Thần Hồn Điên Đảo

Chương 51: Phim Kinh Dị

Trước Sau

break

Dương Đạm xưa nay chưa từng chịu đả kích lớn đến vậy. Ngay cả khi ba mẹ anh ly hôn anh cũng không tuyệt vọng như bây giờ.

Vì Bạch Tịnh anh đã vứt bỏ hết lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của mình. Cho dù trước đây hay là sau này, sẽ không bao giờ có ai quan trọng bằng cô ở trong lòng anh.

Nhưng cô lại chẳng hiểu điều đó.

Anh có thể dễ dàng chiếm đoạt cô, nhưng anh lại không muốn làm vậy. Anh muốn cô chủ động trở về bên cạnh anh. Hiện tại anh không còn kiên nhẫn được nữa.

"Cho em thêm thời gian, có được không?"

Bạch Tịnh cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp trước sự cứng rắn của anh. Chuyện đã phát triển đến mức này, cô không thể kháng cự được nữa. Nhưng cô vẫn cần thời gian để vượt qua rào cản tâm lý. 

Phụ nữ rất dễ mềm lòng, Bạch Tịnh cũng không ngoại lệ. Cô muốn giữ lời hứa với Lương Triều Dương, lại không nỡ phụ lòng Dương Đạm.

Thấy cô như vậy, cơn giận của Dương Đạm cũng dịu đi rất nhiều. Anh ngắm gương mặt của cô, mỉm cười hài lòng: "Anh biết em yêu anh mà, còn giả vờ làm gì nữa."

Anh có đôi mắt phượng rất đẹp. Khi cười mắt anh híp lại như vầng trăng lưỡi liềm, trông đáng yêu như một đứa trẻ.

Bạch Tịnh không muốn chối cãi nữa. Cô nói: "Nhưng em vẫn phải trở về Bắc Kinh. Công việc này rất quan trọng đối với em."

Anh vòng tay ôm cô, vẻ mặt tự ái: "Bởi vì Giang Ngạn tìm việc cho em chứ gì? Ba anh có quen biết vài người ở Thẩm Dương[1]. Anh cũng có thể giới thiệu em với họ."

"Không phải vậy đâu." Cô đẩy anh ra: "Em đã hứa với người ta rồi, không thể nuốt lời được."

"Thôi bỏ đi. Việc của em anh không hỏi nữa."

Có được ngày hôm nay quả thật không dễ dàng. Anh cũng không muốn già neo đứt dây. 

"Em lưu diễn ở ba tỉnh Đông Bắc, đúng không? Em hỏi người ta xem có phải khởi hành từ Liêu Ninh không. Nếu vậy thì đi Bắc Kinh làm gì, ở lại đây với anh vài ngày."

Cô suy tính lại, thấy lời anh nói cũng có lý… Đi đi lại lại làm gì cho rắc rối.

"Khởi hành từ Liêu Ninh[2], sau đó đến Cát Lâm, Hắc Long Giang..." Cô quyết định: "Vậy thì em tạm thời ở lại."

"Tốt!" Anh không nhịn được cười khoái chí rồi bắt lấy cô ném lên vai, đi thẳng về phía phòng ngủ.

Đêm nay Dương Đạm quá hưng phấn, Bạch Tịnh làm sao thoát khỏi bàn tay anh.

Anh dùng sức quá mạnh, mới làm hai lần cô đã không ngoi dậy nổi. Khi mọi chuyện kết thúc thì cô đã mất hết ý thức, nằm bẹp trên giường ngủ mê.

Anh ôm cô vào lòng, ngủ một giấc ngon lành cho tới sáng.

……

Sáng hôm sau Dương Đạm thức dậy trước. Anh rón rén rời khỏi phòng, tắm rửa rồi ra ngoài.

Anh muốn cô vừa dậy là có sẵn món ăn sáng. Bản thân anh không quen nấu nướng cho nên ra ngoài mua là tiện nhất.

Ra khỏi khu dân cư, anh đến một quán ăn gần đó mua hai ly sữa đậu nành, hai phần bánh bao hấp, hai quả trứng trà rồi vội vã về nhà.

May là Bạch Tịnh vẫn còn ngủ.

Cô chắc hẳn rất mệt. Đêm qua bị anh dày vò không biết bao nhiêu lần, bây giờ dậy nổi mới lạ.

Ăn xong bữa sáng Dương Đạm bắt đầu lên kế hoạch cho mấy ngày tới. Bạch Tịnh đã chịu thỏa hiệp rồi, anh cũng nên làm chút gì đó cho cô vui.

Đến 9:30 Bạch Tịnh mới mở mắt. Cô thử cựa quậy thì phát hiện toàn thân mình đau nhức, khó khăn lắm mới ngồi dậy được.

Nghĩ đến chuyện đêm qua, hai má cô nóng ran. Cô gượng đứng dậy, còn chưa kịp mặc quần áo thì Dương Đạm đã bước vào.

Cô giật mình chụp lấy tấm chăn trùm kín người.

Anh liếc cô, huýt sáo nói: "Bé cưng còn mắc cỡ làm gì. Ông đây đã đếm hết các lỗ chân lông trên người em rồi."

Bạch Tịnh xấu hổ cúi gằm mặt, đành phải nuốt giận trước lời nói cợt nhả của anh.

"Nhanh lên. Mặc quần áo rồi ăn sáng." Thấy cô đứng im, anh hối thúc: "Ăn xong anh đưa em đi chơi."

"Ồ." Cô ngắc ngứ: "Anh ra ngoài đi, để em thay quần áo."

Anh cười cợt: "Ngực nhỏ như vậy ai mà thèm nhìn."

Cô tức tối nói: "Vậy thì đừng nhìn nữa. Không biết tối qua ai đòi nhìn cho bằng được."

Lời vừa thốt ra, căn phòng im phăng phắc.

Mặt Bạch Tịnh càng đỏ hơn. Cô hận không thể cắn đứt lưỡi mình. Sao cô lại nói ra những lời như vậy chứ?

Thật là… không có đầu óc.

Dương Đạm lại rất thích kiểu nói chuyện mờ ám này của cô. Anh vỗ tay, nhìn cô với vẻ thích thú: "Hay lắm, như vậy mới xứng làm người đàn bà của anh. Từ nay về sau cứ nói theo anh là được."

Nói xong anh đi ra ngoài.

Bạch Tịnh đứng đó một mình, buồn bực vô cùng. Não của cô chắc bị úng rồi nên mới nói năng như thế...

Cô mặc quần áo, đánh răng rửa mặt xong thì đã gần 10 giờ.

Đi xuống bếp, cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy bánh bao, trứng trà và sữa đậu nành được bày sẵn trên bàn.

Cô quay sang hỏi: "Anh mua hồi nào vậy?"

Dương Đạm ho một tiếng: "Sáng nay dậy sớm, không có việc gì làm nên mới đi mua thôi. Cảm động làm gì, đâu phải mua cho em."

Trông anh như một đứa trẻ muốn giấu đầu lại lòi đuôi. Cô nhịn không được phì cười: "Thì em cũng đâu có nói là anh mua cho em. Em chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi."

Dương Đạm bẽ mặt quát: "Lo ăn đi. Đang ăn không được nói chuyện. Đúng là không biết phép tắc!"

Cô tủm tỉm cười. Thì ra lúc anh xấu hổ cũng rất đáng yêu.

……

Bạch Tịnh nhanh chóng ăn xong bữa sáng rồi theo Dương Đạm ra ngoài.

Cô không biết anh muốn đưa cô đi đâu, cũng không hỏi nhiều.

Dương Đạm suy nghĩ rất lâu mà vẫn không nghĩ ra cách hẹn hò nào lãng mạn hơn. Ngoại trừ đi ăn và xem phim ra thì dường như chẳng còn gì khác.

Anh đưa Bạch Tịnh đến khu mua sắm ở trung tâm thành phố, sau đó mua hai vé xem phim với ghế ngồi dành riêng cho cặp đôi.

Bạch Tịnh rất ít khi xem phim. Cô không có hứng thú với phim ảnh, cho nến mỗi khi xem là ngủ gật. Nghe anh nói muốn xem phim kinh dị, cô lập tức lùi vài bước.

Cô kéo kéo tay áo anh, nài nỉ: "Đừng xem có được không? Em sợ."

Anh không có chút đồng tình: "Sợ cái gì? Từ nhỏ tới lớn anh toàn xem phim kinh dị."

Cô khóc không ra nước mắt: "Nhưng em chưa xem bao giờ, em không dám... Hay là anh chọn phim khác đi."

Dương Đạm từ chối thẳng thừng. Anh kéo cô vào rạp, tìm ghế rồi đẩy cô ngồi xuống: "Xem thử một lần thôi. Em sợ thì có anh bảo vệ."

Bạch Tịnh: "..."

Cô thầm kêu trời. Đây đâu phải là vấn đề bảo vệ hay không bảo vệ? Anh xem cô là con nít à?

Thật ra Dương Đạm ép cô xem phim kinh dị là có ý đồ.

Sáng nay sau khi thức dậy anh đã lên mạng tìm kiếm "nên làm gì khi hẹn hò với bạn gái." Kết quả là một nồi thập cẩm, người trên mạng ai cũng có ý kiến riêng.

Anh lướt qua một vài bài đăng, tình cờ thấy câu trả lời của người đăng bài gốc. Người đó cho biết anh ta đã đưa bạn gái đi xem phim kinh dị. Cô bạn gái hoảng sợ đến nỗi nhảy tọt vào lòng anh ta. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời anh ta bị bạn gái chủ động tấn công.

Đọc xong bài đăng này, Dương Đạm thấy đây quả thật là một cách hay. Anh xem danh sách phim đang chiếu ở rạp, tìm được một bộ phim kinh dị.

Thì ra ông trời cũng giúp anh.

……

Bạch Tịnh tuy miễn cưỡng nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi bên Dương Đạm. Cô hồi hộp nhìn chằm chằm vào màn hình. Những cảnh quay ban đầu khá bình thường. Cô bắt đầu thả lỏng tâm trạng hơn.

Ghế dành cho cặp đôi khá rộng rãi, cô ngồi cách Dương Đạm khoảng một mét.

Dương Đạm đang bực mình. Trước khi đến đây anh đã đọc kỹ các bài bình luận phim. Ai nấy đều nói là sợ đến hồn tiêu phách tán. Nhưng đã 20 phút rồi mà chẳng có chút gì gọi là rùng rợn cả. 

Anh thật muốn chửi thề. Cái gì mà khán giả trong rạp sợ đến thét lên? Chẳng qua là thổi phồng phim mà thôi.

Anh mất hết kiên nhẫn để xem tiếp. Vừa lúc anh định quay đi, màn hình đột nhiên chuyển sang một khuôn mặt biến dạng.

Anh hoảng hốt nhào vào lòng Bạch Tịnh.

Bạch Tịnh đang nghiêm túc xem phim, bị hành động đột ngột của anh làm cho giật mình. Cô nhíu mày: "Anh làm gì vậy?"

Vẻ mặt anh thật đáng thương: "Thấy ghê quá. Gương mặt đó, con mẹ nó... thật kinh khủng."

Cô cười hỏi: "Không phải anh nói hồi nhỏ thường xem phim kinh dị sao? Sao lớn lên lại sợ?"

Dương Đạm cảm thấy hình tượng của mình bị tổn hại. Anh vùi đầu vào ngực cô, hậm hực nói: "Phim dở quá. Em nhát gan như vậy mà cũng không thấy sợ."

Cô cười cười: "Nhưng anh sợ."

Anh cố chấp nói: "Ai nói anh sợ? Sợ cái gì, anh thấy chán thôi."

Cô "ồ" một tiếng, cúi đầu nhìn người đàn ông đang nằm trong lòng mình: "Ừ... anh không sợ, vậy thì ngồi dậy được chưa?"

Dương Đạm làm sao dám ngồi dậy đây? Anh càng nép sát vào cô, trơ tráo nói: "Không được. Phim này chán quá, anh không xem nữa. Anh muốn ngủ."

Cô thở dài bất lực: "Ghế của anh rộng mà, anh nằm đó mà ngủ."

Anh lắc đầu: "Không được. Ngực của em vừa êm vừa mềm, gối đầu thấy thoải mái hơn."

Cô đẩy anh ra: "Em đang xem phim. Đừng có làm phiền em."

Anh bất mãn bĩu môi, nhưng lại bị cô ngó lơ. Làm nũng không xong anh đành phải nghiến răng chịu đựng, ngồi dậy xem phim.

Xem hết phim, anh cuối cùng mới biết thế nào là tự lấy đá đập chân mình. 

Thật ra chuyện anh thích phim kinh dị từ nhỏ là do anh bịa ra mà thôi. Cả đời anh chưa từng xem phim kinh dị. Cũng tại người đăng bài đưa ra ý kiến tồi tệ, bằng không thì anh cũng không đưa Bạch Tịnh đi xem phim kinh dị làm gì.

Kết quả là Bạch Tịnh không sợ, còn anh lại sợ chết khiếp.

Khi hai người ra khỏi rạp phim thì đã một giờ trưa. Dương Đạm run đến mức đi không vững.

Họ tìm chút gì đó ăn tạm rồi trở về nhà.

Đang ngủ trưa thì Bạch Tịnh muốn đi vệ sinh. Dương Đạm cũng ngồi dậy đi theo.

Cô ngờ ngợ: "Anh còn sợ sao?"

Anh vội lắc đầu: "Làm gì có. Anh thấy em sợ nên mới đi theo em."

"Em không sợ, anh không cần đi theo đâu. Ngủ đi."

Anh gắt gỏng: "Anh nói theo là theo! Đi nhanh đi rồi ngủ tiếp."

Bạch Tịnh không cãi với anh nữa. Cô nhanh chóng vệ sinh rồi cùng anh trở về giường.

Dương Đạm ôm Bạch Tịnh ngủ rất ngon. Anh không làm gì quá đáng, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt ngực cô không buông. Cô cố đẩy anh ra mấy lần, nhưng cuối cùng đành chịu.

Khi hai người ngủ dậy thì đã hơn 5 giờ chiều. Cô vừa mở mắt đã nghe anh nói: "Tối nay ăn mặc đẹp một chút, anh đưa em đi gặp một người."

------

[1] Thẩm Dương là học viện âm nhạc danh tiếng ở Trung Quốc.

[2] Dương Đạm đang ở thành phố Đại Liên, thuộc tỉnh Liêu Ninh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương