Tất nhiên Dương Đạm sẽ không ngăn cản, bởi vì kết hôn với Bạch Tịnh là điều anh hằng mong ước. Hôm nay anh mang cô về giới thiệu với gia đình cũng là vì mục đích này. Cho dù Dương Lâm Tranh không nhắc đến thì anh cũng sẽ tự nói.
Dương Lâm Tranh thuộc loại người nói là làm. Ngày cưới gần như được ấn định.
Bạch Tịnh giữ im lặng, nhưng không ngừng ra tín hiệu cho Dương Đạm dừng cương lại.
Nhưng Dương Đạm làm như không thấy. Bàn bạc xong mọi người chia tay ở cổng khách sạn.
Chờ người nhà họ Dương về hết rồi Bạch Tịnh mới kéo tay Dương Đạm: "Vừa rồi sao anh không cản ba anh?"
Anh bắt lấy tay cô, ánh mắt dò xét: "Chuyện tốt như vậy cản làm gì? Gả cho anh em thấy thiệt thòi lắm sao?"
"Không, chỉ là quá đột ngột thôi. Em vẫn chưa thích ứng."
"Không sao. Anh cho em thời gian để thích ứng. Dù sao thì vẫn còn vài tháng nữa."
Về chuyện này anh rất kiên quyết. Cô có nói gì đi nữa anh cũng không chịu nhượng bộ. Rốt cuộc cô bó tay, đành tạm thời gác chuyện này sang một bên.
Vẻ miễn cưỡng của cô lại chọc giận Dương Đạm. Suốt đường về nhà anh không nói với cô một câu nào. Cô cố gợi chuyện vài lần, nhưng đều bị anh phớt lờ.
Sau khi về nhà anh đi thẳng lên lầu và nhốt mình trong phòng làm việc.
Bạch Tịnh một mình ở dưới lầu, trong lòng bồn chồn không yên. Thật tình mà nói cô không khéo dỗ dành người khác. Đặc biệt là với tính tình nóng nảy của Dương Đạm, cô cảm thấy làm vậy chẳng khác gì thêm dầu vào lửa.
Nhưng không dỗ không được. Không thể để anh càng buồn hơn.
Bạch Tịnh do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định thử một phen.
Cô chạy lên cầu thang, đứng trước cánh cửa phòng làm việc gõ nhẹ vài lần. Không đợi anh trả lời, cô mở cửa đi vào.
Dương Đạm đang ngồi ủ rũ bên bàn. Anh chống tay lên cằm, cố ý tránh ánh nhìn của cô. Trông anh rất trẻ con, rất ngây ngô. Cô không nhịn được cười.
Cô ngồi xổm xuống bên cạnh anh, đưa tay kéo kéo góc áo của anh. Anh nhăn mặt hất tay cô ra: "Đừng chạm vào anh."
Cô nhẫn nại hỏi: "Anh sao vậy? Em đã làm gì chọc giận anh à?"
Anh hừ một tiếng: "Hỏi rất hay, là anh đang giận."
Cô vội giải thích: "Vừa rồi em không cố tình. Em chỉ cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh, không phải là em không muốn đám cưới. Em..."
"Ý em là muốn gả cho anh?" Anh đột nhiên ngắt lời cô.
Bạch Tịnh cắn môi. Im lặng một lúc, cuối cùng cô lấy hết can đảm ra nói: "Em biết suy nghĩ này rất hoang đường… nhưng em muốn xin phép anh ấy."
Dương Đạm đương nhiên hiểu "anh ấy" là ai. Đôi mày anh lập tức nhíu lại.
Cô tiếp tục: "Ngày mai em đi gặp anh ấy. Anh đi cùng em nhé. Em nghĩ anh ấy sẽ đồng ý."
Nói đến đây Bạch Tịnh lại rơi lệ. Đối với cô Lương Triều Dương không chỉ là người yêu và người thân. Anh chính là ký ức của cả một tuổi thanh xuân.
Con người cần phải có nhiều nghị lực mới buông bỏ được ký ức dài như vậy.
"Được, anh đi." Suy nghĩ một lúc, Dương Đạm nói thêm: "Sau này muốn gặp anh ấy thì cứ cho anh biết, anh sẽ đi với em."
Bạch Tịnh nhìn anh với ánh mắt cảm kích, chậm rãi gối đầu lên đùi anh: "Cảm ơn anh..."
Anh vuốt tóc cô, cười khẽ: "Không có gì. Dường như đây là lần đầu tiên em chủ động dỗ dành anh. Anh có nên giận lâu hơn một chút không?"
"..."
Bạch Tịnh nhìn anh không chớp mắt. Cứ tưởng anh đã trưởng thành hơn trước, hóa ra anh vẫn còn trẻ con như vậy.
Chẳng lẽ là ảo giác của cô?
Anh ôm cô vào lòng, hôn lên mặt, lên tai, lên cổ của cô. Nụ hôn nhẹ như lông vũ, mang lại cảm giác nhồn nhộn. Cô ngọ nguậy… rồi chợt phát hiện có gì đó không ổn.
Có một chỗ… càng lúc càng cứng.
Cô đỏ mặt, nhỏ giọng mắng: "Lưu manh."
Anh giữ chặt mông cô, thúc người về phía trước: "Em có biết thế nào là lưu mạnh thật sự không? Hay là muốn anh cởi quần áo chứng minh ngay tại đây?"
Cô vội vàng lắc đầu: "Không… ở đây không được."
"Em tắm chưa?" Anh bỗng dưng đổi chủ đề.
Cô sững người vài giây, sau đó thật thà lắc đầu.
Anh cười to rồi bế cô lên, vừa đi vừa nói: "Vậy được, chúng ta tắm chung."
Cô trố mắt, nhận ra mình bị lừa: "Không! Làm vậy mất vệ sinh lắm… Không được..." Cô liên tục đấm vào vai anh.
Anh cười nhạt: "Ngại cái gì? Anh thấy không có mất vệ sinh gì cả, mà anh lại là người mắc chứng bệnh sạch sẽ."
"Em không muốn mà. Hai người làm sao có thể tắm chung được?" Cô khóc không ra nước mắt.
"Trữ Giản Chiêu vẫn tắm với vợ đó thôi." Anh thả cô vào bồn tắm: "Anh tắm với em thì có vấn đề gì?"
Lần này Bạch Tịnh bị thua thê thảm.
Việc "tắm rửa" mất gần hai tiếng đồng hồ.
Nước trong bồn tắm từ nóng chuyển sang ấm, rồi từ ấm chuyển sang lạnh, nhưng Dương Đạm vẫn chưa xong.
Khi anh bế cô ra ngoài thì Bạch Tịnh đã mệt đến thiếp đi. Anh vuốt ve mái tóc của cô, vẻ mặt thỏa mãn.
Tóc của cô bây giờ rất dài. Khi mới quen anh muốn cô để tóc dài, nhưng sau này anh lại thấy tóc ngắn hợp với cô hơn.
Mấy ngày tới anh phải thuyết phục cô cắt tóc.
Mái tóc dài của cô không phải dành cho anh, mà là cho người đàn ông kia. Cho dù có đẹp anh cũng thấy nó xấu.
……
Sáng hôm sau Bạch Tịnh dậy rất sớm, như thường lệ xuống bếp làm bữa sáng. Cô định gọi Dương Đạm xuống ăn sau khi tắm.
Chẳng hiểu sao một ngày anh lại tắm đến hai lần. Sáng một lần, tối một lần nữa. Không phải lạ lắm sao?
"Em làm bữa sáng à?" Cô còn đang thắc mắc thì anh đã xuống tới.
Cô giật mình rồi gật đầu: "Ừ, anh ăn nhanh đi. Ăn xong chúng ta ra nghĩa trang."
"Biết rồi."
Cho tới bây giờ anh vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ chuyện của Lương Triều Dương. Không phải là anh thù ghét anh ta, anh chỉ ghen vì Bạch Tịnh yêu anh ta nhiều đến vậy.
Nhưng Lương Triều Dương quả thật là một người đàn ông tốt. Sau lần gặp mặt cuối cùng trong phòng bệnh, Dương Đạm rất có ấn tượng với anh ta.
Trên đời này không có ai không sợ chết. Lương Triều Dương có thể coi nhẹ sự sống chết, thật khiến cho anh phải thán phục.
Chỉ có người như vậy mới xứng làm đối thủ của anh.
……
Ăn sáng xong Bạch Tịnh về phòng thay quần áo. Gần đây Dương Đạm mua cho cô rất nhiều quần áo mới, đa số là màu đỏ. Cô không muốn mặc màu đỏ đi viếng mộ.
Dương Đạm hiểu vì sao cô lại thay đồ. Anh cũng chọn cho mình một bộ đồ màu xám.
Đây chính là sự tôn trọng đối với tình địch.
Bạch Tịnh theo Dương Đạm đến nghĩa trang. Đã hơn một năm rồi cô không đến đây, cứ tưởng mộ của Lương Triều Dương đã mọc đầy cỏ dại.
Nhưng mộ của anh trước sau rất sạch sẽ, không có một ngọn cỏ dại nào cả.
Bạch Tịnh ngạc nhiên, vô thức quay đầu lại nhìn Dương Đạm.
Bị cô nhìn chằm chằm như vậy, anh ngượng ngùng ho khan một tiếng: "Nghĩ nhiều làm gì, anh nhờ người dọn dẹp một chút thôi."
"Dương Đạm." Cô nghiêm túc gọi tên anh: "Cảm ơn anh. Thật sự cảm ơn rất nhiều."
Anh quả thật rất tốt.
Cô từng cho rằng anh là công tử nhà giàu ăn chơi lêu lổng. Nhưng trải qua bao nhiêu chuyện, cô cuối cùng cũng cảm nhận được tấm lòng chân thành của anh.
Miệng của anh độc địa hơn ai hết, nhưng trái tim cũng nhân hậu hơn ai hết.
Nếu Lương Triều Dương biết rõ con người Dương Đạm, anh nhất định sẽ chúc phúc cho hai người.
Cô chủ động nắm tay Dương Đạm, kéo anh đi đến trước bia mộ. Sau đó cô dừng lại rồi quỳ xuống.
Anh theo bản năng quát to: "Đâu có phải là ông cố nội của em, sao bỗng dưng lại quỳ?"
Cô ngước mặt nhìn anh: "Em muốn xin anh ấy phù hộ, anh đừng làm ầm ĩ."
Anh nghiến răng quỳ xuống bên cạnh, khiến cho cô kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.
Dương Đạm hướng về bia mộ của Lương Triều Dương, nắm lấy tay cô nói: "Tôi sẽ cưới cô ấy. Cô ấy muốn được anh chúc phúc. Nếu anh cảm thấy cô ấy quỳ gối chưa đủ chân thành thì tôi cũng quỳ."
"Họ Lương kia, tôi nói cho anh biết. Cả đời Dương Đạm này chưa từng quỳ gối với ai, kể cả cha mẹ tôi. Nếu không phải vì Bạch Tịnh tôi sẽ không bao giờ làm vậy."
"Tôi chỉ muốn chứng minh rằng tình cảm tôi dành cho cô ấy không kém gì anh. Có tôi, cô ấy sẽ không phải chịu khổ nữa."
Bạch Tịnh bật khóc tức tưởi.
Cô tự hỏi mình có tài đức gì mà để cho người cao ngạo như Dương Đạm phải hạ mình trước một người đã khuất.
Đột nhiên cô thấy rất có lỗi với Dương Đạm. Vì cô mà anh đã trao ra rất nhiều, về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng cô chưa bao giờ cho anh thứ gì dù chỉ là một lời hứa.
Cô hít một hơi thật sâu, sụt sịt nói với Lương Triều Dương: "Triều Dương, em muốn gả cho anh ấy. Xin anh hãy chúc phúc cho em..." Cô đưa tay lau nước mắt: "Anh ấy rất tốt, rất quan tâm đến em. Ở bên anh ấy em sẽ được hạnh phúc. Anh đừng lo lắng nữa nhé?"
Bia mộ vẫn còn đó, không có câu trả lời.
Bạch Tịnh có rất nhiều lời muốn nói với Lương Triều Dương. Dương Đạm cũng ngồi bên cạnh lắng nghe.
Anh không ngờ mình rộng lượng đến mức để cho người con gái mình yêu nói chuyện với tình địch.
"Bản nhạc anh tặng, em vẫn còn giữ. Triều Dương, em sẽ tiếp tục đàn dương cầm."
"Em sẽ làm lại từ đầu. Anh cũng vậy, có được không?"
……
Bạch Tịnh và Dương Đạm ở nghĩa trang gần một tiếng. Khi ra về Bạch Tịnh đã khóc đến nỗi hai mắt sưng húp.
Sau khi lên xe anh liếc cô một cái rồi trêu: "Mắt em giống hai quả óc chó, xấu chết được."
Cô bĩu môi không nói gì.
Dương Đạm cho xe chạy về phía trung tâm thành phố. Nhận ra đường đi không đúng, cô hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Anh nhìn thẳng về phía trước: "Mua nhẫn. Sao vậy? Em không muốn à?"
Bạch Tịnh: "..."
"Em thích loại nhẫn nào?"
"Bạc cũng được. Một chiếc là đủ rồi, không cần phải đắt tiền."
Anh tỏ vẻ chê bai: "Ít nhất cũng phải là bạch kim chứ. Đời người chỉ cưới có một lần, chẳng lẽ không đáng giá sao?"
Cô ngập ngừng: "Em thấy không nên vì chuyện này mà lãng phí quá nhiều tiền. Quan trọng là tình cảm tốt, có đúng không?"