Lời nói của Bạch Tịnh làm cho trái tim Dương Đạm rục rịch. Anh nghiêng đầu cười với cô: "Ý em là tình cảm của chúng ta tốt đẹp, không cần chứng minh một cách khoa trương như vậy, phải không?"
Cô đỏ mặt hỏi ngược lại: "Không phải sao?"
"Phải, phải. Em nói phải thì là phải."
Vào lúc này anh thấy cô càng đáng yêu hơn. Cho dù cô có nói cái gì anh cũng cho là đúng.
Người ta nói phụ nữ thường để cảm xúc làm mờ lý trí. Thật ra đàn ông cũng thế. Khi đã yêu điên cuồng thì những gì người yêu nói đều là lời vàng ngọc.
"Cho nên anh đừng mua những thứ quá đắt tiền, nên để dành tiền cho những thứ khác." Cô lí nhí: "Chẳng hạn như sinh con."
"Em nói cái gì?"
Anh tưởng lỗ tai mình có vấn đề. Lời lẽ này không giống như cô thường nói...
Ban đầu Bạch Tịnh có chút thẹn thùng. Bị anh hỏi như vậy cô càng xấu hổ hơn. Cô cúi đầu che mặt: "Em không nói gì cả..."
"Nhưng anh lại nghe em nói muốn sinh con cho anh." Anh đưa tay bẹo má cô: "Được rồi, hiểu rồi. Trong vài tháng tới chúng ta tập trung vào việc sinh em bé."
Mặt cô đỏ bừng, hồi lâu không nói nên lời.
……
Dương Đạm đưa Bạch Tịnh đến trung tâm mua sắm trong thành phố. Dưới tầng một có một cửa hàng trang sức.
Anh thoải mái bước vào, để cho Bạch Tịnh thử hết nhẫn này đến nhẫn khác. Là người coi trọng thể diện, anh đương nhiên không thể keo kiệt mua cho vợ mình một chiếc nhẫn bạc. Lời hứa tiết kiệm ban nãy chỉ là lời nói suông.
"Là chiếc này. Rất hợp với em."
Thử mãi anh mới cảm thấy hài lòng.
Ngón tay Bạch Tịnh thon dài cho nên những chiếc nhẫn kia có vẻ hơi cồng kềnh, còn chiếc nhẫn này như được làm riêng cho cô vậy. Hơn nữa kiểu dáng không hề cầu kỳ. Ở trên có đính vài viên kim cương nhỏ, quả là một chiếc nhẫn tinh xảo.
"Không phải anh nói mua nhẫn bạc sao?" Cô ghé tai anh nói nhỏ: "Chiếc này thật sự quá xa xỉ."
"Nếu em muốn bạc thì sau này anh mua cho em một chiếc nữa. Còn anh thì thích cái này."
Bạch Tịnh: "..."
Lời nói của anh không đáng tin mà.
Dương Đạm thanh toán rất nhanh, chưa đầy năm phút nhân viên đã gói xong chiếc nhẫn.
Bạch Tịnh theo anh rời khỏi cửa hàng. Ra tới ngoài anh kéo cô lại nói: "Hay là chúng ta mua luôn nhẫn bạc đi."
Cô lắc đầu: "Không cần. Một chiếc là đủ rồi. Nhiều như vậy em làm sao đeo cho hết."
Anh miễn cưỡng liếc cô: "Thôi được. Yêu một cô gái keo kiệt như em thì anh phải học cách làm quen thôi."
Thật ra Bạch Tịnh không phải như anh nói. Chỉ là cô tiết kiệm chút thôi. Cô không hề tiếc tiền cho những khoản chi tiêu cần có. Nếu có keo kiệt, cô chỉ keo kiệt với chính mình chứ chưa bao giờ keo kiệt với người khác.
Lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó, cô biết kiếm một đồng tiền khó khăn đến mức nào. Bởi vậy cô không bao giờ tùy tiện vung tiền. Đó là thói quen.
Vào lúc này Dương Đạm nhận một cú điện thoại từ thư ký. Có một số việc ở công ty cần anh về xử lý. Anh nhanh chóng đồng ý.
"Anh có gì thì cứ đi trước đi. Em đón taxi về nhà cũng được." Thấy anh gấp gáp như vậy cô không muốn lãng phí thêm thời gian.
Anh ôm cô vào lòng, cười cười: "Theo anh đến công ty."
"Anh đi làm sao?" Cô buột miệng hỏi.
Quen nhau lâu như vậy, cô thật không biết anh làm nghề gì. Trước đây cô chỉ thấy anh ăn chơi mỗi ngày, có vẻ rất rảnh rỗi. Thật ra cô chưa bao giờ thấy anh đi làm...
"Khờ quá, không đi làm thì làm sao kiếm tiền nuôi em?" Anh trợn mắt nhìn cô: "Công việc của anh rất bận, có biết không?"
"Ồ, chỉ là em chưa bao giờ thấy anh đi làm." Cô lí nhí.
Anh muốn đính chính, nhưng nghĩ lại cô nói cũng có lý. Dạo này anh nghỉ làm không phải vì cô sao?
"Đi thôi. Anh đang vội."
Anh đưa cô ra bãi đỗ xe, sau đó lái xe đến công ty.
……
Dương Đạm ở công ty cũng có chút tiếng tăm. Anh là con trai của giám đốc, cho nên rất được mọi người nể mặt.
Nhân viên ở đây lầm tưởng anh và Trần Lục Nghệ là một đôi. Giờ thấy anh ung dung khoác vai một cô gái khác, họ không khỏi kinh ngạc.
Dương Đạm đương nhiên không quan tâm người khác nghĩ gì. Anh ôm Bạch Tịnh đi thẳng đến văn phòng.
"Ngồi đây đợi anh. Còn rất nhiều thứ đang chờ anh phê duyệt." Anh đẩy cô ngồi xuống sofa rồi chỉ vào chồng hồ sơ trên bàn.
Bạch Tịnh chưa bao giờ thấy nhiều giấy tờ như vậy. Cô sững người trong giây lát, rồi ngoan ngoãn ngồi yên.
Dương Đạm ghét nhất là duyệt hồ sơ. Anh vốn là sinh viên ngành khoa học cho nên những thứ này đối với anh rất khô khan. Vì lợi ích của công ty anh buộc phải làm thôi. Anh đã nghỉ hơn nửa tháng, công việc đã chất thành núi rồi.
Lật qua hóa đơn của khu nghỉ dưỡng, anh thấy có nhiều điểm chưa rõ ràng. Anh và Trần Lục Nghệ phụ trách dự án này, mà Trần Lục Nghệ lại là người đứng ra mua vật liệu và đất đai.
Anh không hiểu nhiều về các khoản chi phí này, vì vậy liền gọi điện hỏi Trần Lục Nghệ. Lẽ ra anh không nên làm phiền cô. Cô vừa phẫu thuật cách đây vài ngày, hiện tại đang ở nhà nghỉ ngơi.
Giọng nói của Trần Lục Nghệ vẫn bình thường: "Sao khi không lại gọi điện cho em?"
"Sức khỏe của em thế nào rồi?" Anh thấp giọng hỏi.
Trần Lục Nghệ ngập ngừng rồi mới nói: "Cũng gần hồi phục rồi. Bác sĩ nói tình trạng của em khá hơn người thường."
Nghe cô nói vậy anh cảm thấy có chút xót xa: "Vậy thì chăm sóc bản thân cho thật tốt. Khi nào khỏe lại anh sẽ tìm cho em một người đàn ông khác."
Nói ra lời này tâm trạng của anh cũng thoải mái hơn một chút.
Trần Lục Nghệ thấy buồn cười: "Được, em sẽ đợi."
"À, anh muốn hỏi em về hóa đơn của khu nghỉ dưỡng. Anh có xem qua, là một con số không nhỏ. Chi phí vật liệu có đúng là 3,23 triệu không?"
"Đúng rồi. Em đã trả tiền điện, tiền nước và tiền thuê máy trộn bê tông."
Nói về công việc, Trần Lục Nghệ trở nên rất sốt sắng. Cô giúp Dương Đạm cẩn thận kiểm tra chi phí.
Làm xong việc, Dương Đạm cảm kích nói: "Vất vả cho em rồi. Trong tình trạng này còn phải hỗ trợ cho anh."
Trần Lục Nghệ cười cười: "Sao lại khách sáo như vậy? Là anh trả lương cho em mà, phải không?"
"Hôm khác anh và Bạch Tịnh sẽ đến thăm em."
"Ừ. Em mệt rồi, em đi nghỉ ngơi trước. Anh tiếp tục đi."
Sau khi cúp điện thoại, Dương Đạm lại cặm cụi làm việc. Bạch Tịnh ngồi ghế sofa bên cạnh, buồn chán xem điện thoại di động.
Thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên ngắm anh. Trông anh bây giờ chín chắn hơn xưa rất nhiều.
Người ta nói rằng đàn ông hấp dẫn nhất là khi chú tâm làm việc. Cô thấy quả thật không sai. Khi ấy anh không còn vẻ hời hợt và bốc đồng nữa, thay vào đó là sự quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành.
Hầu hết phụ nữ đều thích đàn ông trưởng thành hơn mình. Sự trưởng thành này chẳng liên quan gì đến tuổi tác, mà là sức thu hút về mặt tâm lý. Trước đây ở bên Lương Triều Dương cô không cần phải lo lắng gì cả. Mọi việc đều có Lương Triều Dương sắp xếp cho cô. Sau khi anh ngã bệnh vai trò của họ mới bị đảo ngược.
Bạch Tịnh nhìn Dương Đạm không chớp mặt, tim đập thình thịch. Cô cầm điện thoại lên, phóng to màn hình rồi len lén chụp ảnh anh đang làm việc.
Không ngờ cô lại làm chuyện điên rồ này. Ở Bắc Kinh có thiếu gì đàn ông đẹp trai, nhưng cô không hề có hứng thú với họ.
……
Dương Đạm phải mất bốn tiếng đồng hồ mới xử lý xong công việc.
Đã hơn bốn giờ chiều rồi. Họ bỏ cả bữa ăn trưa, lúc này gần đến giờ ăn tối. Bạch Tịnh mệt đến nỗi tựa người vào sofa ngủ thiếp đi.
Dương Đạm đứng dậy, làm vài động tác giãn cơ rồi đi tới chỗ cô ngồi xuống.
Cô bé đang ngủ trông thật dễ thương. Môi hơi hé ra, mặt ngửa lên trời, trông ngố làm sao.
Anh ngắm cô một lúc rồi lấy điện thoại di động ra chụp một tấm ảnh. Sau đó anh bẹo má cô, gọi khẽ: "Dậy đi. Ngủ nữa là tối nay ngủ không được đâu."
Cô mơ màng mở mắt, nhìn anh với vẻ mặt lờ đờ: "Anh làm xong việc chưa?"
Anh xoa xoa bàn tay cô: "Ừ, xong rồi. Chắc em đói rồi, chúng ta ra ngoài ăn tối nhé."
Bụng cô đói cồn cào. Cô chỉ ăn có một bữa sáng, hơn nửa ngày chưa có gì vào bụng.
Anh kéo cô đứng dậy, hai người cùng nhau rời khỏi văn phòng.
Vẫn chưa đến giờ tan sở. Họ vừa bước ra ngoài đã bị nhân viên nhìn thấy. Hiển nhiên là Bạch Tịnh mới vừa ngủ dậy. Quần áo cô hơi nhăn, mái tóc hơi rối. Những ánh mắt đang nhìn cô càng lúc càng tò mò.
Dương Đạm hắng giọng quát: "Các người rảnh lắm phải không? Nếu vậy thì khỏi cần đi làm nữa!"
Mọi người lập tức quay đầu sang chỗ khác.
Bạch Tịnh thấy hơi sợ anh. Cô ghé sát vào tai anh nói nhỏ: "Anh thường mắng nhiếc họ như vậy sao? Nếu em là họ em sẽ không làm việc cho anh đâu."
"Bình thường anh cũng không làm vậy, nhưng anh ghét họ nhìn em bằng ánh mắt đó. Không bị đuổi việc là may cho họ rồi."
Cô bĩu môi. Hóa ra tính khí của anh vẫn còn trẻ con lắm. Sự trưởng thành khi nãy chỉ là ảo giác của cô mà thôi.
Dương Đạm đưa cô đến một nhà hàng Tây gần công ty, gọi cho cô một loạt món ăn. Cô từ chối hết lần này đến lần khác nhưng đều vô ích. Anh khăng khăng gọi thêm vì đã nhịn đói cả ngày rồi.
Rốt cuộc thức ăn trên bàn còn dư phân nửa.
Bụng của cô căng cứng, không thể ăn thêm một miếng nào nữa: "Ôi, no chết mất!"
Dương Đạm cũng no rồi. Anh ném chiếc nĩa lên bàn, nhất quyết không ăn nữa.
Cô nhân cơ hội này khuyên anh: "Em đã bảo anh đừng gọi nhiều như vậy. Ăn không hết, lại còn lãng phí nữa."
"Anh muốn em được ăn đầy đủ. Chỉ thêm vài món thôi, anh trả nổi."
"Vấn đề không phải là tiền bạc. Chúng ta đều biết tình trạng thiếu lương thực hiện giờ rất nghiêm trọng. Có những nơi cho dù anh có tiền cũng không mua được thức ăn."
Cô từng tham dự một buổi thuyết trình ở Bắc Kinh. Bây giờ cô truyền tải những gì mình học được cho anh nghe.
Dương Đạm ngạc nhiên vô cùng. Nghe cô giảng một hồi anh suýt ngã ngửa. Chờ cô nói xong, anh rót cho cô một ly nước.
"Anh đang làm gì vậy?"
"Nói chuyện lâu như vậy, em không thấy khát sao?"
Cô lắc đầu: "Không có. Hơn nữa những gì em nói không phải chỉ để nói. Anh không nên lãng phí như vậy nữa, cũng đừng cho rằng đây chỉ là chuyện tiền bạc, không phải..."
"Bà xã." Anh cười cười: "Bây giờ anh biết nên tìm cho em công việc gì rồi."
"Là việc gì?"
"Thì là giáo viên." Anh nửa đùa nửa thật: "Sao trước đây anh không nhận ra em nói chuyện lưu loát như vậy nhỉ?"