Từ nhỏ cho đến lớn Dương Úy Nhiên chưa bao giờ dám chọc giận Dương Đạm.
Anh là người không sợ trời không sợ đất, các bậc cha chú trong gia đình đều không kiểm soát được anh. Dương Úy Nhiên cứ tưởng mình sẽ bị anh bắt nạt cả đời, cho đến khi Bạch Tịnh xuất hiện.
Dường như Bạch Tịnh sinh ra là để chế ngự Dương Đạm!
Có Bạch Tịnh bênh vực, cô đắc ý nhìn anh hai của mình: "Nghe thấy chưa? Chị dâu đã nói anh không được hung dữ với em nữa. Sau này nếu anh còn làm dữ em sẽ mách với chị dâu! Hứ!"
Dương Đạm hậm hực: "Lo ăn đi! Coi chừng cái lưỡi bị bỏng là hết nói chuyện được đấy."
Dương Úy Nhiên bĩu môi, nhét một cái bánh bao vào mồm.
Năm nay nhà họ Dương đặc biệt vui.
Kể từ khi ba mẹ anh ly hôn Dương Đạm chưa bao giờ được ăn tết vui vẻ như vậy.
Dương Lâm Tranh và Lý Vân Y cũng rất vui mừng. Chọn Bạch Tịnh làm con dâu quả thật là một quyết định sáng suốt. Nhờ vậy mà mối quan hệ giữa hai cha con đã được cải thiện.
......
Kỳ nghỉ đông kết thúc, Bạch Tịnh chính thức bước vào giai đoạn luyện thi.
Các giáo viên đếm ngược ngày trên bảng đen của lớp học. Từ ba số thành hai số, rồi từ hai số thành một số.
Tháng 6, Đại Liên chuyển sang mùa hạ.
Ngày 7 tháng 6 là đến kỳ thi đại học. Dương Đạm thức dậy làm bữa sáng cho Bạch Tịnh. Hơn ba tháng qua ngày nào anh cũng dậy sớm nấu ăn. Tài nghệ nấu nướng của anh không đáng nói, nhưng bảo đảm đầy đủ dinh dưỡng.
Sáng hôm nay anh làm cho cô món trứng, cháo, bánh mì thịt xông khói. Chờ Bạch Tịnh ăn xong anh đưa cô đến trường thi.
Bên ngoài phòng thi có rất nhiều phụ huynh đang tụ tập. Có một số người sẽ ngồi chờ ở đó suốt cả buổi.
Anh cũng định ở lại, nhưng Bạch Tịnh lại nói: "Nếu anh ngồi đây em sẽ bị áp lực, sẽ gấp gáp làm bài cho xong để ra ngoài gặp anh. Anh về trước đi, chờ hết giờ rồi quay lại đón em."
Dương Đạm thấy cô nói cũng có lý. Anh kéo vợ vào lòng, hôn lên môi cô: "Được rồi, vậy thì hãy làm bài cho tốt. Thi xong ông xã đến đón em, được chứ?"
Cô đỏ mặt gật đầu: "Ừ, anh lái xe cẩn thận nhé."
Bạch Tịnh tạm biệt Dương Đạm rồi bước vào phòng thi.
Hệ thống kiểm tra lần này nghiêm ngặt hơn nhiều so với lần trước cô đi thi. Ban đầu cô rất bình tĩnh, nhưng bị kiểm soát chặt chẽ như vậy làm cô có chút hồi hộp.
Cô ngồi xuống bàn hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng.
Môn đầu tiên là văn học, sở trường của cô.
……
Sau khi đưa Bạch Tịnh đi thi Dương Đạm không còn tâm trí đâu lo việc khác nữa.
Anh lái xe đến công ty, nhưng lại không thể tập trung làm việc.
Khi Trần Lục Nghệ bước vào anh vẫn ngồi bất động trước bàn làm việc. Cô vẫy vẫy tay trước mặt anh, cười hỏi: "Anh bị sao vậy?"
Dương Đạm choàng tỉnh. Anh thở dài: "Bà xã anh đang thi. Anh còn căng thẳng hơn cô ấy nữa."
Trần Lục Nghệ phì cười: "Anh lo nhiều làm gì? Bạch Tịnh không phải học sinh giỏi sao?"
Anh gãi đầu: "Anh chỉ lo cô ấy không làm được bài thi. Cô ấy cố gắng lâu như vậy, lỡ như thi rớt cô ấy sẽ rất buồn."
"Em thấy anh bị mắc chứng hoang tưởng rồi."
Nếu là trước đây Dương Đạm nhất định sẽ mắng xối xả vào mặt Trần Lục Nghệ. Nhưng lần này anh lại gật đầu, vẻ lo âu hằn rõ trên khuôn mặt: "Anh cũng thấy vậy. Từ khi cô ấy đi học trong lòng anh cứ nơm nớp, sợ cô ấy bị bọn nam sinh kia dụ dỗ."
"Không bao giờ. Bạch Tịnh không phải loại người như vậy."
Anh khoát tay: "Thôi, không nói chuyện này nữa. Nghe thầy Trần nói em và Lục Chính định kết hôn phải không?"
Vài hôm trước anh đến gặp thầy Trần để hỏi về việc chọn trường cho Bạch Tịnh. Lúc đó anh nghe ngóng được một chút tin tức.
"Ừ, em sắp làm đám cưới." Cô hất mái tóc: "Anh ấy đã ngoài 30, gia đình đang hối thúc. Cha mẹ anh ấy rất mong có cháu nội."
"Em có yêu anh ta không?"
Dương Đạm đột nhiên thấy tò mò về chuyện này. Chẳng phải người ta nói phụ nữ hay cố chấp trong chuyện tình cảm sao? Vậy mà Trần Lục Nghệ có vẻ như đã hoàn toàn quên Trần Hoài Viễn là ai rồi.
"Yêu. Nếu không thì em đã không nhận lời cầu hôn của anh ấy." Cô cười nhẹ: "Anh ấy đối với em rất tốt, biết rõ quá khứ của em nhưng chưa bao giờ chê bai em."
Anh thở dài: "Người lớn tuổi thật là biết nhẫn nại. Chú ba anh cũng vậy. Mấy ngày trước bị vợ cào xước mặt, vậy mà chú ấy vẫn không nói một lời. Xem đi, có còn tôn nghiêm của một người đàn ông không?"
Trần Lục Nghệ trầm ngâm: "Không phải trước kia Bạch Tịnh đã cào vào mặt anh sao? Em cũng đâu thấy anh làm gì cô ấy."
Dương Đạm nghẹn lời.
Im lặng một lúc, anh cuối cùng buông một câu: "Anh trừng phạt cô ấy ở trên giường!"
Cô gật gù: "Anh không phải là người duy nhất sử dụng phương pháp này."
"Chết tiệt!" Anh đập bàn: "Tiểu Lục, là ai dạy hư em? Có phải Lục Chính không?"
"Em trước giờ vẫn vậy mà, tại anh không để ý thôi."
Dương Đạm: "..."
……
Dương Đạm nói chuyện phiếm với Trần Lục Nghệ để giết thời gian. Đến 11 giờ, anh lái xe đến trường thi đón vợ.
Bạch Tịnh làm bài khá tốt, không gặp trở ngại nào. Thi xong cô liền ra ngoài. Dương Đạm đã đợi sẵn.
"Thế nào? Có khó lắm không?"
Trông anh còn hồi hộp hơn cả cô nữa.
Cô lắc đầu: "Không khó, cũng giống như bài tập em thường làm thôi."
Anh thở phào nhẹ nhõm, vòng tay ôm lấy eo cô: "Chúng ta đi ăn. Ăn xong rồi về ngủ một giấc, chiều nay thi tiếp."
Dương Đạm thật là tỉ mỉ, khác hẳn với trước kia. Cô thỉnh thoảng mang chuyện trước kia ra trêu anh, làm cho anh phát ngượng.
Chiều ngày 8 tháng 6, kỳ thi tuyển sinh đại học chính thức kết thúc. Bước ra khỏi phòng thi, Bạch Tịnh cảm thấy nhẹ hẳn. Sau gần một năm miệt mài cuối cùng cô cũng được thư giãn.
……
Sau kỳ thi đại học Dương Đạm đưa Bạch Tịnh đi du lịch. Ngày họ trở về cũng là ngày công bố kết quả thi cử.
Ba giờ sáng, Bạch Tịnh và Dương Đạm từ sân bay vội vã trở về nhà. Hai người quẳng vali trong phòng khách rồi chạy lên lầu mở máy vi tính xem kết quả.
Bạch Tịnh băn khoăn: "Sao em cứ cảm thấy mình làm chưa đủ tốt?"
Anh đứng phía sau vòng tay ôm chặt lấy cô: "Vợ anh rất giỏi, ít nhất phải 500 điểm."
Vì quá căng thẳng cho nên cô chỉ mím môi không nói gì. Anh mở trang web nhập số báo danh, số CMND và mật khẩu của cô. Kết quả hiện lên màn hình.
Văn: 123. Toán: 60. Anh văn: 103. Khoa học xã hội nhân văn toàn diện: 230.
Tổng điểm: 516.
Anh cười tít mắt, cúi xuống hôn lên tai cô: "Anh nói thế nào? Hơn 500 điểm."
Cô không ngờ số điểm của mình lại cao như vậy. Môn toán 60 điểm, quả thật hơn cả kỳ vọng… Bình thường cô chỉ được 30, 40 điểm là cùng.
"Em có nằm mơ không?" Cô ngẩn ngơ nhìn màn hình: "Giấc mơ như thế này..."
Anh gõ đầu cô: "Điểm toán bết quá, uổng công anh dạy em bấy lâu nay."
Cô hơi xấu hổ: "Thì em cũng đã nói với anh là em không giỏi toán mà."
"Trước kia ông xã của em đạt hơn 130 điểm toán đấy." Anh hất cằm, tự hào nói: "Một lần nữa chứng minh, con chúng ta sau này phải học theo anh."
Cô nhẹ gật đầu: "Ừ, em biết rồi..."
Khi làm hồ sơ xin nhập học, Bạch Tịnh không hề cân nhắc các trường đại học ngoài tỉnh. Ba lựa chọn đầu tiên của cô đều là trường địa phương.
Thật ra với thành tích của mình cô có thể xin vào rất nhiều trường đại học tốt hơn, nhưng cô đã hứa với Dương Đạm sẽ không học xa nhà.
Cô nhất định giữ lời.
Cuối cùng cô được nhận vào Đại học Đại Liên. Tuy không phải là trường danh tiếng nhất, nhưng cô vẫn cảm thấy vui.
Cô nhập học với thân phận sinh viên bán trú. Với tính cách của Dương Đạm, anh không đời nào cho cô sống riêng trong ký túc xá.
Tính hiếu học của cô cũng không hề thay đổi. Cô luôn siêng năng học tập, đứng đầu trường đại học trong mọi kỳ thi chuyên môn. Giáo sư đàn dương cầm cho biết lâu lắm rồi ông mới thấy một học sinh tài năng và chăm chỉ như cô.
Khi Bạch Tịnh bước chân vào đại học, nỗi lo sợ lớn nhất của Dương Đạm là có người theo đuổi cô. Rốt cuộc là anh lo xa… ngành của cô không có nhiều đàn ông. Mà có cũng là xấu trai.
Anh đích thân đến trường kiểm tra vài lần mới cảm thấy yên tâm.
……
Cuộc sống của sinh viên đại học trôi qua rất nhanh, hầu như chỉ trong chớp mắt.
Đầu năm thứ ba đại học, Bạch Tịnh và Dương Đạm lên kế hoạch sinh con.
Cuối năm thứ ba Bạch Tịnh có tin vui. Người vui nhất đương nhiên là Dương Lâm Tranh.
Sau hơn ba năm chờ đợi, cuối cùng ông cũng có một đứa cháu nội. Ông và Lý Vân Y cứ vài ngày là đến thăm cô. Mỗi lần đến ông đều mang theo rất nhiều thuốc bổ, nói là để bồi dưỡng trí não cho cháu nội. Nhờ vậy mà Bạch Tịnh tăng cân vùn vụt.
Đứa trẻ chào đời vào tháng 1, là một bé trai.
Hôm đó cả nhà họ Dương đều có mặt. Dương Lâm Tranh mừng rỡ vô cùng, ôm chặt cháu trai vào lòng, vẻ mặt tràn đầy yêu thương.
Dương Đạm cầm tay Bạch Tịnh, cười khẽ: "Em xem, thế này có tính là tuổi già sinh con không?"
Cô bị anh chọc cười: "Chắc là vậy. Ít ra em còn sinh được..."
Củ Khoai Nhỏ từ khi chào đời đã được bảo bọc trong tình thương. Dường như ngày nào Dương Lâm Tranh, Lý Vân Y, Dương Úy Nhiên và Dương Đạm cũng vây quanh bé.
Người ta nói con trai thường hay gần mẹ, nhưng Củ Khoai Nhỏ lại theo ba hơn.
Bạch Tịnh không phải loại người hoạt bát, cũng không chiều chuộng con cái quá mức. Nhưng Dương Đạm thì khác. Chỉ cần Củ Khoai Nhỏ nói muốn là anh đều cho.
Thỉnh thoảng cô có khuyên can, nhưng anh lại nói: "Anh đi làm là để kiếm tiền cho con anh đi chơi."
Bạch Tịnh cạn lời với anh.
À, phải rồi. Vào ngày sinh nhật ba tuổi của Củ Khoai Nhỏ, Thành Nhan tuyên bố cô ta đã mang thai hai tháng. Dương Lâm Thăng chờ đợi hơn 20 năm, cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng người, ban cho ông một kết cuộc viên mãn.
Thái độ của Thành Nhan đối với ông bây giờ khác hẳn, không còn la hét đánh đấm như trước nữa.
Còn Trần Lục Nghệ và Lục Chính cũng đã kết hôn. Họ tổ chức hôn lễ khi Bạch Tịnh còn đang học năm thứ hai, và cô cũng đã đến dự. Với sự yêu thương và chăm sóc của Lục Chính, cô tin chắc rằng Trần Lục Nghệ sẽ được hạnh phúc.
Vợ chồng Trần Lục Nghệ cũng có một bé trai lớn hơn Củ Khoai Nhỏ nửa năm.
"Bà xã, em đang mơ gì vậy?" Dương Đạm lắc nhẹ cánh tay cô: "Nhanh lên, đến giờ thay áo cưới rồi."
"Hả? Tiệc sinh nhật của con, em mặc áo cưới để làm gì?"
"Ngày con lên ba tuổi cũng là ngày chúng ta tổ chức hôn lễ." Anh hôn lên môi cô, mỉm cười dịu dàng: "Đây là món quà bất ngờ anh dành cho em. Thấy thế nào? Chồng em có tuyệt không?"
Cô ngước nhìn anh, nước mắt chảy dài trên má. Thật là đẹp khi những người yêu nhau cuối cùng cũng được ở bên nhau.
Cho dù quá khứ có bi thảm đến đâu, chỉ cần được cùng người nắm tay hoài niệm thì mọi đau khổ đều xứng đáng.
Trải qua biết bao khổ đau là để tìm được hạnh phúc bên anh.
Hết
----------
Lời kết của tác giả Bất Thậm Liễu Liễu:
"Không ngờ tôi lại kết thúc câu chuyện này ở đây.
Từ khi bắt đầu lên ý tưởng cho đến giai đoạn cuối tôi luôn gặp hạn chế, không thể tự do sáng tác như đã hình dung ban đầu. Vì kiêng dè cho nên tôi đã bỏ lỡ rất nhiều tình tiết kịch tính. Tuy có chút tiếc nuối nhưng tôi vẫn không hối hận đã viết nên câu chuyện này. Tôi thật sự thích nhân vật Dương Đạm bởi vì anh giống như Bạch Tịnh đã nói: miệng độc địa hơn ai hết, nhưng trái tim cũng nhân hậu hơn ai hết."