Thần Hồn Điên Đảo

Chương 50: Hôn Lễ Giáo Đường

Trước Sau

break

Dương Đạm ngày càng vô liêm sỉ. Sự vô liêm sỉ này đã đạt tới cảnh giới tối cao.

Chẳng hạn như bây giờ, anh cố tình hiểu sai ý cô. Bạch Tịnh không thèm nói với anh nữa. Cô đẩy anh ra: "Ai mà đùa với anh, em buồn ngủ thật mà."

Nhìn vẻ giận dỗi của cô, anh vội vàng nói: "Được, được. Chúng ta về nhà thôi."

Lúc này Trần Lục Nghệ đã đi tới chỗ bọn họ. Cô biết Bạch Tịnh nhất định trách Dương Đạm, vì vậy cô nghiêm túc giải thích: "Cô đừng hiểu lầm. Tôi và Dương Đạm vốn không thể nào. Anh ấy đối với cô…"

Bạch Tịnh ngắt lời: "Không sao, tôi không để ý chuyện này. Hai người muốn làm gì thì làm."

Câu nói này khiến Trần Lục Nghệ nghẹn lời. Trong tình huống này cô không nên ở lại nữa, phải rời đi ngay.

Dương Đạm muốn đưa Trần Lục Nghệ về nhà, nhưng cô dứt khoát từ chối.

Sau khi chào tạm biệt, Trần Lục Nghệ một mình đi bộ đến trung tâm mua sắm gần đó. Dọc đường cô đi ngang một cửa hàng bán đồ dùng cho bà bầu và trẻ sơ sinh. 

Không hiểu sao cô lại dừng chân tại đây. Có lẽ là phản xạ tự nhiên của một người sắp làm mẹ.

Trần Lục Nghệ không cho rằng mình là người thích trẻ con, nhưng sau khi biết mình mang thai suy nghĩ của cô đã hoàn toàn thay đổi.

……

Chẳng bao lâu đã đến ngày cưới của Trần Hoài Viễn và Thẩm Giai Ni. Hôn lễ của họ được tổ chức theo phong cách Tây phương tại một nhà thờ Thiên Chúa giáo.

Dương Đạm không có hứng thú với loại hôn lễ này. Anh đến đây chủ yếu để đòi lại công đạo cho Trần Lục Nghệ. Dựa theo hiểu biết của anh về Trần Hoài Viễn, một khi biết Trần Lục Nghệ mang thai đứa con của mình anh ta sẽ bất chấp tất cả để trở về bên cô.

Dương Đạm đưa Bạch Tịnh đến dự hôn lễ. Trần Lục Nghệ đương nhiên cũng đi theo.

Ba người đi chung trông khá nổi bật. 

Trần Hoài Viễn ra ngoài đón khách khứa. Nhìn thấy Dương Đạm hôn lên má Bạch Tịnh, hai tay anh vô thức nắm chặt lại. Anh biết rất rõ Trần Lục Nghệ kiêu hãnh đến chừng nào. Bây giờ Dương Đạm công khai âu yếm một cô gái khác, cô chắc hẳn rất buồn.

Nghĩ đến Trần Lục Nghệ vì Dương Đạm mà đau khổ, trong lòng anh rất khó chịu. Cô chính là người anh đã yêu bao năm qua, liệu có đáng không?

Lúc xưa anh rất yêu cô, nhưng cô lại không thèm cho anh một cái liếc mắt.

Lúc này anh thật muốn hỏi Trần Lục Nghệ một câu, cô có hối hận không?

Nhưng hỏi thì có ích gì. Hôm nay là hôn lễ của anh. Cho dù cô có hối hận anh cũng sẽ không hối hận.

Anh không yêu Thẩm Giai Ni, nhưng anh sẽ đối tốt với cô ấy. Anh đã yêu quá lâu, quá mệt mỏi rồi. Đến khi dừng lại anh mới thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Anh từng cho rằng mình không thể sống thiếu Trần Lục Nghệ, nhưng sau đó anh phát hiện không có cô mình vẫn có thể sống tốt.

"Hoài Viễn, ba đang gọi anh kìa. Mau qua đó đi." 

Trần Hoài Viễn còn đang suy tư thì Thẩm Giai Ni đã ra tới. Anh gạt bỏ suy nghĩ trong đầu, mỉm cười ôm vai cô: "Được, chúng ta cùng đi."

……

Đây là lần đầu tiên Bạch Tịnh dự lễ cưới ở nhà thờ. Từ khi bước vào cô đã bị khung cảnh nơi đây làm cho choáng ngợp.

Khi còn sống Lương Triều Dương từng hứa sẽ cho cô một lễ cưới ở giáo đường. Họ cùng nhau lên kế hoạch cho tương lai, nào ngờ anh lại ngã bệnh.

"Đẹp quá! Sao lại có một nơi đẹp như vậy?"

Dương Đạm vẫy vẫy tay trước đôi mắt mơ màng của cô: "Nếu em thích thì sau này chúng ta cũng làm lễ ở nhà thờ. Có gì khó đâu?"

Cô bừng tỉnh, nhẹ lắc đầu: "Em không thích. Em chỉ thích ngắm khung cảnh ở đây thôi."

Anh nghiêm túc nói: "Ừ, anh cũng không thích. Lễ cưới cũng chúng ta nhất định phải hoành tráng hơn họ. Anh không keo kiệt như anh ta."

Bạch Tịnh lười cãi với anh, để anh muốn nói gì thì nói.

......

Lễ cưới nhanh chóng bắt đầu. Trần Hoài Viễn và Thẩm Giai Ni bước lên sân khấu dưới ánh mắt của bao nhiêu người.

Đám đông vỗ tay nhiệt liệt.

Phải công nhận rằng họ là một cặp đôi hoàn hảo.

Trần Hoài Viễn cao khoảng 1,8 mét, gương mặt điển trai. Thẩm Giai Ni đứng bên cạnh trông nhỏ nhắn, toát lên vẻ nữ tính, là một cô dâu xinh xắn mà ai nấy đều ngưỡng mộ.

Mọi người lại reo hò.

Dương Đạm quay sang nhìn Trần Lục Nghệ. Sắc mặt cô trắng như tờ giấy. Cô sắp chịu không nổi rồi. Nếu tiếp tục xem chắc cô sẽ ngất xỉu mất.

Anh quyết định đưa Trần Lục Nghệ ra ngoài hít thở không khí cho thoáng, chờ làm lễ xong mới quay lại. Anh khều tay cô: "Này, Tiểu Lục. Chúng ta ra ngoài một lát nhé."

Trần Lục Nghệ lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Trần Hoài Viễn đang đứng trên sân khấu. Cô đột nhiên hỏi: "Dương Đạm, em tệ lắm phải không? Lúc trước anh ấy theo đuổi thì em đối xử với anh ấy không ra gì. Bây giờ anh ấy không muốn em nữa thì em lại muốn níu kéo không buông." Cô thở dài, tự giễu: "Em đúng là trơ trẽn, haha…"

Dương Đạm chưa bao giờ thấy một Trần Lục Nghệ như thế này. Cô là người điềm tĩnh và lý trí, đột nhiên lại thay đổi 180 độ, làm cho anh có chút không quen.

Anh hướng ánh mắt về phía Bạch Tịnh cầu cứu.

Bạch Tịnh đương nhiên hiểu ý anh, và cũng đã đoán ra khúc mắc giữa Trần Lục Nghệ và chú rể kia.

Họ đúng là một đôi tình nhân có duyên không phận.

Bạch Tịnh ghé sát vào tai Dương Đạm, nói nhỏ: "Anh đưa cô ấy ra ngoài đi, không nên ở lại đây nữa."

Dương Đạm cũng hạ giọng thương lượng với cô: "Cô ấy không chịu đi thì anh bế cô ấy ra ngoài có được không?"

Mặt cô không chút biểu cảm: "Sao cũng được."

Anh lại hỏi: "Làm vậy em có ghen không? Nếu em ghen thì anh không làm đâu."

Bạch Tịnh: "..."

Giờ phút này mà anh còn lo mấy chuyện không đâu, đúng là hết nói nổi.

"Không nói được chứ gì? Chắc chắn là ghen rồi."

Cô bị anh dồn vào đường cùng. Nghi lễ đã bắt đầu, lời thề cũng sắp được tuyên thệ, nếu không đi thì sẽ có chuyện.

Để cho Dương Đạm nhanh chóng hành động, cô gấp gáp nói: "Em không ghen, anh cứ làm đi."

Anh gật đầu, trước mặt mọi người bế Trần Lục Nghệ lên.

Trần Lục Nghệ không hề phản kháng. Cô vô thức đưa tay ra nắm lấy vai Dương Đạm. Trong mắt người ngoài cuộc, đây là cử chỉ thân mật nho nhỏ của những kẻ đang yêu.

Trần Hoài Viễn đương nhiên cũng nhìn thấy. Anh nắm chặt hai tay bên hông, ánh mắt phức tạp. Không biết hai người họ đang làm cái gì, có phải muốn chứng minh cho anh thấy họ rất hạnh phúc không?

Haha, họ thật sự đã làm được rồi.

"Anh có đồng ý không?"

Trong lúc Trần Hoài Viễn đang kích động thì linh mục đã đọc xong lời tuyên thệ. Mọi người trong nhà thờ đều chờ đợi câu trả lời của anh.

Anh liếc nhìn Thẩm Giai Ni, sau đó nhìn về phía Dương Đạm đang bế Trần Lục Nghệ rời khỏi.

Cuối cùng anh gật đầu trong sự mong đợi của mọi người, nói nhỏ: "Tôi đồng ý."

Một tràng pháo tay vang lên. Nụ cười trên môi Thẩm Giai Ni càng ngọt ngào hơn. Như tất cả các cô gái trong ngày cưới của mình, trông cô thật rạng rỡ.

……

Dương Đạm chẳng nói chẳng rằng, bế Trần Lục Nghệ ra khỏi giáo đường.

Sau khi ra tới ngoài anh mới chịu đặt cô xuống.

Sắc mặt Trần Lục Nghệ vẫn tái nhợt. Anh vỗ nhẹ vai cô: "Được rồi. Em tỉnh táo lại đi."

Trần Lục Nghệ im lặng nhìn chằm chằm vào cây thánh giá trên đỉnh nhà thờ. Dương Đạm biết tâm trạng cô không tốt cho nên không nói thêm gì nữa.

Ít lâu sau, Trần Lục Nghệ cuối cùng cũng lên tiếng: "Dương Đạm, em nhất định phải bỏ đứa trẻ này. Bởi vì nó là một sai lầm."

Dương Đạm nhíu mày nhìn cô: "Đừng ngốc, anh đã hỏi người ta rồi. Trần Hoài Viễn và Thẩm Giai Ni vẫn chưa có giấy đăng ký kết hôn, chưa thể coi như là vợ chồng. Em vẫn còn cơ hội, đừng nản."

"Chuyện đó không còn quan trọng nữa. Em đã suy nghĩ kỹ rồi." Trần Lục Nghệ trầm ngâm: "Bỏ lỡ thì vẫn là bỏ lỡ. Đều là lỗi của em, là do em quá ích kỷ, quá si mê những thứ mình không thể có được. Thật ra buông bỏ cũng tốt."

Cô ngước nhìn bầu trời xanh lơ, hít một hơi thật sâu: "Lần đầu tiên trong đời em muốn làm một việc cao thượng."

"Em buông tay. Mọi chuyện kết thúc từ đây."

…..

Bạch Tịnh ngồi một mình quan sát hôn lễ.

Nếu không biết mối tình giữa Trần Lục Nghệ và Trần Hoài Viễn, cô còn tưởng cô dâu chú rể này là một đôi hạnh phúc như bao người khác.

Trần Hoài Viễn nhìn cô dâu bằng đôi mắt dịu dàng, nụ hôn cũng rất nhẹ nhàng. Nhìn bề ngoài cả hai đều giống như đang yêu.

Sau buổi lễ khách khứa bắt đầu rời khỏi nhà thờ.

Tiệc cưới được tổ chức ở khách sạn cách đây không xa, đã có xe buýt du lịch đợi sẵn để đưa mọi người đến đó.

Gia đình Thẩm Giai Ni quả thật rất giàu sang. Không biết cha cô ta đã bỏ biết bao nhiêu tiền vào hôn lễ này.

Bạch Tịnh theo mọi người đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy Dương Đạm và Trần Lục Nghệ đang đứng ngoài cổng. Hai người họ dường như đang trò chuyện, cô không biết mình có nên quấy rầy hay không.

Cô còn đang chần chừ thì Dương Đạm đã nhìn thấy cô. Anh bước tới kéo cô đến bên mình.

Trần Lục Nghệ mỉm cười hỏi: "Lễ xong rồi à?"7

Bạch Tịnh gật đầu. Là phụ nữ với nhau, cô hiểu rõ tâm tình của Trần Lục Nghệ. Vì vậy cô không nói những lời không cần thiết.

Ba người họ đều không dự tiệc cưới. Dương Đạm và Bạch Tịnh đưa Trần Lục Nghệ về trước, sau đó cùng nhau trở về nhà.

……

Bạch Tịnh không hề quên mục đích của mình khi trở về Đại Liên. Vừa về đến nhà Dương Đạm, câu hỏi đầu tiên của cô là: "Em đi Bắc Kinh được chưa?"

Dương Đạm đang thấy rầu. Nghe cô hỏi vậy tâm trạng anh càng tệ hơn.

Anh ôm chặt lấy cô, giọng nói run rẩy: "Em thật không muốn nhìn mặt anh nữa sao? Anh đã làm sai điều gì? Tại sao em lại chán ghét anh đến vậy?"

Bạch Tịnh không có câu trả lời, hay nói đúng hơn là anh đặt câu hỏi không đúng với tình huống.

Không phải là cô không muốn nhìn anh, mà là cô sợ không thể kiểm soát được cảm xúc của mình trước mặt anh.

Anh không làm gì sai cả. Thật ra anh rất tốt, tốt đến mức cô gần như xiêu lòng.

Cô không có chán ghét anh, ngược lại đã bị lòng chân thành của anh là cho cảm động. Nhưng cô không muốn lún quá sâu.

Vì vậy cô không thể trả lời anh, chỉ còn cách giữ im lặng.

Sự im lặng của cô vô tình chọc cho Dương Đạm tức điên. Anh ép cô vào tường, từ trên cao nhìn xuống: "Nói." 

Anh bóp cằm cô, quát to: "Em nói đi!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương