Cơ thể Dương Đạm thoang thoảng mùi sữa tắm và mùi thơm man mát của bạc hà.
Bạch Tịnh buông thõng hai tay, cúi đầu không dám nhìn anh. Cô biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Cô không ngây thơ đến mức nghĩ rằng anh trả số tiền lớn như vậy mà không động đến một sợi tóc của cô.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi chuyện nên đến thật sự đến, cô căng thẳng đến mức run cả người.
Cô và Lương Triều Dương yêu nhau nhiều năm, nhưng vẫn chưa tiến tới bước cuối cùng.
Triều Dương là một người rất bảo thủ. Nếu chưa thể cho cô một tương lai, anh nhất định không quan hệ với cô. Cô xem lời nói của anh như một lời hứa, vẫn luôn chờ đợi ngày anh hồi phục.
Nhưng... cô không thể chờ được nữa.
"Em lại nghĩ gì thế? Hả?"
Tay Dương Đạm lướt trên cổ cô, rồi lên tới cằm. Anh nắm chặt cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên. Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô, anh cảm thấy khó hiểu: "Sao lại khóc? Người không biết sẽ tưởng tôi ép buộc con gái nhà lành."
Bạch Tịnh không muốn khóc trước mặt anh. Cô nhanh chóng kìm nén nước mắt, nhìn anh mỉm cười: "Chắc là tôi bị cảm thôi. Không có gì, anh đừng lo."
"Ai lo cho em!!" Anh bực bội đáp, sau đó bắt đầu cởi quần áo của cô: "Cho dù có bệnh thì vẫn phải để cho tôi kiểm tra hàng."
Anh lột bộ đồ thể thao trên người cô ném xuống đất.
Dưới lớp áo thể thao là chiếc áo giữ nhiệt màu trắng cũ rích đã ngả màu.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt kinh thường, sau đó buông cô ra và xoay người bỏ ra ngoài.
Nghĩ rằng anh đã mất hứng, Bạch Tịnh thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô cúi xuống nhặt quần áo của mình lên.
Bộ đồ thể thao màu đen này cô đã mua hơn ba năm trước. Cô không có nhiều quần áo, bộ này coi như là mới và tốt nhất. Cô từng mặc nó khi cùng Lương Triều Dương đi leo núi, cũng mặc nó khi hai người đi cùng một chiếc xe đạp. Đối với cô mà nói, đây không chỉ là quần áo mà còn là kỷ niệm hạnh phúc và ngọt ngào nhất giữa cô và anh.
……
Bạch Tịnh còn đang ngẩn ngơ ôm bộ đồ cũ thì Dương Đạm lại đẩy cửa bước vào.
Chiếc áo giữ nhiệt cũ của cô làm anh thấy chướng mắt, cho nên anh trở về phòng lấy cho cô chiếc áo sơ mi trắng.
Chẳng phải người ta nói phụ nữ quyến rũ nhất là khi mặc áo sơ mi của đàn ông sao? Cho dù trông gầy gò nhưng cô vẫn có đầy đủ những gì anh cần.
Anh vẫn không thể quên được hình ảnh của cô trong bộ đồng phục học sinh.
Thật ra đó không hẳn là đồng phục học sinh, vì váy của học sinh không bao giờ ngắn như vậy. Dương Đạm hiểu rõ dụng ý của Tưởng Ngạn Tấn. Bộ trang phục Bạch Tịnh mặc hôm đó là áo tình thú, khi cúi xuống sẽ để lộ cặp mông.
Bạch Tịnh không ngờ Dương Đạm đột nhiên trở lại. Cô mở to mắt nhìn anh.
Anh bước tới giật lấy bộ đồ thể thao trong tay cô ném lên giường, rồi nhét cho cô chiếc áo sơ mi.
"Nhanh lên. Đi tắm rồi thay cái này vào. Xem bộ quần áo rách rưới của em kìa, thật là khó coi."
Bạch Tịnh nhìn chằm chằm chiếc áo sơ mi một lúc, cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu.
Cô đi vào trong tắm rửa.
Phòng tắm nhà Dương Đạm rất lớn. Không phải cô nói quá chứ phòng tắm này còn lớn hơn căn phòng cô thuê.
Đây chính là sự khác biệt giữa người nghèo và người giàu. Những người như Dương Đạm sẽ không bao giờ vì vài chục nghìn mà bán đi lòng tự trọng của mình.
Bạch Tịnh cởi quần áo, đứng dưới vòi sen. Cô điều chỉnh vòi nước rất lâu, nhưng nước vẫn không nóng lắm.
Cô tắm một lúc rồi bắt đầu run cầm cập. Nhưng cô không biết cách vặn nước nóng, cũng không dám gọi Dương Đạm, chỉ đành cắn răng tắm cho xong.
Sau khi tắt nước cô lấy khăn lau người, sau đó mặc chiếc áo sơ mi trắng anh đưa cho cô. Chiếc áo này rất mỏng, gần như trong suốt.
Bạch Tịnh không cao, áo của anh đủ che gần hết đùi cô.
May là không quá ngắn.
Cô quên mang theo quần áo lót để thay. Đang loay hoay không biết có nên giặt lại bộ vừa mặc hay không thì Dương Đạm đã đẩy cửa bước vào.
Cô kinh hãi vô thức lùi lại vài bước, mặt đỏ ửng.
Dương Đạm nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó tiến tới, một tay vòng lấy eo cô, tay kia đặt lên mông cô.
Trên người cô không mặc gì ngoài chiếc áo sơ mi mỏng, bàn tay của anh hầu như trực tiếp chạm vào da thịt cô.
"Mông của em căng thật."
Anh cười tà ác, vỗ vỗ vào mông cô. Nghe tiếng kêu bạch bạch, nụ cười trên môi anh càng sâu hơn.
Anh cúi đầu ghé môi vào tai cô: "Sau này chúng ta chơi với nhau, cái mông này nhất định thỏa mãn được tôi."
Mặt Bạch Tịnh càng nóng hơn. Cô không ngờ trên đời này có người như anh, thoải mái nói ra những lời như vậy.
Khi cô còn đang xấu hổ thì anh lại phà hơi nóng ra sau tai cô.
"Ưm…"
Hơi thở của anh làm mang cho cô cảm giác nhồn nhột, tê rần.
Bạch Tịnh không khỏi rên rỉ.
Tiếng rên theo bản năng rất dễ nghe. Anh thích thú: "Kêu hay lắm. Đáng cho tôi ghi âm để sau này nghe lại."
"Tôi… tôi còn chưa giặt quần áo."
Cô không nhận thức được lời nói của anh, chỉ muốn tìm cớ thoát thân.
Dương Đạm liếc chiếc quần lót cũ của cô, cười lạnh một tiếng. Anh véo eo cô rồi tùy tiện hôn lên mặt cô: "Vứt cái quần rách đó đi. Ngày mai tôi đưa em đi mua cái đẹp hơn."
Bạch Tịnh không hiểu "đẹp hơn" có nghĩa là gì. Cô không cần suy nghĩ liền từ chối: "Không cần đâu. Tôi..."
Anh ngắt lời cô: "Em mặc đồ lót là để cho tôi xem. Ông đây thích em mặc cái thì em phải mặc cái đó. Em đã bán thân thể này cho tôi, đừng cho rằng mình còn có quyền lựa chọn."
Lời nói của anh đã đánh thức Bạch Tịnh.
Đúng vậy, cô đã đánh mất chính mình khi đưa ra quyết định này. Mọi việc cô làm đều nhằm để thỏa mãn anh. Nghĩ đến đây cô lặng lẽ nhắm mắt lại, không phản kháng nữa.
Thôi bỏ đi, không có gì quan trọng bằng mạng sống của Triều Dương.
Dương Đạm giữ chặt eo Bạch Tịnh, dẫn cô vào phòng ngủ chính.
Đá sập cửa lại, anh ấn cô vào cánh cửa, bóp cằm cô và hôn lên môi cô một cách thô bạo.
Lần này không phải là kiểu hôn buông thả nữa.
Hành động của anh rất hung hăng, tính cách hoang dã hoàn toàn được bộc lộ qua nụ hôn. Cô muốn trốn tránh, anh lại đưa tay giữ lấy gáy cô, hôn cuồng nhiệt hơn.
Cô không chịu nổi kiểu hôn điên cuồng như vậy. Không biết là vì xấu hổ hay vì khó chịu mà cô bắt đầu khóc.
Người hôn cô là Dương Đạm, gương mặt cô nhớ đến là của Lương Triều Dương.
Trên phương diện tình dục, ham muốn của Dương Đạm luôn rất mãnh liệt. Ở độ tuổi dục vọng mạnh mẽ nhất, cái anh muốn không đơn giản chỉ là hôn.
Thấy cô không có phản kháng, anh liền luồn tay vào trong áo cô.
Bạch Tịnh khép chặt hai chân lại, sợ anh sẽ làm chuyện gì đó. Vẻ mặt của cô như một chiến sĩ thà chết chứ không chịu đầu hàng.
Dương Đạm tức giận dùng đầu gối tách hai chân của cô ra, một tay đặt lên đùi cô. Tay anh rất nóng, làm cho cô có cảm giác như da thịt bị thiêu đốt. Cô giật mình mở to mắt khi bàn tay anh càng đi lên. Hai má đỏ bừng, cô đưa tay bấu lấy áo trước ngực anh.
Móng tay Bạch Tịnh rất bén nhọn. Cô vô tình cào vào ngực anh, để lại vết xước rớm máu.
Cơn đau rát như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Dương Dạm. Anh chợt mất hết hứng thú. Anh nhìn xuống vết máu trên ngực mình, cơn giận dâng trào.
Cho dù là đàn ông Dương Đạm cũng không thích bị sẹo. Ở trên giường có kịch liệt tới đâu anh vẫn luôn thận trọng không để lại dấu vết trên người.
Bây giờ Bạch Tịnh lại làm như vậy, bao nhiêu công sức anh bỏ ra đều là uổng phí.
Anh túm lấy cổ áo Bạch Tịnh, ánh mắt nảy lửa: "Em muốn làm cái gì đây? Muốn đánh lộn sao?"
"Không đâu... Chỉ là tôi mất kiểm soát thôi."
Còn chưa hoàn hồn sau cú sốc, Bạch Tịnh run rẩy trả lời. Cô chỉ là một cô gái bình thường, làm sao chịu được khi đột nhiên phải thân mật với người đàn ông xa lạ?
Đó hoàn toàn là do bản năng trong tiềm thức của cô. Cô vốn không thể kìm chế được hành động của mình.
"Tôi xin lỗi... thật sự xin lỗi. Làm ơn… hay là anh đánh tôi cho hả giận..."
Nói xong đôi mắt cô đỏ hoe.
Dương Đạm thật sự giận đến muốn đánh người. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô, cơn giận của anh gần như tan biến.
Anh buông cô ra rồi mở cửa đẩy cô ra ngoài, lạnh lùng nói: "Cút đi cho tôi."
Bạch Tịnh đứng trước phòng của anh, nhìn cánh cửa đóng sập lại, vẻ mặt khổ sở vô cùng.
Cô chọc giận anh rồi. Vậy có nghĩa là… anh không trả tiền cho cô sao? Không có tiền, Triều Dương không thể tiếp tục hóa trị.
Nghĩ đến hậu quả, cô cảm thấy hành động khi nãy của mình cực kỳ ngu xuẩn. Cô không những từ chối Dương Đạm mà còn cào cho anh chảy máu… Nhìn vết máu trên tay mình, lòng cô dâng lên cảm giác bất an.
Cô đứng yên ở đó, bộ não hoạt động thật nhanh, cố gắng nghĩ xem làm sao để bù đắp sai lầm vừa rồi.
Còn Dương Đạm thì đau muốn chết. Mỗi khi thở ra hít vào vết cào trên ngực anh như bị dao cứa. Anh không sợ đau, chỉ quan tâm có bị sẹo hay không thôi.
Chết tiệt, cơ thể hoàn mỹ của anh đã bị cô gái này hủy hoại trong giây lát. Nhìn vết thương đang rỉ máu, anh rất không vui. Anh bị thương như vậy, còn cô thì dửng dưng như không có gì.
Nghĩ đến đây, anh lập tức đứng dậy đi tới cửa.
Vừa mở cửa phòng, anh thấy Bạch Tịnh đang đứng đó với vẻ mặt bối rối.
Anh liếc cô, cộc cằn hỏi: "Đứng đó làm gì? Em tưởng mình là lính gác cửa sao?"
Bạch Tịnh biết sai nên cúi đầu nhận lỗi với anh: "Tôi đang nghĩ… không biết làm thế nào để cho anh hết giận."
"Hộp y tế nằm trong ngăn kéo thứ hai của tủ đầu giường bên trái trong phòng em. Mang lại đây cho tôi."
Dương Đạm nói một hơi, Bạch Tịnh phải mất một lúc mới hiểu ý anh. Lúc này anh đã hơi mất kiên nhẫn: "Còn chờ gì nữa? Đi lấy cho tôi mau. Ông đây trả em nhiều tiền như vậy để nhìn không thôi sao!"
Cô vội vã chạy về phòng ngủ lấy hộp y tế. Chưa đầy một phút sau cô đã trở lại, lúc đó anh đang ngồi trên giường.
Bạch Tịnh đặt hộp y tế lên tủ đầu giường, sau đó mở hộp lấy cồn và tăm bông ra. Cô vừa đứng vừa bôi thuốc sát trùng cho anh.
Dương Đạm rất không thích người khác đứng ở trên anh nhìn xuống. Anh lạnh lùng ra lệnh: "Em ngồi xuống cho tôi."
"Tôi…"
"Không muốn ngồi thì quỳ đi."