Khi Dương Đạm đến câu lạc bộ Tưởng Ngạn Tấn làm chủ thì đã hơn 6 giờ chiều.
Đại Liên vào ngày đầu thu, khí trời rất mát mẻ và dễ chịu.
Vừa bước vào cửa, cô gái từng cùng anh uống rượu trước kia liền tiến tới chào đón.
Dương Đạm miệng ngậm điếu thuốc, bàn tay sờ mặt cô gái. Cô ta lớn tiếng cười khúc khích.
Anh vốn là khách quen ở đây. Tưởng Ngạn Tấn lại là bạn anh, mỗi khi rảnh rỗi anh đều đến đây chơi.
Những cô gái hầu rượu của Tưởng Ngạn Tấn đều có ngoại hình nổi bật. So với các ngôi sao hạng ba, cô gái này còn đẹp hơn nhiều. Vì tiền hoa hồng từ hóa đơn rượu cho nên cô ta mới vui vẻ uống rượu với khách.
"Hôm nay anh Dương tới tìm em uống rượu sao?"
Cô gái bị Dương Đạm trêu chọc nhưng vẫn tươi cười với anh.
"Uống hay không là tùy theo sếp của em."
Dương Đạm rít một hơi thuốc, nheo mắt lại rồi vỗ nhẹ vào mặt cô gái. Sau đó anh bước vào phòng riêng, chẳng thèm ngoảnh mặt nhìn cô ta lần nữa.
Khi anh vào trong, Tưởng Ngạn Tấn và Dương Liễu Y đang chờ sẵn ở đó.
Một lúc sau Trữ Giản Chiêu cũng mang Yên Thuần Vu đến.
Hơn 20 năm cuộc đời, Dương Đạm quen biết khá nhiều bạn bè nhưng rất ít ai đối đãi thật lòng với anh. Tưởng Ngạn Tấn và Trữ Giản Chiêu đều là những người bạn hiếm hoi này.
Trong lúc họ ăn tối sẽ có một vài cô gái đứng bên cạnh hầu rượu.
Ngay từ đầu Dương Đạm đã hiểu. Bản thân anh cũng là một tay ăn chơi cho nên việc ve vãn các cô gái đẹp là chuyện rất bình thường.
Tối nay anh sẽ không để mình phải thất vọng.
……
Bạch Tịnh đứng ngoài cửa hồi hộp nắm chặt gấu váy, nhìn đám người đang ngồi bên trong. Tim cô đập càng lúc càng nhanh.
Cô rất sợ hãi.
Bình thường cô không thích giao lưu với người khác, trước giờ cũng chưa từng làm công việc nào đòi hỏi tiếp xúc với người lạ. Trong một lúc phải đối mặt với nhiều người như vậy, cô không biết làm sao để ứng phó.
Cũng có vài cô gái đứng chờ bên cạnh cô. Trong số bọn họ cô là người kém sắc nhất.
Cô không có nhan sắc nổi bật nhưng lại có nét thuần khiết, làn da trắng mịn, trông cũng xinh xắn.
Bạch Tịnh cho rằng sẽ không có ai chú ý tới cô. Cho đến khi Dương Đạm gọi cô vào cô mới giật mình.
Cô ngập ngừng bước tới, cảm thấy lo lắng và bối rối vô cùng.
"Quý khách, trước tiên..."
Đứng trước mặt người đàn ông này, Bạch Tịnh sợ đến run cả người. Cô hiểu rõ, đã bước vào đây thì sẽ không còn đường lui nữa.
Mặc dù chỉ là uống rượu, nhưng một khi ngồi xuống thì cô không thể tránh khỏi việc bị lợi dụng. Vì kiếm tiền, cô đành phải chịu đựng. Hơn nữa khách ở đây đều là những người giàu có, cô không thể làm mất lòng họ được.
Dương Đạm nhìn cô gái đang căng thẳng kia, cười trêu chọc Tưởng Ngạn Tấn: "Chà, cậu đi đâu mà tìm được một cô bé trong sáng như vậy? Chỉ nhìn thôi cũng thấy hưng phấn."
Tưởng Ngạn Tấn chỉ cười không nói gì.
Dương Đạm nắm lấy tay Bạch Tịnh, dùng ngón tay cái gãi nhẹ vào lòng bàn tay cô.
Lòng bàn tay Bạch Tịnh thấy nhồn nhột, trong lòng lại có một cảm giác khó tả.
Giống như tâm hồn bị khuấy động, cơ thể cũng có chút khác thường.
Cô nhìn anh với vẻ không thoải mái, nhỏ giọng nói: "Anh... Tôi..."
"Ai là anh của em? Lại đây, gọi một tiếng ‘anh yêu’ đi?" Dương Đạm tiện tay vỗ vào mông cô một cái: "Lần đầu tiên tôi thấy một cô gái nhút nhát như vậy. Trong veo như giọt nước."
Hôm nay Bạch Tịnh mặc bộ đồng phục học sinh, thường thì Dương Đạm rất thích con gái ăn mặc kiểu này.
Nhưng anh chưa bao giờ thấy ai mặc đồng phục một cách trang nhã như vậy.
Cuối cùng cũng để anh tìm được, sao anh có thể dễ dàng tha cho cô được chứ?
Bạch Tịnh gần như suy sụp. Khi Dương Đạm ép cô ngồi lên đùi anh, toàn thân cô trở nên cứng đờ.
Dương Đạm, Trữ Giản Chiêu và Tưởng Ngạn Tấn trò chuyện vui vẻ, không hề làm gì quá đáng.
Bạch Tịnh rót rượu, vô tình làm đổ hết lên người Dương Đạm.
Anh đột nhiên nổi giận đẩy cô ra: "Cô cố tình có phải không?"
"Xin lỗi, xin lỗi..."
Bạch Tịnh muốn khóc. Cô thật sự không cố ý. Chỉ là vì cô quá căng thẳng, hai tay run run nên mới làm đổ ly rượu.
"Tôi lau giúp anh. Thật xin lỗi..."
Thấy anh không trả lời, Bạch Tịnh càng thêm hoảng sợ. Đây là ngày đầu tiên cô đi làm. Nếu Dương Đạm nóng nảy đòi Tưởng Ngạn Tấn đuổi việc cô thì cô sẽ mất hết cơ hội.
Dương Đạm nhìn bộ dạng đáng thương của Bạch Tịnh. Không hiểu sao anh lại muốn bắt nạt cô thê thảm.
Anh đứng dậy, nắm lấy cánh tay cô và kéo cô ra ngoài.
Bạch Tịnh bị anh lôi một mạch vào phòng vệ sinh. Cô tưởng anh sẽ bắt cô lau sạch vết rượu cho anh, nhưng anh lại đặt cô lên bồn rửa mặt. Ngón tay anh quấn một lọn tóc của cô, đưa lên mũi hít nhẹ.
Hành động mập mờ này khiến tim cô thắt lại.
Cô chống tay lên vai anh, nhẹ giọng cầu xin: "Anh Dương, tôi… tôi giúp anh lau sạch quần áo nhé."
Anh bắt lấy hai tay cô kéo ra sau lưng, cúi đầu phà hơi thở nóng lên má cô: "Là Bạch Tịnh có phải không? Ông đây đã bị em mê hoặc rồi. Thú vị thật."
Bạch Tịnh không bao giờ cho rằng câu chuyện Lọ Lem có thể xảy ra với mình. Cô cũng không bao giờ quên mục đích ban đầu khi bước chân vào nơi này.
Cho nên cô vẫn giữ được bình tĩnh trước lời tán tỉnh của anh: "Anh Dương, tôi chỉ uống rượu với anh thôi, không làm chuyện gì khác."
"Đừng có không biết điều như vậy chứ?" Anh véo eo cô: "Ông đây đã muốn thì phải làm, em có muốn hay không tôi không cần quan tâm.”
Cô nhíu mày: "Được, xem như tôi không biết điều đi. Anh Dương, anh có thể đi tìm người khác. Tôi thật sự không làm."
"Em có khác gì với những người ngoài kia? Tất cả đều là gái điếm." Anh đưa tay sờ mặt cô, cười khinh khi: "Các cô gái bán nụ cười như em còn đê tiện hơn những người bán thể xác. Đã làm gái rồi thì đừng tự xây cho mình một cái đài trinh tiết. Chẳng có gì đáng tởm hơn những kẻ giả vờ thanh cao. Nếu không vì tiền thì em đến đây làm gì?"
Anh lúc nào cũng nói chuyện thẳng thừng như vậy.
Cô gái không biết tốt xấu này lại dám khiêu khích anh. Anh đương nhiên sẽ không buông tha cho cô.
Phòng thủ tâm lý của Bạch Tịnh bị lời nói của anh hoàn toàn phá vỡ. Cô biết những gì anh nói đều là sự thật. Cô đúng là vì tiền, và việc cô làm quả thật đáng tởm. Nhưng… lời nói của anh thật sự rất tàn nhẫn.
Cô đau lòng không kiềm được nước mắt. Thật ra cô không hề muốn vậy. Cô bị ép vào tình cảnh túng quẫn. Bằng không có bị đánh chết cô cũng không bao giờ ra ngoài làm công việc này.
Uống rượu với khách... bất kỳ ai nghe thấy điều này đều sẽ có những suy đoán tiêu cực.
Bản thân cô cũng thấy đây không phải là một công việc đứng đắn. Nhưng cô chưa từng học đại học, làm sao có thể tìm được việc làm có mức lương cao hơn?
Dương Đạm không ngờ chỉ vài câu nói của anh cũng có thể khiến cô khóc. Lúc này anh hơi bối rối.
"Sao lại khóc? Tôi nói sai à?" Anh không vui buông cô ra: "Đáng tiếc thật, thôi đi."
Bạch Tịnh ôm mặt bỏ chạy. Cô trốn trong phòng thay đồ, tựa vào cửa khóc tức tưởi.
Đêm đó, cô xin nghỉ việc.
Đây là ngày đầu tiên và cũng là ngày cuối cùng cô đi làm ở đây.
Cô biết nếu tiếp tục làm việc này, cô sẽ phải chịu vô số lần sỉ nhục như vậy. Tôn nghiêm của cô sẽ bị vô số người chà đạp.
Về phần Dương Đạm, anh rời khỏi câu lạc bộ của Tưởng Ngạn Tấn.
Anh về nhà tắm rửa rồi nằm ngửa trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Anh không biết mình bị gì nữa. Trong đầu anh toàn là hình ảnh đáng thương của Bạch Tịnh.
……
Sáng hôm sau, Bạch Tịnh đi làm sớm.
Cô giúp việc trong một quán ăn sáng ở gần nhà. Sau khi quán đóng cửa lúc 10 giờ, công việc của cô là rửa bát.
Trước khi xin làm ở câu lạc bộ, ngày nào cô cũng làm việc ở đây. Qua một thời gian, bàn tay cô không còn xinh đẹp mịn màng như trước nữa.
Cô còn nhớ lời Lương Triều Dương thường nói, đôi tay cô sinh ra là để đánh đàn dương cầm. Nhưng bây giờ đôi tay này đã nhuốm mùi thế tục, và cô không thể đàn được nữa.
Hơn tám tiếng đồng hồ vất vả không ngừng nghỉ, cuối cùng cô cũng làm xong công việc trong ngày.
Bạch Tịnh vội vã đến bệnh viện. Trên đường đi cô nhìn thấy một quầy bán trái cây nên dừng lại mua một ít cho Lương Triều Dương.
Cô vẫn còn chút tiền trên người, lại không thấy đói cho nên phần trái cây này dành hết cho anh.
Khi cô chạy đến bệnh viện thì mồ hôi đã vã ra như tắm. Để Lương Triều Dương không phải lo lắng, cô lấy khăn giấy trong túi lau sạch mồ hôi trên mặt rồi mới bước vào phòng bệnh.
Bạch Tịnh đẩy cửa ra, nhìn thấy Lương Triều Dương đang ngồi trước giường, vẻ mặt thẫn thờ.
"Triều Dương, em mang trái cây cho anh này. Đều là thứ anh thích nhất."
Cô đặt cái túi lên ghế đẩu cạnh giường, sau đó ngồi xuống bên cạnh Lương Triều Dương, tự nhiên tựa vào vai anh.
Lương Triều Dương xoa đầu cô, đau khổ nói: "Em càng ngày càng gầy. Lại bỏ bữa trưa à?"
Cô cười xòa: "Không, em ăn no rồi. Hôm nay bà chủ đãi chúng em ăn lẩu bò. Triều Dương, anh không cần lo cho em, em đâu có gầy. Anh thấy chưa, bụng em no căng này."
"Tịnh Tịnh, hay là chúng ta bỏ cuộc đi? Dù sao thì hóa trị cũng không chữa khỏi." Lương Triều Dương nhìn sâu vào mắt Bạch Tịnh, nghiêm túc nói: "Chỉ cần em đi cùng anh đến cuối con đường là được. Sau khi anh mất, em hãy tìm cho mình một gia đình tốt để gả đi."
Anh đã bị bệnh hơn một năm qua. Gần đây bệnh tình của anh nhanh chóng trở nặng. Để chữa trị cho anh, cô đã dùng hết toàn bộ tiền tiết kiệm của mình.
Khi anh ngã bệnh, Bạch Tịnh đang chuẩn bị học đại học. Cô kiên quyết lấy tiền học phí của mình để đóng tiền điều trị cho anh.
Bạch Tịnh học rất giỏi. Lương Triều Dương vì chuyện này mà không ngừng tự trách.
Anh đã từ chối việc điều trị từ lâu. Bác sĩ nói bệnh của anh đã không còn khả năng chữa khỏi, nhưng cô vẫn không chịu bỏ cuộc.
Bạch Tịnh thật lòng yêu Lương Triều Dương.
Nghe anh nói vậy cô giận dỗi: "Triều Dương, sau này anh đừng nói những lời như vậy nữa. Chúng ta đã ở bên nhau từ nhỏ, cho dù chỉ còn một tia hy vọng em cũng sẽ không bỏ cuộc.”
Lương Triều Dương thở dài bất lực.
Sự im lặng của anh thật là bền bỉ.
Thật ra anh rất muốn sống. Muốn sống hơn ai hết. Nhưng mạng sống của anh không thể kéo dài được nữa. Anh còn có thể làm được gì đây?
Họ là những người trong tầng lớp thấp nhất của xã hội này. Họ không có tiền, không đủ khả năng đến bệnh viện tốt hơn. Họ chỉ có thể ở lại đây chờ đợi.
Trước đây Lương Triều Dương cũng từng mong chờ một kỳ tích. Nhưng khi phải liên tục đối mặt với hóa trị, anh cảm thấy rằng sống chỉ là lãng phí thời gian.
Anh có một giấc mơ từ khi còn nhỏ. Anh mơ vào đại học, sau khi tốt nghiệp tìm một công việc tốt và kiếm thật nhiều tiền để nuôi Bạch Tịnh.
Cho đến bây giờ anh vẫn còn mơ thấy vậy.
Có lẽ tất cả những điều này chỉ có thể thực hiện được trong giấc mơ.
……
"Triều Dương, anh nghỉ ngơi trước đi. Em ra ngoài nói chuyện với bác sĩ."
Tựa vào vai anh thêm một lúc, Bạch Tịnh mới lưu luyến rời đi.
Vài ngày trước, bác sĩ điều trị của Lương Triều Dương đã giải thích về tình hình của anh và cô muốn xin được điều trị miễn phí. Bác sĩ cho biết ông sẽ cố gắng giúp cô vì bệnh tình của anh gần đây không có chút tiến triển.
Khi Bạch Tịnh gặp lại bác sĩ, ông ta liền nói thẳng với cô: "Hôm nay đã dùng hết chỉ tiêu rồi, cháu không nghĩ ra cách nào khác sao?"
Bạch Tịnh rơi vào tuyệt vọng.
Niềm hy vọng cuối cùng của cô đã tan vỡ.
Cô không thể nhìn Lương Triều Dương chết được. Anh là người cô yêu bao nhiêu năm nay, làm sao cô có thể nhẫn tâm bỏ mặc anh?
Cô mơ hồ rời khỏi bệnh viện, bước đi vô định trên phố như một linh hồn lang bạt.
Cô còn chưa kịp nhận ra mình đã dừng lại trước cửa câu lạc bộ.
Bạch Tịnh nắm chặt tay, ánh mắt tràn đầy đau thương. Cô muốn Lương Triều Dương phải sống. Trên đời này không có gì quan trọng hơn mạng sống của anh.