Bạch Tịnh là người dè dặt. Đột nhiên có người nhiệt tình với mình như vậy, cô cảm thấy hơi sốc.
Dương Úy Nhiên tuổi trẻ nồng nhiệt, lại muốn anh hai của mình vui nên ra sức lấy lòng Bạch Tịnh.
Vừa ngồi xuống cô liền nắm lấy tay Bạch Tịnh, cười gọi "chị dâu" một cách trơn tru.
Cách xưng hô này khiến cho Dương Đạm rất hài lòng. Anh tươi cười giới thiệu: "Đây là em gái anh, Úy Nhiên. Vừa thi đại học."
"Chào em." Bạch Tịnh cũng mỉm cười với cô.
Nghe giọng nói của Bạch Tịnh, Dương Úy Nhiên càng thích thú hơn. Cô nghiêng đầu nhìn Dương Đạm, nói câu thật lòng: "Ôi, chị dâu nói chuyện nhỏ nhẹ quá. Hóa ra anh hai thích mềm chứ không thích cứng."
Nói xong cô quay sang Bạch Tịnh hỏi: "Chị thu phục anh hai bằng cách này, có phải không?"
Mặt Bạch Tịnh đỏ bừng, không biết phải trả lời như thế nào. Đôi khi một người quá nhiệt tình cũng khó nói chuyện lắm. Dương Úy Nhiên lại tràn đầy năng lượng, khiến cô không làm sao theo kịp.
Dương Úy Nhiên líu lo một mình, thậm chí không cần nghe câu trả lời… Bạch Tịnh cứ để cho cô cười nói thoải mái.
Lý Vân Y lúc này mới vào tới. Dương Đạm kéo Bạch Tịnh sang một bên và giới thiệu: "Mẹ của em gái anh, gọi dì Lý là được."
Bạch Tịnh không biết nhiều về hoàn cảnh gia đình của anh. Cô luôn cho rằng anh mâu thuẫn với cha mẹ vì họ quá bận rộn nên bỏ bê anh.
Giờ nghe anh nói vậy, cô cũng hiểu được đại khái. Cô nhanh chóng phản ứng, đứng dậy lễ phép chào Lý Vân Y: "Chào dì Lý, con là Bạch Tịnh."
Lý Vân Y không phải là người khắc khe. Nhìn vẻ nhu mì của Bạch Tịnh, lòng bà cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Dù sao bà và Dương Lâm Tranh cũng là vợ chồng bấy nhiêu năm. Tuy quan hệ giữa bà và Dương Đạm không mấy tốt đẹp nhưng bà vẫn luôn xem anh là người nhà.
Ai cũng biết Dương Đạm xấu tính. Giờ tìm được một cô gái hiền lành như vậy người mẹ kế như bà cũng thấy an tâm.
Thật ra đàn ông thường thích ngọt hơn là mặn. Dương Lâm Tranh đã vậy, Dương Đạm cũng thế.
Chào hỏi xong Lý Vân Y chuẩn bị cơm tối.
"Thôi cũng muộn rồi, hay là chúng ta ra ngoài ăn tối đi. Tiểu Bạch, con thích ăn gì?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Bạch Tịnh căng thẳng. Cô vô thức níu lấy tay áo Dương Đạm. Anh lập tức nói giúp: "Cô ấy ăn gì cũng được. Không cần nấu nướng, ăn ở ngoài cũng tốt."
"Hay quá, hay quá! Lâu rồi con chưa được ra ngoài ăn." Dương Úy Nhiên háo hức reo lên.
Dương Đạm trừng mắt với cô, chê bai: "Mười tám tuổi rồi, ra dáng con gái một chút có được không? Như em lên đại học chắc chắn không tìm được bạn trai."
Dương Úy Nhiên bĩu môi chạy đến bên Bạch Tịnh, lắc lắc cánh tay cô nũng nịu: "Chị dâu, anh hai bắt nạt em kìa. Chị nói giùm em một tiếng đi."
Bạch Tịnh khuyên Dương Đạm: "Anh đừng hung dữ như vậy, em ấy còn nhỏ mà."
Dương Đạm: "..."
Đưa cô đến đây phải chăng là một quyết định sai lầm?
Xem ra cả nhà anh đều thích Bạch Tịnh. Ngay cả Dương Lâm Tranh ngày thường khó tính cũng quý mến cô. Anh khó khăn lắm mới nâng cấp địa vị của mình trong gia đình, bây giờ lại bị giáng xuống một bậc.
Anh chợt thấy hối hận vô cùng. Sao lại đưa Bạch Tịnh về đây làm gì? Địa vị của cô sau này chắc chắn cao hơn anh.
Dương Lâm Tranh gọi điện đặt bàn ở khách sạn mà ông thường lui tới. Sau đó cả nhà cùng đi ra ngoài.
Bạch Tịnh và Dương Đạm vốn đi cùng một xe, vậy mà Dương Úy Nhiên lại đòi lên xe của họ làm người thứ ba.
Dương Đạm gạt ngang: "Không được, em đi xe của ba đi."
Dương Úy Nhiên lập tức ôm Bạch Tịnh cầu cứu, ánh mắt thật đáng thương: "Chị dâu... Em muốn đi với chị."
Bạch Tịnh thấy không nỡ, liền nói với Dương Đạm: "Anh cho em ấy đi cùng đi."
Dương Đạm: "..."
Anh lại một lần nữa hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian thì anh sẽ không bao giờ đưa Bạch Tịnh về giới thiệu với gia đình.
Tại sao cô lại chiều ý người khác như vậy?
Được sự đồng ý của chị dâu, Dương Úy Nhiên cho Dương Đạm một nụ cười đắc ý rồi liến thoắng lên xe. Suốt đường đi Dương Đạm cứ trừng mắt với cô qua kính chiếu hậu, nhưng Dương Úy Nhiên không sợ. Cô cười nói huyên thuyên với Bạch Tịnh.
"Chị dâu giới thiệu trường đại học tốt cho em được không? Em không muốn ở Đại Liên mãi."
"Chuyện này chị cũng không rõ lắm. Em hỏi anh em đi... Chị chưa bao giờ lên đại học, còn anh của em chắc đã tốt nghiệp rồi."
Dương Úy Nhiên vỗ ngực tự hào nói: "Đương nhiên! Anh hai học rất giỏi. Anh ấy học ngành khoa học tự nhiên, thi đại học đạt hơn 650 điểm, còn tốt nghiệp Đại học Nam Khai nữa."
"Ồ…"
Bạch Tịnh có chút sững sờ. Cô quen anh đã lâu, nhưng lại không biết gì về thành tích học tập của anh. Cô luôn cho rằng anh là kiểu người lười học, ăn không ngồi rồi, một công tử nhà giàu chính hiệu. Không ngờ học vấn của anh lại cao vậy.
Cô nghiêng người nhìn Dương Đạm, nghiêm túc hỏi: "Thật sao? Anh học giỏi vậy... Em thật không ngờ..."
Anh ho khan vài tiếng rồi đưa tay sờ mũi: "Không còn gì để nói à? Có phải em càng cảm thấy mình không xứng với anh không?"
Bạch Tịnh: "..."
……
Trên đường đến khách sạn, Bạch Tịnh và Dương Úy Nhiên trò chuyện rất vui vẻ.
Nói là trò chuyện vậy thôi, nhưng thực tế chỉ có một mình Dương Úy Nhiên nói. Bạch Tịnh chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu.
Sau khi đến khách sạn mọi người tụ họp ở phòng riêng đã được đặt sẵn.
Bạch Tịnh vốn không quen với môi trường này. Bây giờ ngồi cùng bàn ăn với người nhà họ Dương, cô càng mất tự nhiên hơn.
Dương Đạm nắm tay cô dưới bàn, ngầm động viên.
Vào lúc này trong lòng Bạch Tịnh chợt dâng lên một cảm giác ấm áp. Cô tưởng chỉ có Lương Triều Dương mới có thể mang lại cho cô sự ấm áp này, nhưng giờ đây Dương Đạm đã chứng minh cho cô thấy rằng anh cũng làm được.
Suốt thời gian qua cô đã chứng kiến sự thay đổi trong anh. Nếu không yêu thì anh làm sao chịu sửa đổi chính mình như vậy?
Và cô đã dần dần chấp nhận anh.
Một ngày nào đó cô sẽ dẫn Dương Đạm đến thăm mộ Lương Triều Dương. Cô muốn nói cho Triều Dương biết rằng cô đang sống rất tốt.
Người nhà họ Dương đều rất tốt với cô. Suốt bữa ăn cô hầu như không động đũa. Đều là Dương Đạm gắp thức ăn cho cô.
Bao nhiêu năm qua Lý Vân Y chưa từng thấy Dương Đạm cưng chiều ai như vậy. Quan sát một lúc, bà không khỏi thở dài: "Tiểu Bạch, con thật là tốt số. Người lớn tuổi như chúng tôi chưa từng thấy Đạm nó tốt với ai như với con."
Bạch Tịnh cười ngượng ngùng, vỗ nhẹ vào cánh tay Dương Đạm nói: "Đừng gắp cho em nữa, em ăn không hết đâu."
Anh tất nhiên không nghe lời, còn tiếp tục gắp thêm cho cô.
"Nên ăn cho nhiều vào. Gầy gò như em thì làm sao sinh con trai cho anh đây?"
Dương Đạm thoải mái nói ra chuyện riêng tư của hai người, sự vô liêm sỉ này khiến Bạch Tịnh phải đỏ mặt. Cô không dám ngẩng đầu nhìn các vị trưởng bối đang ngồi đối diện.
Dương Úy Nhiên che mặt, hô to: "Anh hai, chết anh rồi!"
Dương Đạm trừng mắt với cô: "Trẻ con biết cái gì? Chị dâu của em gầy quá. Trước kia mông đẹp, đầy đặn. Giờ lại gầy đến mức teo lại hết. Người ta nói phụ nữ mông to mới dễ sinh con, bởi vậy anh phải nuôi cho béo."
"Phụt!" Dương Úy Nhiên suýt phun ra ngụm nước trong miệng.
Dương Lâm Tranh, Dương Lâm Thăng, Lý Vân Y đều cười tủm tỉm. Cho tới bây giờ họ mới nghe Dương Đạm nhắc đến chuyện sinh con. Trước đây họ cũng từng hối thúc, nhưng anh lại bỏ ngoài tai.
Dương Lâm Thăng nhấp chút rượu rồi nói: "Hai đứa còn trẻ, không cần gấp."
"Sao không gấp cho được? Hai đứa sinh con ngay đi. Bạn bè của ba đều có cháu học mẫu giáo hết rồi." Dương Lâm Tranh lập tức ra mặt sửa lời em trai, sau đó nghiêm túc khuyên: "Còn em nữa, đã ngoài bốn mươi rồi mà còn không lo sinh con. Về già hối hận không kịp đâu."
Dương Lâm Thăng nheo mắt. Nghĩ đến cảnh Thành Nhan khóc lóc thề kiếp này sẽ không sinh con cho ông, khóe môi ông nhếch lên đầy cay đắng. Một lúc sau, ông nói: "Nhan Nhan còn nhỏ tuổi, đợi cô ấy sẵn sàng thì sinh cũng không muộn."
Dương Lâm Tranh thở dài: "Anh thật không biết nói gì với em. Lấy vợ trẻ chẳng khác gì nuôi con gái."
Dương Lâm Thăng vẫn cười: "Chịu thôi, ai bảo em thích chứ."
"Này chú ba, sao hôm nay không thấy cô vợ nhỏ của chú vậy?" Nhắc đến Dương Đạm mới nhớ: "Hai người lại cãi nhau à? Ôi, một thời huy hoàng của chú đã…"
"Cô ấy bận việc."
Dương Đạm còn chưa nói hết lời đã bị Dương Lâm Thăng cắt ngang.
Bạch Tịnh nhận ra tâm trạng của Dương Lâm Thăng không tốt. Tránh cho Dương Đạm tiếp tục nói bừa, cô thò tay véo đùi anh.
"A!" Anh hét lên như bị thọc tiết, nhìn cô bằng ánh mắt uất ức: "Sao bỗng dưng lại véo anh?"
Bạch Tịnh muốn đào một cái hố để chui vào. Cô cúi đầu không nói gì.
"Hì hì, anh hai nhát quá." Dương Úy Nhiên thấy hả hê: "Còn chị dâu thì rất ngầu. Nếu sau này anh ấy dám bắt nạt em sẽ đi tố cáo với chị, được không?"
Bạch Tịnh ngượng ngùng gật đầu: "Được..."
Mọi người đều cười tán thành.
Chỉ có Dương Đạm là thấy đau lòng. Anh chẳng thèm để ý đến những người xung quanh, dụi đầu vào cổ Bạch Tịnh, không ngừng làm nũng: "Trong nhà này anh không còn chỗ đứng nữa. Em phải sinh cho anh một đứa con trai càng sớm càng tốt, để cho anh có một đồng minh."
Bạch Tịnh chịu hết nổi rồi. Cô đưa tay đẩy Dương Đạm ra, nhỏ giọng nhắc nhở: "Đừng như vậy mà... Mọi người đều đang nhìn kìa."
"Anh đâu có hôn hít hay làm gì em, em ngại cái gì?"
Dương Đạm ngang ngược đáp trả. Anh lớn tiếng đến nỗi mọi người quanh bàn đều nghe thấy.
Dương Lâm Tranh lắc đầu ngao ngán trước độ mặt dày của con trai. Lý Vân Y chỉ mỉm cười bao dung khi thấy anh bám riết lấy Bạch Tịnh.
Còn Dương Lâm Thăng thì có chút ghen tị. Thật ra những gì Dương Lâm Tranh vừa nói đều đúng. Ông đã ngoài bốn mươi, đáng lẽ nên có con.
Nhưng với thái độ của Thành Nhan, làm sao mà sinh con được đây? Từ khi kết hôn cô vẫn luôn phản đối quan hệ vợ chồng.
……
Bữa cơm tối kéo dài gần một tiếng rưỡi, nhưng cũng là một bữa cơm gia đình vui vẻ náo nhiệt.
Ăn xong Dương Lâm Tranh bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi.
Bạch Tịnh không ngờ mọi việc lại diễn tiến nhanh đến vậy, nhưng các vị trưởng bối đã lên tiếng, cô không cách nào từ chối được.
Vì vậy cô đành cắn răng lắng nghe.
Dương Lâm Tranh có vẻ nóng lòng muốn họ kết hôn. Ông còn gọi người xem lịch cuối năm để chọn ngày lành tháng tốt.
Bạch Tịnh bất lực vô cùng. Cô lại véo đùi Dương Đạm, ra hiệu cho anh lên tiếng ngăn cản. Nhưng anh vẫn trơ trơ không phản ứng.