ai có thể quản thúc được anh.

Đến lúc này anh mới hiểu rằng vấn đề không phải là cô có quản thúc được anh hay không. Anh tình nguyện để cho cô quản thúc, bởi vì anh yêu cô.

Bạch Tịnh rất hài lòng với lời hứa của anh. Bữa ăn kết thúc trong hòa bình.

……

Từ khi trở về Đại Liên điều khiến cho Bạch Tịnh lo lắng nhất chính là công ăn việc làm.

Dù đã chọn ở lại bên Dương Đạm, cô nhất quyết không dựa dẫm vào anh. 

Nhưng với trình độ của cô, muốn tìm một công việc phù hợp quả thật khó khăn vô cùng. Suy cho cùng xã hội này vẫn coi trọng bằng cấp đại học.

Tối hôm đó cô về phòng mở máy vi tính, lên mạng tìm kiếm thông báo tuyển dụng và chuẩn bị làm bản sơ yếu lý lịch.

Tìm kiếm một hồi cô vẫn chưa tìm thấy công việc nào thích hợp với mình. Nói chính xác hơn là học vấn của cô không đáp ứng được yêu cầu tuyển dụng.

Có rất nhiều thông báo tuyển dụng, nhưng yêu cầu tối thiểu là bằng đại học. Còn cô chỉ mới tốt nghiệp cấp ba, hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn cho các công việc đòi hỏi kỹ thuật.

Tắm rửa xong, Dương Đạm trở về phòng ngủ. Vừa vào anh đã thấy Bạch Tịnh đang chăm chú xem máy vi tính. Anh bước tới gần, nhìn thấy dòng chữ "Mạng lưới tuyển dụng" trên màn hình.

"Em đang tìm việc làm à?"

Anh quẳng chiếc khăn tắm sang một bên, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô.

Bạch Tịnh đang mải xem cho nên không biết sự hiện diện của anh. Nghe tiếng anh vang lên, cô vội vàng đóng trang web lại.

"Em... xem có công việc nào thích hợp với em không."

Anh cười hỏi: "Vậy em tìm thấy công việc nào thích hợp chưa?"

Nghĩ đến yêu cầu tuyển dụng, cô thất vọng nói: "Vẫn chưa. Ít nhất phải có bằng đại học."

Dương Đạm luôn biết điều khiến cô tiếc nuối nhất là phải bỏ học. Anh suy ngẫm một lúc rồi nói: "Em còn muốn thi đại học không?"

Bạch Tịnh sững sờ: "Hả? Anh nói cái gì?"

Cô đã ngoài hai mươi rồi, làm sao có thể thi đại học được đây? Hơn nữa vì cô bỏ học cho nên hồ sơ đã không còn. Muốn thi lại thì cần phải vận dụng rất nhiều mối quan hệ. 

Anh vòng tay ôm cô, nghiêm túc phân tích tình hình: "Nghe anh nói. Anh sẽ nhờ ba tìm người đăng ký cho em. Em học cùng với học sinh lớp 12 cho đến cuối năm thì thi mỹ thuật. Chỉ cần thành tích của em trên mức trung bình, được tuyển vào đại học là cái chắc."

Ngừng một lát, anh giở giọng uy hiếp: "Nhưng em phải hứa với anh là chỉ nộp đơn vào đại học ở Đại Liên. Những trường khác đừng nghĩ đến. Anh không để cho em đi đâu."

Cô hơi dao động: "Làm vậy có ổn không? Sẽ không bị người ta dị nghị chứ?"

"Thời buổi này thiếu gì người làm bằng cấp giả. Em được tuyển vào đại học một cách chân chính, có gì để dị nghị?" Anh vuốt nhẹ má cô: "Suy nghĩ kỹ đi. Nếu em đồng ý thì anh sẽ tìm người đăng ký cho em nhập học ngay."

Cô gật đầu một cách máy móc: "Được, em sẽ suy nghĩ lại."

Thật ra cô rất muốn đi học đại học. Hồi cấp ba cô lúc nào cũng háo hức mong chờ kỳ thi tuyển sinh, chờ ngày bước chân vào ngưỡng cửa đại học, một nơi rất thiêng liêng đối với cô.

Mấy ngày tiếp theo cô đấu tranh tâm lý, cân nhắc hơn thiệt. 

Năm nay cô 22 tuổi, nếu học lại lớp 12 thì sang năm mới được tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học. Sau bốn năm đại học, lúc đó cô 27 tuổi...

Tốt nghiệp ở độ tuổi này sẽ bị người ta chê cười.

Còn nữa, Dương Lâm Tranh đã nói nội trong sáu tháng sẽ tổ chức hôn lễ cho cô và Dương Đạm. Nếu cô đi học thì việc kết hôn có vẻ không tiện.

Vì chuyện này mà cô đau đầu suốt mấy ngày.

Đêm đó Dương Đạm đột nhiên hỏi: "Em đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Cô thật thà lắc đầu: "Em thật không biết phải làm sao..."

Anh cười nói: "Em thích làm gì thì cứ làm, anh đều nghe theo."

Nghe anh nói vậy lòng cô ấm áp hẳn lên: "Nếu em đi học lại thì chúng ta không thể kết hôn ngay, còn phải... chờ em tốt nghiệp mới có thể sinh con."

"Kết hôn không ảnh hưởng đến việc học hành, chúng ta cứ chọn một ngày cuối tuần làm lễ. Chuyện con cái để sau này tính. Em muốn sinh lúc nào cũng được."

Cô ngắc ngứ: "Nhưng ba anh..."

"Không sao, anh sẽ nói chuyện với ông ấy."

Trong lần gặp mặt hôm đó, cô nhận ra Dương Lâm Tranh rất mong có cháu nội. Cô cũng thông cảm cho ông. Người lớn tuổi luôn có tâm lý này.

"Nếu em muốn thi lại thì cứ tập trung cho kỳ thi đi. Đừng để ý đến chuyện gì khác." Thấy cô còn do dự, anh lại trấn an: "Qua năm thứ ba việc học hành sẽ được ổn định, đến lúc đó em có thể sinh con rồi."

Nghe anh phân tích xong cô cuối cùng cũng đưa ra quyết định: thi đại học.

Đây luôn là ước mơ của cô. Nay được một cơ hội hiếm có, cô không nên bỏ lỡ.

Học hành nên người rồi mới sinh con, cô cho rằng như vậy sẽ tốt cho đứa bé hơn.

Được sự đồng ý của Bạch Tịnh, Dương Đạm mất gần một tuần để liên lạc các mối quan hệ, đưa cô vào một trường trung học có danh tiếng.

……

Hai tuần sau Bạch Tịnh chính thức nhập học.

Dương Đạm đòi lái xe đưa cô đến trường, nhưng cô lại từ chối. Cô sợ người khác nhìn thấy sẽ chỉ trỏ.

Bạch Tịnh vẫn còn trẻ, trông không khác gì các học sinh cấp ba với bộ đồng phục và chiếc ba lô.

Nhìn cô mặc bộ đồng phục, Dương Đạm lại nhớ lần đầu họ gặp nhau. Ngày hôm đó cô cũng mặc đồng phục học sinh.

Nhưng bộ đồng phục này không giống bộ đồng phục kia. Bộ váy tối hôm đó trông rất gợi cảm, còn bộ bây giờ kín đáo hơn rất nhiều.

Anh nhìn cô chằm chằm, thầm nghĩ tối nay phải dụ dỗ cô mặc lại bộ đồng phục này.

Bạch Tịnh không cho anh lái xe cho nên anh đành phải chen lên xe buýt với cô. Từ xưa đến giờ số lần anh đi xe buýt có thể đếm trên đầu ngón tay.

Lúc này là giờ cao điểm buổi sáng cho nên trên xe khá đông người, hầu hết đều là học sinh mặc đồng phục.

Đứng giữa một đám học sinh, anh đột nhiên cảm thấy mình già đi.

Thật ra anh đâu có già, chỉ mới 25 tuổi… Người ta nói đàn ông nở rộ ở tuổi 30, còn anh vẫn là một đóa hoa chưa hé nhụy.

Nhìn lại đám học sinh kia, trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác khó tả.

Vào lúc này, một đôi tình nhân trẻ bên cạnh đột nhiên ôm chầm lấy nhau hôn nồng nhiệt.

Dương Đạm liếc họ bằng ánh mắt khinh miệt, rồi quay người che mắt Bạch Tịnh.

Bạch Tịnh phì cười, nhỏ giọng hỏi: "Anh làm gì vậy?"

Cô đâu phải trẻ vị thành niên, cũng đã quen với tình huống như thế này. Suốt thời gian sống ở Bắc Kinh cô đã chứng kiến nhiều cặp sinh viên công khai âu yếm trên tàu điện ngầm và xe buýt.

Ban đầu cô thấy khó chấp nhận được, nhưng về sau cũng quen dần.

"Nhìn chi cho bẩn mắt." Anh ghé sát tai cô, cảnh cáo: "Anh nói cho em biết, em mà dám ở trường tán tỉnh thằng khác thì anh sẽ không cho em đi học nữa!"

Không phải anh chê bai đám học sinh này, anh chỉ sợ Bạch Tịnh bị bọn chúng dạy hư. Hai người này còn nhỏ tuổi, vậy mà Bạch Tịnh lại xem như không có gì. Nếu nữ sinh này là cô thì anh chắn chắc điên mất.

Bạch Tịnh chớp chớp mắt: "Cái gì? Anh lại nghĩ đi đâu rồi?"

Anh lắc cô: "Không được, em phải hứa với anh!"

Cô gật đầu bất lực: "Được rồi, được rồi. Em hứa."

"Vậy mới phải." Anh vuốt tóc cô rồi nói: "Em đang học cấp ba, đừng để tóc dài nữa. Hôm nay tan học anh sẽ đón em, tiện thể đưa em đi cắt tóc luôn."

Bạch Tịnh: "..."

……

Xe buýt nhanh chóng dừng lại trước cổng trường. Dương Đạm theo Bạch Tịnh vào trong.

Hôm nay là ngày đầu tiên Bạch Tịnh đi học. Dương Đạm phải đưa cô đi gặp hiệu trưởng trước, sau đó đến gặp giáo viên chủ nhiệm.

Hiệu trưởng đang đợi họ đúng như đã hẹn. Ông đưa họ đến lớp số 1, vào lúc các học sinh đang đọc bài buổi sáng.

Học sinh cấp ba đều lắm chuyện. Thấy một cô gái lạ mặt đeo ba lô bước vào cửa, một số người bắt đầu xì xào.

Là sinh viên chuyển trường? Hay là sinh viên học lại? Chỉ có hai giả thuyết này.

Thầy chủ nhiệm bước đến chào hỏi, nghe cấp trên dặn dò là phải chăm sóc Bạch Tịnh chu đáo hơn.

Hiệu trưởng nhìn Bạch Tịnh mỉm cười: "Sau này có gì thắc mắc thì cứ đến gặp thầy."

Bạch Tịnh lễ phép cúi đầu: "Cảm ơn thầy."

"Đây là..." Ông liếc Dương Đạm, có chút thắc mắc về mối quan hệ giữa hai người.

"Anh ấy là anh hai của em."

Dương Đạm chưa kịp lên tiếng thì Bạch Tịnh đã cướp lời. Cô không muốn ai biết quan hệ thật sự giữa hai người. Tuy không có gì đáng xấu hổ, nhưng cũng khó tránh khỏi những lời bàn tán gây ra hiểu lầm.

Cô không muốn gây rắc rối không cần thiết.

"Ồ, thì ra là vậy." Hiệu trưởng không chút nghi ngờ, trấn an Dương Đạm: "Em gái cậu có chúng tôi chăm sóc, cậu cứ yên tâm."

Dương Đạm nghiến răng gật đầu. Anh quay sang Bạch Tịnh, ánh mắt nhìn cô như muốn nói rằng: Tối nay về sẽ tính sổ với em.

Bạch Tịnh cảm thấy áy náy, chỉ biết cúi gằm mặt.

……

Thủ tục nhập học rất nhanh chóng được hoàn tất. Bạch Tịnh tạm biệt Dương Đạm rồi theo thầy chủ nhiệm vào lớp.

Không cần phải giới thiệu học sinh mới nữa, dù sao cũng sắp hết kỳ học rồi. Thầy chủ nhiệm nhận ra bầu không khí trong lớp đang căng thẳng.

Bạch Tịnh được sắp xếp ngồi ở hàng ghế sau cùng trong góc. Vì cô là học sinh mới cho nên không có nhiều chọn lựa.

Cô ngồi xuống, nhìn thời khóa biểu trên bảng. Tiết đầu tiên là môn lịch sử. Cô lấy sách trong ba lô ra và bắt đầu ôn tập.

Mấy năm gần đây sách giáo khoa không có nhiều thay đổi. Cô chỉ xem qua một chút thì đã nhớ lại những gì mình học trước kia…

Tiết học đầu tiên tương đối dễ.

Sau giờ học hai nam sinh ngồi ở hàng ghế trước quay lại bắt chuyện với cô: "Này, cậu chuyển trường hay học lại vậy?"

Bạch Tịnh khựng lại một chút rồi trả lời: "Coi như là học lại đi."

"Ồ, vậy thì cậu lớn tuổi hơn bọn tớ rồi!"

"Ừ, lớn hơn một chút." Câu nói này khiến cô thấy ngượng.

Tiết thứ hai là môn toán, Bạch Tịnh không được thuận lợi cho lắm. Điểm toán của cô cũng không khả quan, chỉ hơn 90 điểm một chút trong khi tổng điểm là 150. 

Số điểm tệ nhất của cô là từ 60 tới 70 điểm.

Giáo viên đang giảng về hàm số lượng giác. Cô cố tập trung nhưng vô ích thôi.

Lúc xưa cũng vậy. Lương Triều Dương đã năm lần bảy lượt phân tích các bước chứng minh công thức cho cô. Nhưng cô nghe mãi vẫn không thông.

Cuối tiết thứ hai, lòng tin của Bạch Tịnh đã bị đả kích nặng nề. Cô lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Dương Đạm: [Em không hiểu bài toán này.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương