Thần Hồn Điên Đảo

Chương 3: Chuyển Nhà

Trước Sau

break

Tiếng huýt gió của Dương Đạm rất chói tai, y như bọn côn đồ trên phố.

Bạch Tịnh bước tới, giơ bàn tay run rẩy lên nắm lấy cánh tay của anh.

Động tác của cô ngập ngừng, chậm chạp.

Thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của cô, Dương Đạm liền nổi giận. Anh bóp cánh tay Bạch Tịnh, bất mãn nói với cô: "Tôi nhờ em đỡ tôi, em lại không biết tốt xấu. Nếu ông đây thấy đường thì cần gì em giúp."

Bạch Tịnh ngoan ngoãn im lặng. Cô sợ mình lỡ lời sẽ làm mất lòng anh.

Căn phòng cô thuê nằm sâu trong hẻm, ở gần một cái rãnh. 

Dương Đạm không biết ở đây có cống rãnh, cho nên lúc rẽ vào anh vô tình giẫm phải.

Bạch Tịnh vốn định nói cho anh biết một tiếng, nhưng anh đi quá nhanh. Cô còn chưa kịp nói thì đã muộn rồi.

Để tránh anh hiểu lầm, cô vội giải thích: "Tôi định ngăn anh lại, tránh cho anh giẫm phải. Xin lỗi... Hay là để tôi lau giày cho anh nhé?"

Anh sốt ruột xua tay: "Được rồi, đi thôi. Em thu dọn đồ đạc cho nhanh, chúng ta rời khỏi đây ngay."

Cô gật đầu, đỡ lấy cánh tay anh và tiếp tục đi về phía trước.

Dương Đạm chưa từng đến nơi nào tồi tàn như nơi này, anh thậm chí không tin thời buổi này vẫn còn có người sống trong hoàn cảnh như vậy.

Sau hơn năm phút đi bộ, cuối cùng họ cũng tới trước cửa nhà cô.

Cô lấy chìa khóa trong túi áo thể thao ra, mở cửa rồi nhìn anh với vẻ do dự: "Anh có muốn vào không?"

"Vớ vẩn, em muốn ông đây đứng ngoài này gác cửa cho em hả?" Anh đẩy cửa đi vào trước.

Bạch Tịnh còn chưa kịp ngăn cản thì anh đi thẳng vào trong. Cô lật đật đi theo, nhanh tay bật đèn lên.

Căn phòng được thắp bằng những bóng đèn cũ kỹ, ánh sáng bất ngờ làm Dương Đạm bị lóa mắt.

"Hừ, chói mắt quá."

Anh nhìn lên trần nhà: "Tôi chưa bao giờ thấy loại đèn như thế này."

Bạch Tịnh không nói gì. Cô đi đến chiếc tủ quần áo thô sơ, mở khóa rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Cô không có vali, chỉ có vài chiếc ba lô lớn. Cô lấy đại một cái, nhét vào một vài bộ quần áo. Trong tủ gần như chẳng còn lại gì cả.

Ngoài quần áo ra cô còn có một tập nhạc.

Giấy trong tập nhạc đã ngả vàng, là quà Lương Triều Dương tặng cô vào sinh nhật mười hai tuổi. Trên đó có viết một dòng chữ rất đẹp: Chúc Tịnh Tịnh lớn lên thành một nghệ sĩ dương cầm vĩ đại.

Bạch Tịnh nhìn chằm chằm vào tập nhạc, mắt cô ươn ướt.

Cô hít sâu một hơi, cho tập nhạc vào ba lô rồi kéo khóa lại.

Cô bước đến bên cạnh Dương Đạm: "Xong rồi. Chúng ta đi thôi."

Dương Đạm liếc nhìn ba lô trong tay cô với vẻ khinh thường. Nếu không tận mắt chứng kiến anh cũng không tin rằng một cô gái chỉ mang theo bấy nhiêu đó. Các cô gái đi du lịch với anh trước đây thường mang theo ít nhất hai chiếc vali lớn.

Riêng Bạch Tịnh chỉ cầm theo cái ba lô. 

"Ba lô gì mà rách rưới vậy?" Anh giật lấy nó từ trong tay cô: "Đi mau. Ông đây sắp chết ngạt rồi."

Cô nhìn theo bóng lưng của anh, nhìn anh xách ba lô cho mình, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp.

Dương Đạm đi được một đoạn, quay đầu lại thấy cô vẫn còn đứng đó. Anh sốt ruột hối thúc: "Có đi hay không? Tôi không thích đợi ai l đâu."

Cảm xúc trong lòng Bạch Tịnh hoàn toàn bị lời nói của anh đập tan. Cô mím môi rồi nhanh chân chạy theo anh.

Khi ra đến ngoài, anh thẳng tay ném ba lô của cô vào cốp xe.

Bạch Tịnh chỉ biết nhìn, không dám nói một lời. Cô cúi đầu đứng bên cạnh xe, lặng lẽ chờ anh ra lệnh.

Thấy cô đứng đó như một kẻ ngố, anh hơi bực mình: "Sao không lên xe? Em sợ tôi làm gì em à?"

"Cửa còn khóa." Cô nhỏ giọng giải thích: "Tôi không lên được."

Anh cười lạnh, đi tới mở cửa xe cho cô: "Em đứng đây lâu như vậy để chờ tôi phục vụ hả? Bây giờ lại muốn làm cao."

Cô không biết mình đã làm gì đắc tội với anh mà anh lại nói những lời châm chọc như vậy. Nhưng cô không dám cãi, ngoan ngoãn lên xe.

Anh đóng cửa xe cho cô rồi đi vòng sang ghế tài xế và cho xe chạy.

Trên đường đi, Bạch Tịnh không nói một lời. Cô thẫn thờ nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

……

Dương Đạm sống một mình trong ngôi biệt thự hai tầng. Không hiểu sao hôm nay anh lại hành động bốc đồng như vậy, đưa Bạch Tịnh về đây.

Anh quen rất nhiều bạn gái, nhưng chưa bao giờ dẫn ai về nhà.

Trên cơ bản, vấn đề nhu cầu của anh có thể giải quyết tại khách sạn.

Sau khi xe dừng lại, anh đưa Bạch Tịnh vào trong. Tất nhiên là anh cũng phải mang theo cái ba lô rách rưới của cô. 

Bạch Tịnh bị anh kéo vào phòng khách, ánh đèn chùm pha lê khiến cô hoa mắt choáng ngợp. Trang trí nội thất ở đây chủ yếu theo phong cách châu Âu với ghế sofa trắng tinh, bàn cà phê cũng trắng, sàn nhà bóng đến mức có thể dùng làm gương soi.

Cô rất biết kiềm chế, chỉ đứng đó không nhúc nhích. 

"Em còn đứng đó làm gì? Tôi đói rồi. Làm chút gì đó cho tôi ăn."

Tiếng quát của anh làm cô thức tỉnh: "Ồ... nhà bếp ở đâu?"

Nghe anh nhắc tới ăn cô cũng cảm thấy đói. Cả ngày hôm nay cô không có gì vào bụng.

Anh ngoắc ngón tay về phía cô: "Lại đây."

Bạch Tịnh gật đầu rồi đi đến trước mặt anh. Cô vẫn cúi đầu, không dám nhìn thẳng anh.

Đôi mắt anh dường như biết nói chuyện, chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến cô xấu hổ vô cùng.

"Em thấy ông đây đẹp trai không?" Anh đưa tay bóp cằm cô, ép cô phải nhìn vào mắt anh: "Tôi đẹp như vậy, được ngắm nhìn tôi là cái phước của em."

Bạch Tịnh "ồ" một tiếng, rồi không nói gì thêm.

Trêu chọc một người không có chút phản kháng thì chán lắm. Thái độ của cô làm anh mất hứng, không còn muốn trêu cô nữa.

Anh dẫn cô xuống bếp rồi ngồi một bên xem điện thoại di động.

Bạch Tịnh nấu ăn rất ngon. Người ta nói con nhà nghèo sớm trưởng thành chính là vậy. Cô phải lo việc bếp núc từ nhỏ cho nên biết hầu hết các món ăn truyền thống.

Đêm đã khuya, cô thấy không cần làm một bữa ăn cầu kỳ, chỉ đun một nồi nước để nấu cháo.

Ăn cháo không thì chưa đủ no, thế là cô làm thêm một món nữa. Trong tủ lạnh có cà tím cho nên cô lấy hai quả ra làm món xào.

Cô làm việc rất thành thạo, chưa đầy nửa tiếng đã xong.

Khi cô bưng cháo và đĩa cà tím xào lên bàn, Dương Đạm còn đang xem điện thoại.

Cũng chẳng có gì quan trọng, anh chỉ đọc tin nhắn WeChat trong vài giờ trước. Toàn là những lời mời đi uống cà phê từ các cô gái. Anh lười trả lời từng người một cho nên chỉ nhắn tin cho vài cô xinh đẹp nhất, đồng thời buông vài câu tán tỉnh.

Dù sao thì anh cũng rảnh rỗi, chẳng có việc gì để làm.

"Cơm đã dọn lên rồi." Bạch Tịnh nhắc khẽ.

Vừa nghe giọng nói của cô, anh lập tức ném điện thoại sang một bên.

Anh nhìn cháo và cà tím trên bàn với vẻ không vui: "Em cho tôi ăn thứ này sao? Em xem tôi là cái gì, ăn xin à?"

Cháo thì loãng, đã hơn mười năm rồi anh không ăn uống như vậy. Từ khi học cấp hai cho đến nay anh chưa hề ăn cơm tối ở nhà, cũng không biết buổi tối nên ăn thanh đạm một chút.

"Ăn khuya thì nên dùng những món nhẹ. Nếu anh thấy không no thì có thể gọi thêm đồ ăn mang về." Cô cẩn thận giải thích với anh: "Tôi không biết anh thích ăn gì."

Có lẽ vì Bạch Tịnh tỏ ra quan tâm nên anh đột nhiên không muốn làm khó cô nữa.

Cô nói cũng đúng. Buổi tối ăn nhẹ, dạ dày của anh thật sự dễ chịu hơn.

Anh cầm bát cháo trước mặt lên nhấp một chút. Tuy hơi cay nhưng thật sự rất vừa miệng. Đã quen với những món dầu mỡ ở bên ngoài, anh khá hài lòng khi bỗng dưng được ăn cháo.

Bạch Tịnh ăn một bát cháo và vài miếng cà đã thấy đủ. Tuy chưa no nhưng cô không có cảm giác thèm ăn.

Cô không an tâm khi nghĩ đến Lương Triều Dương một mình chịu đau đớn trong bệnh viện.

Xong bữa tối, cô theo thói quen dọn dẹp bát đĩa, rửa bát và lau bàn. Đây là việc nhỏ nhặt đối với cô, nhưng đối với Dương Đạm hành vi của cô quả thật không giống người phụ nữ hiện đại.

Anh đứng ở ngưỡng cửa, từ đầu tới cuối quan sát cô thu dọn mọi thứ. Khi cô bước ra khỏi bếp, anh cầm lấy tay phải của cô, cẩn thận xem xét.

Thành thật mà nói, đôi tay này không giống đôi tay của một cô gái 21 tuổi. Lòng bàn tay chai sạm, da hơi bị tróc, đầu ngón tay còn có vài vết cắt nhỏ. Nhìn thoáng qua cũng nhận ra đây là đôi tay đã làm biết bao nhiêu công việc nặng nhọc.

Dương Đạm không nhớ mình đã nắm tay bao nhiêu cô gái, nhưng ai nấy đều có bàn tay trắng trẻo mềm mại. Anh chưa thấy cô gái trẻ nào có đôi bàn tay chai sạm như vậy. Nhìn chằm chằm một lúc, anh cảm thấy ngực mình có chút nhói lên.

Chết tiệt, tại sao anh lại cảm thấy áy náy với một cô gái mà anh mới gặp có hai lần?

Bản thân anh cũng không thể tin nổi, anh bị cái quỷ gì vậy?

"Bàn tay xấu thật đấy. Em về quê làm ruộng à? Người ở dưới quê cũng không có bàn tay bị chai như em." Anh cười mỉa mai.

Bạch Tịnh nhìn xuống đôi tay của mình, mắt cô thấy cay cay. Cô vẫn nhớ lời của Lương Triều Dương: Đôi tay của em sinh ra là để đàn dương cầm.

Trước kia cô cũng tin là vậy. Trải qua mọi chuyện cô không còn tư cách để nói câu này nữa.

"Phải, xấu thật." Cô cười gượng gạo.

"Đã là đàn bà của tôi thì đừng ra ngoài làm những công việc đó nữa. Bị người khác nhìn thấy sẽ làm tôi mất mặt." Anh vén tóc mái của cô lên, vuốt nhẹ vầng trán đầy đặn của cô: "Tôi cũng không thích kiểu tóc này. Để dài đi."

"Ồ, đây cũng là việc nên làm." Bạch Tịnh tự nhủ. Cô không ngờ một khi đồng ý làm tình nhân của anh, ngay cả kiểu tóc cô cũng không có quyền quyết định.

Dương Đạm sắp xếp cho cô ở trong căn phòng ngủ dành cho khách. Anh giao ba lô cho cô rồi đi tắm.

Anh là người bị mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Bất kể thời tiết, cho dù là những ngày lạnh nhất ở miền Đông Bắc, mỗi ngày anh đều tắm hai lần. Anh cho rằng đây chính là điều tất yếu trong một cuộc sống lành mạnh. 

Bạch Tịnh không mang theo nhiều đồ đạc, chưa đầy 15 phút thì cô đã sắp xếp xong tất cả mọi thứ. Cô treo từng bộ quần áo vào tủ, rồi cất tập nhạc vào ngăn kéo.

Cô vừa đóng ngăn kéo lại thì cánh cửa phòng bị đẩy ra.

Quay lại nhìn thấy Dương Đạm đang mặc áo choàng tắm, mặt cô bỗng đỏ bừng.

Dáng người anh cao ráo, rất hợp với bộ áo choàng tắm này.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh lâu như vậy. Cô không thể không thừa nhận, Dương Đạm thật sự rất đẹp trai.

Trông rất nam tính, rất mạnh mẽ.

Anh vuốt mái tóc ướt, sau đó tiến về phía Bạch Tịnh, ép cô vào giữa tủ quần áo và ngực mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương