Thần Hồn Điên Đảo

Chương 53: Chị Dâu

Trước Sau

break

Bạch Tịnh không phải mẫu phụ nữ quá chú trọng đến sự nghiệp, nhưng cô cũng không phải là loại người cần đàn ông nuôi.

Cho dù có lấy Dương Đạm cô cũng sẽ không răm rắp nghe lời anh.

Nguyên tắc của cô sẽ không bao giờ thay đổi.

Thấy cô cứng đầu như vậy Dương Đạm không tranh cãi nữa, đành phải chiều theo ý cô: "Nếu việc này không được thì anh sẽ tìm cho em công việc khác ở Đại Liên. Em thích gì thì làm, được không?"

Thế là Bạch Tịnh thắng được một keo. Dạo này anh rất dễ tính. Những gì cô nói anh đều chú tâm lắng nghe.

Nói cô không cảm động là nói dối. Cô đã quyết định rồi, đời này sẽ ở lại bên Dương Đạm.

......

Dương Đạm hộ tống Bạch Tịnh suốt thời gian cô đi lưu diễn vùng Đông Bắc.

Lưu diễn thật sự rất cực nhọc, có những chương trình kéo dài đến tận khuya. Dương Đạm không có nửa lời than vãn, đêm nào cũng đợi cô ở hậu trường.

Qua một tuần, đêm diễn cuối rốt cuộc cũng kết thúc. Rhine trả tiền thù lao cho Bạch Tịnh, mọi người ai về nhà nấy.

Trên đường về Bạch Tịnh cẩn thận cất tiền vào túi xách. Thật ra mà nói, cô thấy số tiền này hơi nhiều, và dự định sẽ hoàn trả một phần cho Rhine.

Nhìn cô đếm tiền, Dương Đạm cau có: "Em bây giờ chỉ quan tâm đến tiền thôi."

"Không phải vậy đâu."

Anh đưa tay kéo khóa túi xách của cô lại: "Từ lúc lên máy bay em chẳng thèm nhìn anh một cái, đã vậy còn lấy tiền ra xem. Tiền bạc quan trọng hơn anh rồi sao?"

Vẻ mặt anh đầy ai oán, giống như ái phi bị thất sủng. Bạch Tịnh không nhịn được cười: "Anh đừng trẻ con như vậy mà."

Anh hừ một tiếng rồi giật lấy túi xách: "Nếu em còn đếm tiền nữa thì anh sẽ ném nó cho người khác!"

Cô vội vàng giải thích: "Đừng... Em chỉ tính xem tiền thù lao dư bao nhiêu. Sau này em mở tài khoản ngân hàng, gửi trả lại cho cô ấy."

Thù lao của cô là 10.000 tệ cho mỗi một buổi diễn. Lưu diễn một tuần tổng số là 70.000 tệ. Nhưng Rhine lại đưa cho cô tới 100.000 tệ. 

Túi xách của cô không lớn lắm, nhưng lúc này lại nhét đầy tiền.

Tiền bạc phải tương ứng với công lao. Cô chỉ nhận số tiền mình nên có, không lấy thêm một xu nào.

Về mặt này, Dương Đạm cùng quan điểm với cô.

Anh nói: "Khi xuống máy bay thì hỏi số tài khoản của cô ta. Anh thay em chuyển tiền. Chết tiệt, vợ của ông đây cần người khác bố thí sao?"

Lời nói của anh khiến Bạch Tịnh đỏ mặt. Cô ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Vậy em đưa tiền cho anh, anh chuyển cho cô ấy nhé."

Dương Đạm khịt mũi, không thèm trả lời.

Anh ghét nhất là Bạch Tịnh vạch rõ ranh giới với anh. Tất cả những gì của anh đều là của cô, có cần phải như vậy không?

Cô muốn tiêu bao nhiêu tiền anh cũng không tiếc.

.......

Máy bay vừa đáp cánh Dương Đạm liền hỏi Bạch Tịnh lấy số ngân khoản của Rhine. Anh nhanh chóng chuyển cho cô ta 30.000 tệ.

Sau khi về nhà, Bạch Tịnh lại nhét 30.000 tệ vào túi anh.

Dương Đạm nổi cáu: "Em có cần phải rành mạch như thế không? Đâu phải anh chưa từng đưa tiền cho em."

Cô nghiêm túc giải thích: "Chuyện trước đây lại khác. Lúc đó chúng ta không phải hẹn hò."

Thấy anh lặng im, cô nói thêm: "Lúc đó em nhận tiền của anh là có lý do. Nhưng bây giờ quan hệ của chúng ta không phải như vậy nữa. Chúng ta là một cặp đôi bình thường, bình đẳng."

Anh ôm cô vào lòng, bất đắc dĩ nói: "Được, được. Anh hiểu rồi. Em nói đúng, anh nghe lời em, được chưa?"

Vừa giải quyết xong chuyện, anh nhận được cú điện thoại từ Dương Lâm Thăng.

"Chú ba, chuyện con nhờ chú thế nào rồi?"

"Gần xong rồi. Chú đã nói chuyện với anh ấy, tối nay con mang cô ta đến nhà ba con đi."

Anh ngạc nhiên: "Sớm vậy sao? Chết tiệt, chúng con vừa từ Cáp Nhĩ Tân về."

"Cho dù có từ Bắc Cực thì tối nay cũng phải đến, bởi vì sẽ không có lần sau đâu."

Dương Đạm đương nhiên hiểu được điều này, vì vậy anh đành phải đồng ý: "Được, được. Con biết phải làm sao rồi. Vậy thì tối nay chú cũng đến đi. Chúng con cần hậu thuẫn."

Dương Lâm Thăng bình thản "ừ" một tiếng.

Dương Đạm nói thêm vài lời lấy lòng Dương Lâm Thăng, sau đó cúp máy.

Bạch Tịnh không khỏi nhíu mày trước bộ dạng khiêm nhường của anh. Quen nhau hai năm, cô chưa từng thấy anh mở miệng khen ai như vậy. Anh như thế này quá lạ lẫm, khiến cô thấy không quen.

"Tối nay theo anh ra ngoài." Anh ném điện thoại lên sofa rồi quay sang nhìn cô. 

Cô hơi bất đắc dĩ: "Em mệt quá, đi không được."

Anh bước tới giữ lấy vai cô: "Một là đi với anh, hai là lên giường nằm để cho anh làm. Chỉ có hai lựa chọn này thôi."

Ánh mắt anh trở nên nóng rực. Để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô vội trả lời: "Em đi, em đi."

Anh cười hài lòng, cúi xuống hôn cái chụt lên má cô: "Vậy mới là bé ngoan."

Bạch Tịnh: "..."

Anh thật quá đáng. Người ta đã ngoài hai mươi tuổi rồi chứ còn bé gì.

……

Bạch Tịnh tranh thủ ngủ một giấc. Cho đến chiều cô mới lấy lại chút tỉnh táo.

Đến sáu giờ tối Dương Đạm kéo cô ra khỏi cửa. Cô hỏi mãi mà anh vẫn không chịu nói là đi đâu.

Không còn cách nào khác, cô chỉ biết ngoan ngoãn lên xe.

Cuối cùng xe cũng dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng. Không hiểu sao cô lại thấy bồn chồn không yên. Vừa xuống xe cô liền hỏi: "Là nhà ai vậy? Anh đưa em đến đây làm gì?"

Dương Đạm cười bí ẩn: "Vào trong thì em sẽ biết."

Anh gần như lôi cô vào nhà.

Bước vào phòng khách, người đầu tiên cô nhìn thấy là Dương Lâm Thăng, sau đó là một người mặt mũi giống Dương Lâm Thăng, chỉ là lớn tuổi hơn một chút.

Bạch Tịnh nhanh chóng nhận ra người đó là ai.

Cô vô thức quay sang nhìn Dương Đạm, tâm trạng vô cùng hoang mang. Sao anh không hỏi ý kiến cô trước khi đưa cô đến đây? Anh quá đáng lắm.

Dương Đạm nắm tay Bạch Tịnh đi đến trước mặt Dương Lâm Tranh, chính thức giới thiệu: "Bạn gái của con, Bạch Tịnh. Sau này con sẽ cưới cô ấy."

Lần này Dương Lâm Tranh không nổi giận như trước nữa. Có Dương Lâm Thăng khuyên nhủ, suy nghĩ của ông đã thoáng hơn nhiều. 

Suy cho cùng những người lớn tuổi đều muốn nhìn thấy con cái mình được hạnh phúc. Con trai mình chịu thay đổi, Dương Lâm Tranh cũng rất mừng.

Ông từng mong Dương Đạm và Trần Lục Nghệ đến với nhau, nhưng cả hai đều không muốn vậy. Ông cũng không ép buộc họ được. Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng. Sống tới tuổi này ông tất nhiên hiểu được đạo lý đó.

Hiện tại bạn bè của ông ai cũng được ẵm cháu, khiến cho ông càng sốt ruột hơn. Bởi vậy khi Dương Lâm Thăng về nói với ông rằng Dương Đạm muốn cưới vợ, ông rất vui mừng và đồng ý gặp cô gái đó ngay.

Lần đầu tiên gặp Bạch Tịnh ông đã cho rằng cô là một cô gái nhút nhát thiếu quyết đoán, không bằng Trần Lục Nghệ có bản lĩnh làm nên sự nghiệp.

Nhưng con trai ông lại là một người thích mềm chứ không thích cứng. Có lẽ chỉ có cô gái như vậy mới có thể trị được nó.

……

"Tiểu Bạch, con ngồi đi." Dương Lâm Tranh mỉm cười với Bạch Tịnh.

Nãy giờ đầu óc của Bạch Tịnh trống rỗng. Nghe ông nói vậy cô sực tỉnh, vội vàng gật đầu: "Vâng, cảm ơn bác."

Dương Đạm vuốt nhẹ lưng cô, vòng tay đỡ cô ngồi xuống sofa.

Dương Lâm Tranh chưa từng thấy anh chăm chút ai như vậy. Rõ ràng là cử chỉ của một người đang yêu.

Tính tình của con trai, ông còn không biết sao? Với tính cách kiêu ngạo của Dương Đạm, nếu không yêu thì đời nào lại chu đáo đến vậy.

Dương Lâm Tranh bắt đầu hỏi: "Con năm nay bao nhiêu tuổi? Tốt nghiệp đại học chưa?"

Bạch Tịnh bẻ ngón tay, nhỏ giọng nói: "Con không học đại học."

Dương Đạm lập tức xen vào: "Cô ấy được tuyển vào nhạc viện Thẩm Dương, vì ở nhà thiếu tiền nên phải bỏ học."

Dương Lâm Tranh gật đầu trầm ngâm, rồi hỏi tiếp: "Làm nghề gì? Nhà ở Đại Liên à?"

Cô thành thật trả lời: "Lúc trước con ở Bắc Kinh, làm nhân viên chăm sóc ở y viện Tùng Đường."

Dương Đạm lại nói: "Đó là viện dưỡng lão. Cô ấy có tấm lòng nhân hậu, muốn chăm sóc người già."

Thấy anh bảo vệ Bạch Tịnh như vậy, Dương Lâm Tranh phì cười: "Thằng nhóc này, có vợ thì không còn nhớ tới ông già mày nữa."

Dương Đạm ôm Bạch Tịnh nói: "Đương nhiên. Có vợ rồi mới có con. Nếu ba muốn ẵm cháu thì nên lo liệu càng sớm càng tốt đi. Nếu không thì…"

Dương Lâm Tranh cười: "Con bây giờ giỏi rồi, không thể tự mình lo liệu sao? Không biết ai từng nói mình có ba như không có ba."

"Ai? Là ai nói vậy? Con không nhớ." Dương Đạm giả ngây.

Dương Lâm Tranh không bắt bẻ anh nữa mà lại chuyển sự chú ý sang Bạch Tịnh: "Thằng con này của bác rất xấu tính. Sau này sống chung thì con phải kiên nhẫn. Nếu bị nó bắt nạt thì cứ nói với bác, bác sẽ xử lý cho con."

Bạch Tịnh bị ông chọc cho cười. Cô nói: "Anh ấy không hề bắt nạt con."

"Đúng vậy, ngược lại ngày nào con cũng bị cô ấy bắt nạt." Trước mặt ba mình, Dương Đạm làm ra vẻ đáng thương: "Cô ấy hay làm cao, không thèm nói tới mặt con, đã vậy còn đánh đập mắng nhiếc con nữa. Giám đốc Dương à, ông không thấy xót cho con trai mình sao?"

"A! Anh hai về rồi!"

Dương Úy Nhiên theo mẹ ra ngoài giờ này mới về. Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Dương Đạm, cô nàng kích động reo to.

Gần đây mối quan hệ giữa hai anh em đã khá hơn nhiều. Dương Đạm không giận cá chém thớt như trước nữa, và Dương Úy Nhiên cũng thoải mái trò chuyện với anh trai. Anh cũng thường dắt cô đi ăn và mua sắm.

Khi Dương Úy Nhiên ôn thi anh còn kèm cho cô môn toán.

"Lớn đầu rồi, lễ phép một chút có được không?" Anh liếc cô nàng bằng ánh mắt khinh thường.

Dương Úy Nhiên bĩu môi đi đến trước mặt anh. Chợt phát hiện anh dẫn theo một người con gái, cô kinh ngạc tròn mắt nhìn Bạch Tịnh, lắp bắp hỏi: "Anh hai... đây… đây... là chị dâu sao?"

Dương Đạm gật đầu đắc ý: "Ừ, rất xinh đẹp, có đúng không? Nhìn cho kỹ đi, để sau này còn học hỏi."

Dương Úy Nhiên "oa" một tiếng, đẩy anh sang một bên rồi ngồi xuống bên cạnh Bạch Tịnh.

Bạch Tịnh: "..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương