Thần Hồn Điên Đảo

Chương 5: Món Hàng

Trước Sau

break

Giữa ngồi và quỳ, người bình thường tất nhiên sẽ chọn ngồi.

Bạch Tịnh là một người bình thường. Cô không chút do dự ngồi xuống, dùng tăm bông bôi cồn rồi lau sạch vết thương cho Dương Đạm.

Khi cồn chạm vào vết thương, cảm giác đau rát làm cho anh toát mồ hôi. Anh muốn kêu đau, nhưng lại thấy làm vậy quá mất mặt đàn ông.

Sát trùng xong, Bạch Tịnh lấy vài miếng băng cá nhân cẩn thận băng bó vết thương cho anh.

Ánh mắt Dương Đạm nhìn cô không rời.

Cổ áo sơ mi của cô rất rộng, mỗi khi cô nghiêng người anh đều nhìn thấy hết phong cảnh bên trong.

Ánh mắt của anh càng sâu hơn.

Bạch Tịnh vừa đứng dậy anh liền kéo cô ngồi lên đùi mình.

Áo sơ mi của cô bị anh vén lên đến eo, để lộ một vùng da thịt trắng ngần. Anh cúi đầu ngửi mái tóc hơi ướt của cô: "Thơm quá."

Bạch Tịnh ngồi bất động, trong lòng thầm cầu xin anh tha cho cô. Bị anh giam trong vòng tay thật sự không thoải mái chút nào.

Tay anh đặt lên đùi cô, từ từ đi lên rồi cuối cùng dừng lại ở chỗ đó. Cô run rẩy không thôi. Sự biến đổi trong cơ thể khiến tâm thần cô hoang mang.

Dương Đạm là chuyên gia trong chuyện này. Anh rất biết cách làm cho phụ nữ vui sướng.

Bạch Tịnh bị ướt rất nhanh.

Mặc dù không muốn anh chạm vào mình, nhưng theo bản năng cô không thể cưỡng lại được.

Dương Đạm chơi một lúc lâu rồi mới rút tay về. Anh giơ ngón tay ướt át lên vuốt ve mặt cô, cười nói: "Em quả thật còn trong trắng. Tôi rất thích."

Thái độ của anh rất thoải mái, làm cho cô thấy mình thật giống một món hàng.

Bây giờ người mua đã hài lòng với hàng hóa, cô nên vui mới phải. Nhưng có cố gắng thế nào đi nữa cô vẫn không cười nổi.

Chỉ trong một ngày mà cô đã nếm đủ mọi thăng trầm của đời người, tưởng chừng như trải qua một năm dài.

May là Dương Đạm giữ đúng lời hứa, sau khi đùa bỡn cơ thể của cô xong thì anh trả tiền. 

Anh lấy thẻ ngân hàng trong ví ném cho cô: "Cầm lấy."

"Cảm ơn."

Bạch Tịnh nắm chặt lấy thẻ, trong lòng thật sự cảm kích anh. Vào lúc đó, cô dường như nhìn thấy được một tia hy vọng. Với số tiền này, ngày mai Lương Triều Dương có thể bắt đầu hóa trị đợt hai.

"Tôi mệt rồi. Em ra ngoài đi, đừng có làm phiền tôi."

Nhìn cái vẻ thấy tiền sáng mắt của cô, Dương Đạm có chút bực mình. Anh nóng nảy đuổi cô ra khỏi phòng mình.

Cô đi rồi, anh nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Hơn hai mươi năm cuộc đời, đây là lần đầu anh thấy phiền muộn vì một cô gái. Bề ngoài Bạch Tịnh không giống một cô gái thực dụng chút nào. Nhưng cô lại vì tiền mà bán thân cho anh…

Càng nghĩ càng bực. Anh chửi tục một tiếng rồi cầm điện thoại lên chơi.

......

Sáng sớm Bạch Tịnh đã đến bệnh viện.

Trước khi đi cô để lại tờ giấy cho Dương Đạm: Tôi có việc khẩn cấp phải về nhà, tối nay sẽ trở lại.

Cô mang theo thẻ ngân hàng đến bệnh viện. Lúc cô vào phòng bệnh thì Lương Triều Dương vừa mới thức giấc.

Bạch Tịnh vội đỡ anh dậy: "Anh thấy khó chịu chỗ nào? Để em gọi bác sĩ nhé."

Sắc mặt Lương Triều Dương rất khó coi, rõ ràng là anh rất đau đớn. Cô đau lòng muốn rơi nước mắt.

Anh gượng cười: "Anh không sao, đùa với em một chút thôi."

Cô rất muốn cười động viên anh như mọi khi, nhưng giờ đây cô cười không nổi.

"Tịnh Tịnh, em giận anh à?" Thấy cô không nói gì, Lương Triều Dương có chút hoảng hốt. Anh ôm cô vào lòng, thành tâm nhận lỗi: "Tịnh Tịnh đừng giận, là anh sai."

"Em không giận anh." Bạch Tịnh nói: "Triều Dương, thủ tục hỗ trợ y tế đã làm xong. Bác sĩ nói bắt đầu từ hôm nay anh sẽ được hóa trị miễn phí."

Lương Triều Dương thấy khó tin. Anh nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Tịnh một lúc rồi nghiêm túc hỏi: "Tịnh Tịnh, em không lừa anh chứ?"

Cô gạt bỏ cảm giác tội lỗi, nhìn thẳng vào mắt anh: "Em gạt anh làm gì? Đây là chuyện tốt mà, anh không thấy vui sao?"

Anh thở phào nhẹ nhõm trước vẻ tự tin của cô. Anh và cô bên nhau nhiều năm như vậy, cô nói thật hay dối anh còn không nhận ra sao.

Ánh mắt cô lúc này rất kiên định, cô chắc chắn không gạt anh.

Thật lòng mà nói, điều Lương Triều Dương lo sợ nhất chính là Bạch Tịnh vì muốn chữa bệnh cho anh mà làm ra chuyện không nên làm. Xã hội ngày nay quá phức tạp, anh không muốn cô phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào.

Nếu Bạch Tịnh vì anh mà đưa ra bất cứ quyết định sai lầm nào, cho dù có chết anh cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho mình.

……

Bệnh viện bắt đầu làm việc từ 9 giờ sáng. Bạch Tịnh nhân cơ hội này ra ngoài mua thức ăn rồi đi gặp bác sĩ điều trị của Lương Triều Dương.

Sau khi thanh toán xong viện phí và tiền hóa trị đợt hai, cô đặc biệt yêu cầu bác sĩ không nhắc đến chuyện này với Lương Triều Dương.

Bác sĩ chẳng hỏi lý do, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Làm việc trong bệnh viện bao nhiêu năm qua, ông đã chứng kiến tình cảnh này không biết bao nhiêu lần.

Bạch Tịnh mang thức ăn sáng về phòng ăn cùng Lương Triều Dương, sau đó mới đi làm.

Cô vẫn chưa xin nghỉ việc ở quán ăn. Nếu cô đột ngột bỏ đi như vậy bà chủ sẽ làm không xuể. Hơn nữa cô phải tự mình kiếm sống, không thể dựa vào số tiền của Dương Đạm, càng không thể dùng số tiền đó mua thức ăn cho Lương Triều Dương. Như vậy quá hèn hạ.

Từ lâu cô đã quen với việc rửa bát, cũng không ngại ngâm nước lạnh vào giữa mùa đông. Công việc cực nhọc khiến kinh nguyệt của cô không được đều đặn, và cô cũng lười để ý đến chu kỳ kinh nguyệt của mình.

Làm xong việc ở quán ăn, cô chuẩn bị quay lại bệnh viện thăm Lương Triều Dương như thường lệ.

Vừa lên xe buýt, điện thoại di động của cô chợt reo lên. Một dãy số hoàn toàn xa lạ hiện lên màn hình. Cô do dự trong giây lát rồi bắt máy: "Alô, xin hỏi là ai?"

"Em đang ở đâu?"

Giọng nói của Dương Đạm hơi cáu kỉnh, dường như tâm trạng của anh không được tốt. Cô đột nhiên thấy lo, lắp bắp trả lời: "Tôi… tôi đang trên xe buýt..." 

Lúc này xe vừa đến trạm, phát ra tiếng chuông "bíp bíp." Dương Đạm nghe thấy liền nói với cô: "Em xuống trạm rồi ở đó đợi tôi."

"Tôi…"

Bạch Tịnh chưa nói xong thì anh đã cúp máy. Cô đành rời khỏi chỗ ngồi và chuẩn bị xuống xe. Vừa đứng dậy, cô liền nhận ra có gì đó không ổn.

Cô phải xuống xe càng nhanh càng tốt. Một luồng khí nóng từ phía dưới ập tới, khiến cho cô điếng người.

Trong đầu Bạch Tịnh chỉ có hai chữ - tiêu rồi.

Kinh nguyệt của cô lại đến vào lúc này.

Thật là xui xẻo, hôm nay cô lại mặc quần jean màu sáng. Nếu để thấm quần thì người ta sẽ thấy hết.

Cô xuống xe rồi hấp tấp nhìn chung quanh. Gần đây không có cửa hàng tiện lợi nào, mà cô lại không mang theo băng vệ sinh.

Quần cô sắp bị ướt rồi.

Bạch Tịnh buộc phải lấy điện thoại ra gọi cho Dương Đạm, nhưng cuộc gọi bỗng dưng bị ngắt.

Lúc này, bụng cô bắt đầu âm ỉ đau.

……

Dương Đạm từ xa đã nhìn thấy Bạch Tịnh, không phải là vì nhan sắc của cô quá nổi bật, mà là vì quần áo của cô quá quê mùa. Tìm khắp Đại Liên này cũng chẳng thấy ai quê mùa như cô.

Anh dừng xe trước mặt cô, kéo cửa sổ xuống rồi huýt gió gọi: "Lại đây."

Nghe thấy giọng của anh, Bạch Tịnh lập tức chạy đến, cởi áo khoác buộc ngang eo rồi mới lên xe.

Dương Đạm nhìn cách ăn mặc kỳ quặc của cô, không khỏi nhíu mày: "Sao lại buộc áo như vậy? Định ra ngoài đồng gặt lúa hả?"

"Không phải..." Cô lí nhí, sau đó hỏi anh: "Anh có biết gần đây có siêu thị hay cửa hàng tiện lợi nào không?"

"Em muốn mua gì?" Anh hỏi ngược lại.

"Có vài thứ tôi cần gấp, làm ơn đưa tôi đến đó."

Sau khi lên xe, cô phát hiện tình hình còn tệ hại hơn. Quần cô đã bị ướt. Nếu không phải chuyện khẩn cấp thì cô nào dám đưa ra yêu cầu với anh.

"Em có chuyện gì? Nói cho tôi biết được không?" Anh uy hiếp cô: "Nếu không nói thì chúng ta ngồi ở đây chờ. Ông đây có rất nhiều thời gian."

"Tôi… đến lúc đó rồi."

Bị anh ép quá cô không còn cách nào khác, đành phải thú thật.

Dương Đạm giờ mới hiểu vì sao cô lại buộc áo ngang eo, hẳn là vì quần đã dính đầy máu. Anh cười lạnh một tiếng, khinh thường hỏi: "Đến lúc nào mà em cũng không nhớ sao? Lại không có chuẩn bị trước, đầu óc em có vấn đề hả?"

Cô xấu hổ cúi đầu: "Tôi không biết chính xác thời điểm, mỗi tháng đều khác.”

Sắc mặt cô bây giờ nhợt nhạt, môi cũng tái, trông vô cùng suy nhược.

Dương Đạm thấy cô sắp ngất xỉu tới nơi: "Được, được. Hiểu rồi, không cần nói nữa. Đừng có xỉu trong xe tôi nhé."

Anh tấp xe vào một cửa hàng tiện lợi gần đó. Bạch Tịnh định xuống xe mua đồ, nhưng anh đã khóa cửa lại: "Trông em sắp chết đến nơi rồi, ngồi yên đi. Tôi đi mua cho em."

Không đợi cô trả lời, anh liền xuống xe.

Cô ngồi đó ngơ ngác nhìn anh chạy vào trong cửa hàng tiện lợi, lời anh vừa nói văng vẳng trong đầu cô.

……

Dương Đạm là người mặt dày. Việc mua băng vệ sinh cho phụ nữ không có gì đáng ngại đối với anh.

Sau khi vào trong, anh nhờ nhân viên bán hàng chọn vài gói băng vệ sinh và mua cho cô một gói quần lót dùng một lần.

"Này, cô có biết tại sao phụ nữ bị đuối sức trong thời kỳ kinh nguyệt không?" Anh hỏi nhân viên bán hàng. Họ đều là phụ nữ với nhau, chắc cô ta phải biết chứ.

"Có lẽ là đau bụng kinh thôi. Hay là anh mua cho chị ấy một ít trà gừng đi? Có hiệu quả lắm đấy."

Dương Đạm gật đầu: "Được, cô lấy giúp tôi."

Anh bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, trên tay cầm một cái túi và một bình giữ nhiệt. 

Bình giữ nhiệt này anh mua luôn một thể, sau đó cho nước sôi vào pha trà gừng. Sau khi lên xe, anh đẩy hết đồ cho Bạch Tịnh.

Cô nhíu mày nhìn chiếc bình: "Đây là cái gì?"

Anh liếc cô một cái rồi nói: "Tôi cũng không biết. Người bán hàng nói nếu có kinh nguyệt thì uống một chút."

"Ồ, cảm ơn anh."

"Tôi không định mua, nhưng cô ta cứ khuyên tôi pha cho em uống. Có uống hay không là tùy em." Anh vừa nói vừa khởi động xe.

"Chúng ta đi đâu vậy?" Cô ngại ngùng lên tiếng: "Tôi... tôi cần đi vệ sinh."

"Tôi còn chưa ngại em làm bẩn đệm xe của tôi, em còn ngại cái gì nữa." Anh hừ lạnh một tiếng: "Xe còn chưa chạy, em định thay băng vệ sinh ngay tại chỗ sao?"

Lời nói của anh khiến cô thấy xấu hổ. Cô lặng thinh không nói gì.

Dương Đạm lái thẳng đến trung tâm thương mại. Anh xuống xe rồi lấy bộ đồ thể thao từ ghế sau ném cho cô: "Mặc cái này vào, nhớ mang theo băng vệ sinh."

Cô ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi vào trung tâm thương mại, anh kéo cô vào thang máy đi lên tầng bốn. Vừa bước ra khỏi thang máy là có phòng vệ sinh bên cạnh. Cô vội vã chạy vào trong.

Anh đến quầy hàng của một thương hiệu đồ thể thao, mua một bộ màu xám cho cô. Sau khi xé nhãn mác, anh mang đồ đến phòng vệ sinh nữ.

Giờ này trung tâm thương mại không có mấy người. Anh khàn giọng gọi: "Bạch Tịnh, em ở đâu?"

Nghe tiếng của anh, Bạch Tịnh sợ đến toát mồ hôi.

Tại sao… anh lại chạy vào phòng vệ sinh nữ?!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương