Dương Đạm không nói rõ là đi gặp ai, Bạch Tịnh cũng không hỏi nhiều. Cô cho rằng anh có hẹn với bạn.
Cô cũng từng gặp qua vài người bạn của anh. Lần này cô chọn cho mình chiếc váy và một đôi hài bằng vải thô.
Anh nhìn cô từ đầu tới chân, cười nói: "Khó coi quá. Ngoài anh ra ai mà yêu cho nổi."
Cô liếc xuống nhìn, cảm thấy cách ăn mặc của mình chẳng có vấn đề gì cả. Cô cũng không thèm cãi với anh.
Suốt đường đi Dương Đạm không nói một lời. Đến nơi rồi anh xuống xe mở cửa cho cô. Từ bãi đậu xe đi vào anh khư khư nắm lấy tay cô không buông.
Điểm hẹn là câu lạc bộ mới nhất Đại Liên. Bầu không khí bên trong vô cùng trang trọng. Bạch Tịnh vừa bước vào đã cảm thấy ngột ngạt.
Cô níu anh lại, nhíu mày hỏi: "Chúng ta đi gặp ai vậy?"
Với tính cách của Dương Đạm, anh sẽ không chọn môi trường như thế này để gặp bạn bè.
Anh cười bí ẩn: "Lát nữa em sẽ biết."
Cô cảm thấy có gì không ổn.
Khi anh kéo cô vào phòng riêng, cảm giác không ổn ấy trở thành hiện thực.
Cô đã từng gặp qua Dương Lâm Thăng, lần này gặp lại cô nhận ra ngay. Cũng như lần trước, bên cạnh ông là một cô gái trẻ. Chỉ là cô ta không còn vẻ nhí nhảnh như trước kia.
Bạch Tịnh không phải là người lắm chuyện, nhưng cô vẫn không khỏi tò mò khi thấy cô gái hoạt bát kia như trở thành một người khác.
Chuyện gì đã khiến một con người thay đổi lớn như vậy?
Dương Đạm kéo ghế cho cô ngồi: "Bạch Tịnh, đều là chỗ quen biết cả."
Xem như là một lời giới thiệu đi. Bạch Tịnh vội vàng chào Dương Lâm Thăng: "Chào chú, đã lâu không gặp."
"Ừ."
Dương Lâm Thăng tiết kiệm lời nói như vàng. Trên môi ông là một nụ cười nhẹ, vừa lịch lãm vừa xa cách.
Dương Đạm quay sang nhìn Thành Nhan, mỉm cười chào: "Thím ba."
Sắc mặt Thành Nhan liền thay đổi. Cô ta giơ tay bịt chặt tai, rõ ràng là phản cảm với cách xưng hô của anh.
Dương Đạm thấy buồn cười: "Thím ngại cái gì? Con gọi vậy không đúng sao? Thím đã ký vào giấy kết hôn với chú ba rồi, bây giờ chúng ta là người nhà."
"Không phải." Thành Nhan lạnh lùng nhìn anh: "Tôi bị ép mới gả cho ông ta. Ông ta chiếm được thân thể của tôi nhưng sẽ không bao giờ có được trái tim tôi."
Bạch Tịnh chợt thấy bất an. Câu nói này thông dụng đến mức nhàm chán, nhưng khi nghe Thành Nhan nói ra trong lòng cô lại có chút bồi hồi.
Tuy không hoàn toàn đồng cảm với cô ta nhưng nỗi đau đó cô cũng hiểu được phần nào.
Cô nhận ra Thành Nhan rất chán ghét Dương Lâm Thăng.
"Này chú ba, như vậy không xong rồi. Tiểu Nhan không thích chú, con đường sau này của chú còn rất dài."
Dương Lâm Thăng vẫn giữ nụ cười trên môi, có vẻ như chuyện này chẳng liên quan gì đến ông. Ông cầm ly rượu lên, nhấm nháp: "Dạo này Tiểu Nhan hơi bị rối loạn tâm thần, thường nói năng lung tung. Con không cần để ý đến cô ấy."
"Người bị tâm thần là chú, không phải tôi!"
Thành Nhan quay phắt lại, trừng mắt nhìn Dương Lâm Thăng.
Cô tuổi trẻ bồng bột, hoàn toàn không phải là đối thủ của Dương Lâm Thăng.
"Được, được. Không phải là em." Ông đưa tay xoa nhẹ đầu cô một cách cưng chiều.
Thành Nhan chịu thua. Cô biết mình kích động như vậy chẳng khác gì một người điên. Dương Lâm Thăng là con cáo già, cô vĩnh viễn không đấu lại ông ta.
Cô ngồi lặng thinh. Người đàn ông này không nên chọc tức, chỉ còn cách trốn tránh.
Dương Đạm phớt lờ mâu thuẫn giữa vợ chồng họ. Anh vui vẻ kể cho Dương Lâm Thăng nghe chuyện mình tìm lại Bạch Tịnh.
"Chú ba nói thử xem, khi nào mới là lúc con đưa Bạch Tịnh về nhà gặp ba?"
Vòng vo một lúc, cuối cùng anh cũng đi thẳng vào vấn đề.
Dương Lâm Thăng lấy làm lạ. Thằng cháu của ông chưa từng mang bạn gái về nhà, cũng chả thèm hỏi ý kiến của ba nó. Không biết sao bây giờ lại thay đổi như vậy.
"Con biết điều như vậy từ lúc nào?" Ông nhếch môi cười: "Trước giờ con có quan tâm đến cảm nghĩ của ba con đâu."
Dương Đạm hơi ngượng: "Ừ… con chỉ muốn giữ thể diện cho ông ấy thôi. Chúng con kết hôn cũng là chuyện trước sau, ông ấy cũng nên biết."
Dương Đạm hay tự ái, lại coi trọng mặt mũi. Bị ông vạch trần anh thấy vô cùng mất mặt.
"Ồ, sắp kết hôn rồi sao?" Dương Lâm Thăng liếc nhìn Bạch Tịnh: "Cô đồng ý lấy nó rồi à?"
Bạch Tịnh lắc đầu phủ nhận: "Không, không... Tôi không hề đồng ý. Chuyện này tôi không biết gì cả."
Dương Đạm nóng nảy ném cho cô ánh mắt cảnh cáo. Bạch Tịnh vội vàng quay mặt đi.
"Chú ba, việc này giao cho chú." Anh nâng ly rượu của mình lên, cụng ly với ông: "Chú làm công tác tư tưởng cho ba con. Dù sao hai người cũng là anh em, ông ấy nhất định nghe lời chú."
Dương Lâm Thăng mỉm cười hứa với anh là sẽ thuyết phục Dương Lâm Tranh chấp nhận Bạch Tịnh làm con dâu.
Hai chú cháu thoải mái trò chuyện, trong khi Bạch Tịnh và Thành Nhan gần như im lặng suốt cả buổi.
Đặc biệt là Thành Nhan. Cô ủ rũ, hoàn toàn không có chút sức sống. Bạch Tịnh ngồi xuống bên cạnh cô ta, nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện không vui à?"
Thành Nhan khẽ cười, nâng ly rượu vang nhấp một ngụm: "Không phải không vui. Lúc này tôi không còn cảm giác gì nữa."
Nhìn vẻ tuyệt vọng của cô ta, Bạch Tịnh nói một câu ỉu xìu: "Chuyện gì rồi cũng sẽ qua."
Thành Nhan: "Không còn đường để qua nữa. Tôi chỉ có thể ngồi đây chờ chết thôi."
Bạch Tịnh không biết phải an ủi cô ta như thế nào nữa.
Thành Nhan uống cho đến say khướt rồi bật khóc nức nở, có dỗ dành thế nào cũng không chịu nín. Dương Lâm Thăng đành phải đưa cô ta về nhà sớm, chỉ còn Dương Đạm và Bạch Tịnh ở lại trong phòng.
Vợ chồng Dương Lâm Thăng vừa đi thì Dương Đạm liền vồ lấy Bạch Tịnh. Anh ghé môi vào tai cô, phấn khích nói: "Em nghe thấy chưa? Vấn đề ba anh sắp được giải quyết rồi. Chuẩn bị làm đám cưới rồi sinh con cho anh đi."
Nỗi lo lớn nhất của Bạch Tịnh không phải là chuyện này. Tâm trí cô tràn ngập hình bóng đau thương của Thành Nhan.
Cô hỏi: "Lúc trước em còn tưởng cô gái đó là con của chú anh, sao lại..."
"Em định hỏi tại sao một cô gái trẻ đẹp như vậy lại đi kết hôn với chú ba, có đúng không?" Dương Đạm tiếp lời.
Cô gật đầu: "Ừ, tuổi tác của họ quá chênh lệch."
"Chú ba đã chờ Tiểu Nhan suốt hai mươi năm qua. Cuối cùng cô ta cũng đã trưởng thành. Làm sao chú ấy cam lòng để cho cô ta đi lấy người khác?"
Hai mươi năm... điều đó có nghĩa là gì? Đời người có bao nhiêu cái hai mươi năm để đợi?
"Nhưng cô ta không yêu chú ba của anh. Ở bên nhau như thế này là cực hình đối với cả hai." Trước đây Bạch Tịnh chưa bao giờ bàn về chuyện tình cảm của người khác.
"Chuyện đó không quan trọng. Em cũng đâu có yêu anh. Anh sẽ không ép em yêu anh nữa. Chỉ cần em ở bên anh là đủ rồi."
Dương Đạm mỉm cười nhún vai một cách vô tư.
Nhìn nụ cười của anh, Bạch Tịnh cảm thấy tim mình nhói đau.
Hôm nay đúng là một ngày khó quên.
……
Chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng năm. Bạch Tịnh hẹn với Rhine gặp lại ở Thẩm Dương.
Ngày 31, Dương Đạm đi cùng cô đến điểm hẹn. Rhine đã đợi sẵn ở đó.
Bạch Tịnh ngại vô cùng. Sau khi lên lầu cô vội nói: "Xin lỗi, chúng tôi đến muộn."
Rhine không có vẻ giận. Ánh mắt cô lướt qua Bạch Tịnh và Dương Đạm vài lần, câu nói đầy ẩn ý: "Không sao, là tôi đến sớm thôi."
Trước mặt Rhine Bạch Tịnh rất hồi hộp. Không biết có phải do tâm lý hay không, nhưng cô luôn cảm thấy Rhine có thái độ thù địch với mình.
"Địa điểm và chương trình biểu diễn ngày mai để ở trong này. Tôi đã soạn cho cô một bản song tấu với học trò của tôi. Giang Ngạn nói thể loại nào cô cũng biết đàn, cho nên tôi dựa vào đó mà chọn nhạc." Rhine ngồi xuống, đẩy chiếc cặp chứa tài liệu về phía Bạch Tịnh.
Bạch Tịnh nhận lấy, thành tâm nói lời cảm ơn.
"Cô không cần cảm ơn tôi. Tôi làm tất cả chỉ vì Giang Ngạn, chẳng liên quan gì đến cô cả."
Lời nói này khiến Bạch Tịnh im bặt, đồng thời cũng chọc giận Dương Đạm.
Anh khoác tay qua vai Bạch Tịnh, trừng mắt nhìn Rhine: "Cô không giữ được người đàn ông của mình thì đừng nói nhảm trước mặt vợ tôi. Đúng là chướng mắt!”
Rhine lặng thinh, thản nhiên nhấp ly cà phê của mình.
Bạch Tịnh cầm lấy chiếc cặp. Cô vừa nói lời chào tạm biệt thì đã bị Dương Đạm lôi ra khỏi quán cà phê.
Mặt anh tối sầm, chân bước đi như muốn tìm người đánh lộn. Bạch Tịnh cảm thấy cổ tay mình sắp bị anh bẻ gãy rồi. Cô cố thoát ra, nhưng lại bị anh kéo trở lại.
Cô cau mày: "Anh đang làm cái gì vậy?"
"Em đã có anh rồi, không cần tới bọn họ. Em tưởng họ thật sự muốn giúp đỡ em sao? Người đàn bà đó đang đóng kịch thôi. Con mẹ nó, cái đuôi của cô ta đã vểnh lên trời rồi kìa![1]"
Càng nói càng kích động, anh bắt lấy cằm cô: "Tất cả cũng tại em! Có đẹp đâu mà thích ra ngoài quyến rũ đàn ông, dây dưa hết người này đến người khác."
Bạch Tịnh cảm thấy vô cùng oan ức. Cô đã làm gì sai chứ?
"Em không có... Dương Đạm, anh thật vô lý!"
"Em mới là người vô lý. Anh muốn cưới em chứ không muốn cãi với em." Anh kéo cô vào lòng: "Anh nói cho em biết, công việc chết tiệt này không được làm nữa. Ngày mai về Đại Liên với anh."
"Không được!" Cô nổi nóng đẩy anh ra: "Em đã nói là cần thời gian suy nghĩ lại, không có nghĩa là em đồng ý lấy anh. Cho dù có lấy anh em vẫn phải có sự nghiệp của riêng mình. Em không muốn nương tựa vào người khác để sống. Dương Đạm, anh không thể tôn trọng điều đó chút nào sao?"
Anh không trả lời, chỉ nhìn cô chằm chằm.
"Việc lưu diễn ở Đông Bắc em đã thỏa thuận với cô ấy rồi. Nếu anh thật sự không thích thì sau này em sẽ tìm công việc khác." Cô dừng lại, cân nhắc từng lời: "Nhưng anh không có tư cách tước đoạt quyền làm việc của em. Em là một con người, không phải món hàng. Cho dù không kiếm được nhiều tiền em cũng không muốn mãi mãi phụ thuộc vào người khác."
------
[1] Ý tả một người huênh hoang, tự phụ.