Vừa xuống xe Dương Đạm đã thấy Bạch Tịnh đứng đó, vẻ mặt phức tạp.
Cô mặc bộ đồ thể thao màu tối, tối như muốn hòa vào trong màn đêm.
Nhìn cô thôi mà máu trong người anh lập tức sôi sục. Bao nhiêu năm qua chưa có người phụ nữ nào mang lại cho anh cảm giác này.
Anh dập tắt điếu thuốc trong tay rồi đi tới chỗ Bạch Tịnh.
Nhìn thấy anh, Bạch Tịnh sợ hãi lùi về phía sau mấy bước. Hôm qua đã đắc tội với anh một lần rồi, cô không dám chọc giận anh thêm lần nữa.
Vẻ mặt hốt hoảng của cô khiến Dương Đạm rất hài lòng. Anh đưa tay âu yếm vuốt sống mũi cô, rồi mỉm cười hỏi: "Em quay lại đây là để ra giá với tôi à?"
Dương Đạm không phải là người tao nhã. Lời nói của anh chưa bao giờ dễ nghe.
Bạch Tịnh không thể chấp nhận cách nói chuyện này, càng không thể chấp nhận được cử chỉ quá thân mật của anh, vốn dĩ dành cho những người yêu nhau.
Cô cắn môi không nói gì.
"Không nghe tôi nói chuyện với em sao?"
Sống tới tuổi này, chưa có ai dám coi thường Dương Đạm anh.
Anh nóng nảy véo eo cô: "Muốn bán thì nói đi. Tôi cho em tiền, em ngủ với tôi."
Bạch Tịnh đang cúi đầu, chỉ ngẩng lên khi nghe anh nhắc đến "tiền."
Gió đêm thổi tung mái tóc cô, để lộ vầng trán cao.
Vầng trán của cô rất đẹp, trắng mịn và đầy đặn.
Dương Đạm thật sự rất thích vầng trán của Bạch Tịnh. Nhìn một cái là không thể rời mắt.
Bạch Tịnh cắn môi hỏi: "Anh hứa sẽ cho tôi tiền sao?"
Vẻ mặt của cô tràn đầy hy vọng.
Dương Đạm nhận ra được. Một khi nhắc đến tiền, đôi mắt to của cô sáng hẳn lên, lấp lánh như ánh sao trời.
Anh ghét nhất là những cô gái coi trọng vật chất, không xem trọng tình nghĩa.
Khi anh còn học trung học, công việc kinh doanh của ba anh không được suôn sẻ. Trong một khoảng thời gian ngắn, mẹ anh đã phản bội ông và đi theo một người đàn ông khác giàu có hơn.
Sự cố này có tác động rất lớn đối với anh, bởi vì lúc đó anh đang ở độ tuổi hình thành khái niệm về tình yêu. Sau này anh cho rằng giữa nam và nữ không có tình yêu thật sự. Anh trở thành một người thay bạn gái như thay áo.
Anh theo đuổi phụ nữ, phụ nữ cũng theo đuổi anh, nhưng anh thường là người chủ động chia tay.
Chán nhau thì chia tay thôi. Nếu có cô gái nào cứ bám riết lấy anh, anh sẽ ném tiền vào mặt cô ta.
Anh còn tưởng Bạch Tịnh hơi khác một chút. Nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của cô anh mới hiểu rằng tất cả phụ nữ trên đời này đều giống nhau.
Có tiền thì lên giường. Rẻ mạt.
"Sao không dám nhìn tôi nữa? Ngẩng đầu lên."
Giọng nói của anh có chút nóng nảy.
Chết tiệt, khi nãy còn ngẩng đầu lên khi nhắc tới chữ tiền. Vậy mà bây giờ lại ra vẻ rụt rè như một nữ sinh.
Bạch Tịnh giật mình vì tiếng quát của anh. Cô vội vàng ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh.
Cô vốn là người ít nói, nhất là với người lạ. Cô căn bản không thích giao tiếp. Trong thế giới của cô, Dương Đạm chỉ là một người xa lạ.
Đây là lần thứ hai họ gặp nhau. Cô không biết phải nói gì cho nên chỉ nhìn chằm chằm vào anh.
"Năm mươi nghìn một tháng, được không?"
Nhìn ánh mắt của cô, cổ họng anh nghẹn lại.
Ánh mắt đó thật quyến rũ, anh chỉ muốn cởi hết quần áo cô ra, đè cô xuống.
Cô gái tên Bạch Tịnh này quả thật có sức hút.
Nghe con số anh nêu ra, Bạch Tịnh cảm thấy tai mình có vấn đề. Cô sững sờ hồi lâu rồi mới có phản ứng.
Năm mươi nghìn, thật sự là năm mươi nghìn...
Cô quần quật mỗi ngày, làm việc cho đến đầu tắt mặt tối cũng chỉ kiếm được dưới 20.000 tệ một năm.
Năm mươi nghìn đủ trả một tháng trị liệu cho Lương Triều Dương.
"Anh nói thật sao?" Cô vẫn thấy khó tin: "Năm mươi nghìn, có đúng không?"
Dương Đạm bực bội: "Lỗ tai cô có vấn đề sao? Tôi không giống người có 50.000 tệ à?"
"Vậy thì anh có thể... ứng trước cho tôi tiền tháng đầu tiên được không?"
Bạch Tịnh hỏi mà không hề suy nghĩ. Cô chỉ muốn lấy tiền cho nhanh, bởi vì Lương Triều Dương không thể chờ lâu được.
Dương Đạm chưa từng thấy cô gái nào đàm phán điều kiện một cách tự tin như vậy. Cô còn chưa cho anh hôn một cái mà đã đòi tiền rồi sao? Thật là to gan!
Anh bắt lấy cánh tay cô: "Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nói chuyện."
Dương Đạm dễ dàng đặt một căn phòng riêng tại chỗ của Tưởng Ngạn Tấn. Chỉ mất vài phút là xong.
Bạch Tịnh bị anh nắm chặt không buông, lòng bàn tay cô nóng bừng. Có mấy lần cô muốn rút tay lại.
Anh kéo cô lên tầng ba.
Họ đi cầu thang. Cả ngày Bạch Tịnh chưa ăn gì, vừa vào phòng cô đã đuối sức thở hổn hển.
Dương Đạm ngồi xuống ghế sofa. Nhìn gương mặt đỏ bừng và bộ ngực phập phồng của cô, anh không nhịn được bật cười: "Yếu ớt như vậy, trên giường làm sao chịu nổi đây?"
Bạch Tịnh xấu hổ trước lời nói sỗ sàng của anh. Cô cố bình tĩnh lại, ngoan ngoãn đứng trước mặt anh.
Giống như một đứa trẻ phạm lỗi.
Dương Đạm nghiêng đầu nhìn cô.
Cô không cao, khoảng 1,6 mét là cùng.
Hôm nay cô lại mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, trông hơi luộm thuộm. Với mái tóc ngắn và mái ngố, trông cô giống như nữ sinh trung học.
Anh lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra cho vào miệng, sau đó cầm bật lửa đưa cho cô.
Cô nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu: "Anh Dương, tôi... tôi không hút thuốc."
Anh liếc cô, bực mình giải thích: "Tôi muốn cô châm thuốc cho tôi, chứ không phải bảo cô hút thuốc. Tôi không thích phụ nữ hút thuốc, người như cô rất hợp gu của tôi."
Bạch Tịnh liền cầm lấy bật lửa, bước tới gần Dương Đạm, cúi người xuống. Cô vừa định châm thuốc thì anh đột nhiên lùi lại.
Cô cắn môi, không biết mình đã làm sai điều gì.
"Quỳ xuống cho tôi. Tôi không thích phụ nữ ở trên mình." Anh ra lệnh: "Nhanh lên."
"Được, được."
Cô ngồi xổm trước mặt anh, ngẩng đầu lên run rẩy châm thuốc cho anh.
Anh rít một hơi, thổi một vòng khói vào mặt cô.
Bạch Tịnh ho khan vài lần, khói thuốc tràn vào cổ họng. Cô muốn chảy nước mắt.
Thấy cô như vậy, anh lại cười: "Ồ, xem ra em thật sự không biết hút thuốc."
Anh cúi xuống kéo Bạch Tịnh từ dưới đất lên, một tay ôm lấy eo cô: "Chậc, hơi gầy. Bao nhiêu cân vậy?"
Bạch Tịnh rất ghét hành động thân mật này. Ngoài Lương Triều Dương, cô ghét tiếp xúc với người khác giới, ngay cả cánh tay cũng không muốn chạm vào.
Nhưng trước thực tế, cô chỉ có thể cúi đầu.
Nếu có thể, cô tình nguyện dùng mạng sống của mình đổi lấy mạng sống của Lương Triều Dương.
Dương Đạm rất khó chịu khi Bạch Tịnh mất tập trung trước mặt mình. Anh đưa tay véo mông cô.
Bạch Tịnh sực tỉnh, mặt đỏ bừng trả lời: "Là 45 ký... Lần trước cân là 45 ký."
Anh gật đầu, thầm nghĩ 45 ký có vẻ hơi gầy.
"Năm nay bao nhiêu tuổi?"
Cô cúi đầu lí nhí: "Hai mươi mốt."
"Học trường nào?"
Nhắc đến đi học, mắt cô đột nhiên cay cay.
Ba năm trước, cô nhận được giấy báo trúng tuyển của Nhạc viện Thẩm Dương. Ủy ban khu phố đã trao cho cô học bổng trọn gói.
Tổng số là hơn 30.000 tệ.
Lúc đó Bạch Tịnh rất vui mừng, cô nghĩ mình sắp vào đại học. Nhưng không lâu sau Lương Triều Dương nhận chẩn đoán bệnh ung thư phổi. Bạch Tịnh không chút do dự, liền dùng số tiền học để chữa bệnh cho anh.
Nghĩ đến chuyện đã qua, cô nuốt nước mắt hít một hơi thật sâu: "Tôi không đi học nữa."
Giọng nói rất bình tĩnh, nhưng nếu nghe kỹ sẽ nhận ra chút nghẹn ngào.
Nếu là những người phụ nữ khác, Dương Đạm sẽ cho rằng họ đang đóng kịch.
Nhưng nhìn Bạch Tịnh, anh thật sự có chút đồng cảm, giống như mình mới là người không được đi học vậy.
"Không sao đâu. Không đi học vẫn kiếm được tiền. Lương của em còn cao hơn những người đã tốt nghiệp." Anh mỉm cười vuốt mái tóc ngắn của cô: "Phục vụ tôi cho thật tốt, đó mới là điều quan trọng nhất."
Lời nói của anh khiến Bạch Tịnh cảm thấy tủi thân.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, lời anh nói cũng không có sai. Cô chỉ biết gật đầu: "Vâng, anh Dương."
"Đừng xưng hô như thế. Tôi cũng vừa mới tốt nghiệp đại học, không lớn hơn em là bao. Cứ gọi anh yêu đi." Dương Đạm vỗ lưng cô, tỏ vẻ không hài lòng: "Nếu còn gọi xa lạ như vậy tôi sẽ đuổi việc em."
Bạch Tịnh cắn môi không đáp. Cô không thể gọi “anh yêu,” làm vậy quá xấu hổ.
"Có thể đổi cách gọi được không? Tôi… tôi thật sự không..."
"Thôi đi, gọi tên tôi là được." Anh phất tay ngắt lời cô.
"Tôi sẽ không làm anh mất mặt đâu. Sau này tôi sẽ cố gắng làm quen."
"Trước tiên em nên biết luật chơi của tôi. Tôi chỉ nhắc một lần thôi, em phải nhớ kỹ. Hiểu chưa?"
Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Anh nói đi, tôi sẽ ghi nhớ."
"Bắt đầu từ tối nay em sẽ chuyển đến nhà tôi. Khi ở với tôi, em không được qua lại với đàn ông khác, phải về nhà trước 8:30 tối. Ban ngày tôi rất bận cho nên bình thường sẽ không tìm em. Lúc đó em thích làm gì thì làm."
Anh nói một hơi dài, khiến cho cô sững sờ: "Thật phải chuyển đến nhà anh sao?"
"Tôi thông báo cho em biết, chứ không phải bàn bạc với em."
Dương Đạm kéo Bạch Tịnh đứng dậy rồi đi ra ngoài.
Anh hành động mạnh mẽ và kiên quyết, biến lời nói của mình thành hiện thực. Anh bảo cô chuyển nhà hôm nay thì cô nhất định phải chuyển nhà.
Bạch Tịnh bị anh kéo lên xe.
Chiếc ô tô của anh là xe việt dã, gầm xe rất cao. Cô không biết xe hiệu gì, nhưng chắc hẳn là rất đắt tiền.
Cô loay hoay không biết cách cài dây an toàn, vì vậy khi anh khởi động máy xe bắt đầu phát ra tiếng bíp bíp.
Anh quay đầu liếc cô: "Cài dây an toàn phiền phức vậy sao?"
Bạch Tịnh vội vàng kéo dây an toàn, vừa định lắp chiếc khóa vào ổ thì dây lại bị kẹt.
Cô chưa từng ngồi xe sang như vậy, cũng rất ít khi đi taxi. Cô thật sự không quen cài dây an toàn.
Sau một lúc cố gắng một cách vô ích, cô đành phải nhờ Dương Đạm giúp đỡ: “Ồ, không biết anh có thể…”
Anh im lặng trườn người qua cài dây an toàn cho cô.
"Từ bây giờ phải học cho biết, ra ngoài đừng làm cho tôi mất mặt."
Bạch Tịnh lẳng lặng gật đầu. Cô tự biết mình là người thiếu kiến thức, hoàn toàn không hiểu gì về thế giới của người giàu.
Sau khi đọc cho anh biết địa chỉ nhà mình, cô không dám nói thêm câu nào nữa. Cô sợ mình nói sai điều gì đó rồi lại bị anh mắng.
……
Bạch Tịnh thuê một căn nhà trong khu ổ chuột chật hẹp. Xe của Dương Đạm không thể vào được.
Khi đến ngã tư, cô bảo anh dừng xe lại.
"Anh vào đây không được đâu... Tôi tự vào lấy đồ, anh đợi tôi khoảng mười lăm phút nhé."
Dương Đạm nhíu mày: "Em bảo tôi để xe ở nơi hôi hám này tới mười lăm phút hả? Xe bị dính mùi đấy."
Cô ngượng ngùng: "Hay là anh lái xe đi dạo một lúc rồi mới trở lại..."
"Xe đã có mùi rồi, thôi bỏ đi."
Anh mở cửa xe: "Tôi chưa từng thấy khu nhà nào tồi tàn như vậy, chúng ta xuống xem thử."
Bạch Tịnh xấu hổ cắn môi. Cô làm sao không nhận ra sự chán ghét và khinh thường trong giọng nói của anh? Người như anh từ nhỏ chưa từng chịu khổ cực, chắc chắn không hiểu được cuộc sống của người nghèo khó khăn đến mức nào.
Hai người cùng đi vào một con hẻm nhỏ. Đường trong hẻm gập ghềnh, lại không có đèn đường.
Bạch Tịnh rất quen thuộc với con đường phía trước, bước chân cô linh hoạt. Còn Dương Đạm mới đi được vài bước thì đã vấp chân, suýt nữa thì ngã.
"Con đường chết tiệt này! Sớm muộn gì ông đây cũng sẽ phá nó."
Nghe tiếng kêu của anh, cô vội quay lại hỏi: "Anh không sao chứ? Nơi này không an toàn, hay là anh quay về xe..."
"Đi xa như vậy rồi mà còn muốn tôi quay về sao? Giờ em giỏi rồi, còn dám ra lệnh cho tôi à?" Anh giơ tay lên, huýt gió một cái: "Lại đây đỡ tôi đi."