Bạch Tịnh nhanh chóng thay đồ lót và băng vệ sinh, xả nước xong mới mở cửa.
Dương Đạm đang định hét to hơn thì thấy cô bước ra sau cánh cửa thứ hai.
Quả thật sốc khi thấy người đàn ông đứng trong phòng vệ sinh nữ. Cô sững sờ một lúc mới nói nên lời: "Anh… sao anh lại vào đây? Đây là phòng vệ sinh nữ đó..."
Anh bước tới, dúi chiếc túi mua sắm vào tay cô: "Thay đồ đi, đừng để bị mất mặt."
Hành động của anh khiến cô rất cảm động. Anh khác hẳn với hình tượng con nhà giàu thế hệ hai. Tuy tính tình nóng nảy, nhưng anh rất quan tâm đến người khác.
Phụ nữ trong thời kỳ kinh nguyệt rất đa cảm. Tâm trạng hiện tại của cô cũng vậy. Mắt hơi cay cay, cô nhìn anh với vẻ cảm kích, rồi vội đi tìm chỗ thay quần áo.
Không biết ở đây có phòng thay đồ hay không, cho nên cô trở vào trong.
Dương Đạm thấy vậy liền kéo tay cô, chỉ về phía đối diện: "Phòng thay đồ ở bên kia."
"Xin lỗi, tôi không thấy." Cô đỏ mặt, nhanh chóng đi vào phòng thay bộ đồ sạch.
Dương Đạm mua size S, khá vừa với cô, có điều chiều cao của cô khiêm tốn cho nên ống quần hơi dài.
Anh đang đứng đợi cô thì có một đám phụ nữ đi vào. Họ kinh hãi khi thấy bóng dáng đàn ông trong phòng vệ sinh nữ. Chắc hẳn là một tên biến thái. Có một cô gái móc điện thoại di động ra gọi cảnh sát.
"Đồ biến thái! Bảnh bao như vậy mà lại đi làm chuyện bệnh hoạn."
"Anh gì đó ơi, anh đến đây tìm bạn gái hả? Cho em xin ID WeChat nhé."
Một cô gái trẻ thấy anh đẹp trai nên chủ động lại gần làm quen.
"Tránh ra cho tôi. Xấu như vậy có ma nào thèm." Dương Đạm bắt đầu chửi bới.
Đây chính là cảnh tượng đặc sắc mà Bạch Tịnh gặp phải khi cô trở ra từ phòng thay đồ. Cô xấu hổ cúi đầu đi đến trước mặt anh, hai tay ôm bộ quần áo cũ. Anh liền choàng tay qua vai cô, kéo cô ra ngoài.
Bỗng dưng bị anh ôm chặt, trong lòng cô có chút thắc mắc. Rõ ràng là cô vừa nghe anh to tiếng với đám phụ nữ kia.
"Tại sao lại cãi nhau với người ta?" Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh, cô không nhịn được hỏi.
Nhắc đến chuyện đó anh lại nổi cáu: "Tất cả đều tại em, sao thay đồ chậm như vậy? Người không biết còn tưởng tôi đến đây rình rập phái nữ các người."
Cô giữ im lặng. Bị mắng như vậy cô cũng không có tâm trạng đâu mà giải thích.
Dương Đạm đưa cô xuống quầy hàng ở tầng ba để sắm quần áo mới.
Bạch Tịnh xưa nay ăn mặc đơn giản, toàn là những bộ màu đen, trắng, xám, khaki và ô liu. Còn Dương Đạm lại thích những màu sặc sỡ như đỏ, xanh và hồng huỳnh quang. Anh thường mặc đồ màu sáng, vì vậy cô gái sánh vai với anh không thể ăn mặc quá đơn điệu.
Trước mắt Bạch Tịnh là đống quần áo đủ màu sắc, khiến cô hơi mất tự nhiên. Cô ngước lên hỏi anh: "Có thể không mua được không? Quần áo của tôi không bị rách, những bộ này lại không hợp với tôi. Bộ đồ anh vừa cho tôi cũng đắt tiền lắm rồi."
Dương Đạm rất ít khi đi mua sắm với phụ nữ. Bản thân anh ghét mua sắm. Anh lười đi lòng vòng, chỉ ghé xem một vài thương hiệu. Hôm nay anh cuối cùng cũng có hứng thú, nhưng Bạch Tịnh lại không biết tốt xấu.
"Em thấy hợp hay không vốn không quan trọng. Tôi cho là phù hợp thì được rồi." Anh cười mỉa mai: "Em đã bán thân cho tôi, tôi bảo em cái mặc gì thì em phải mặc cái nấy. Vứt hết mấy bộ đồ rách rưới đó đi. Cả Đại Liên này chẳng có ai ăn mặc quê mùa như em."
"Tôi…" Cô mấp máy môi muốn phản bác nhưng không biết nên nói sao cho phải.
Dương Đạm không còn kiên nhẫn đôi co với cô nữa. Anh gom đống quần áo vừa chọn, quẹt thẻ rồi nhét hết 6, 7 cái túi vào tay cô: "Tự cầm lấy đi."
Nói xong anh đi trước, không thèm ngoảnh lại nhìn cô.
Nhiều túi như vậy làm sao một mình cô xách nổi? Nhìn anh đi càng lúc càng xa, cô xốc mấy cái túi lên rồi hấp tấp đuổi theo.
Trong thời kỳ kinh nguyệt cơ thể cô rất yếu ớt, chỉ cần chạy vài bước thì trán đã toát mồ hôi.
Anh liếc cô một cái, sau đó giật lại túi từ trong tay cô.
"Cảm ơn…"
Cô còn chưa kịp nói thì anh đã ngắt lời: "Thôi để tôi xách cho. Xem em kìa, giống như sắp chết tới nơi rồi. Làm ơn đừng có ngất xỉu giữa đường nhé."
Bị mắng nhiều lần như vậy, Bạch Tịnh đã tập được thói quen bỏ ngoài tai rồi. Chỉ cần anh không mỉa mai cô là gái bao, những chuyện khác cô đều có thể chấp nhận được.
……
Sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, Dương Đạm đưa Bạch Tịnh đến một siêu thị.
Anh rất thích bữa ăn cô làm cho anh tối qua. Thích đến mức khi ra ngoài ăn anh lại thấy mấy món ăn của nhà hàng làm quá mặn. Lúc đó anh rất thèm đồ ăn cô nấu.
Cháo tuy thanh đạm nhưng dư vị lại khá ngon.
Vì vậy nên anh mới hỏi Tưởng Ngạn Tấn số điện thoại di động của cô. Tối nay anh muốn ăn bữa cơm do chính tay cô làm.
Riêng Bạch Tịnh lại thấy bối rối khi anh kéo cô vào siêu thị. Đi tới quầy rau củ, anh đột nhiên hỏi: "Ngoài cà tím ra, em còn biết xào món gì nữa? Khoai tây được không? Hay là nấm?"
Lúc này cô mới hiểu. Anh muốn cô đi chợ nấu cơm.
Nhưng cô nhớ rất rõ, tối qua anh có vẻ không thích đồ ăn cô làm: "Tôi biết làm hầu hết các món ăn truyền thống. Anh cứ viết những món anh thích xuống đi. Nếu anh không chê... thì tôi sẽ nấu cho anh ăn."
Tiền lương 50.000 một tháng đâu phải từ trên trời rơi xuống. Làm một số việc hữu ích sẽ khiến cho lương tâm cô thoải mái hơn một chút.
Chuyến đi siêu thị này quả thật không uổng phí. Dương Đạm mua được rất nhiều đồ. Khi anh đưa cô về đến nhà thì đã 5:30.
Bạch Tịnh bị đau bụng kinh, nhưng lại không dám nói cho anh biết. Cô nhịn đau chuẩn bị cơm tối. Anh nói muốn ăn cháo và đồ xào như tối qua.
Thế là cô xuống bếp.
Cơn đau bụng càng lúc càng dữ dội hơn. Hơn 20 phút sau mắt cô tối sầm lại.
……
Dương Đạm đang ngồi trong phòng khách xem điện thoại di động thì ba anh gọi đến.
Nhìn thấy tên ông hiện lên màn hình, mặt anh đổi sắc. Anh bắt điện thoại, nóng nảy hỏi: "Alô, có chuyện gì vậy?"
Ba của anh là Dương Lâm Tranh, năm nay 46 tuổi. Ông khởi nghiệp nhờ vào khai thác mỏ than, nhưng hiện tại đã chuyển sang kinh doanh du lịch và bất động sản.
Ba mẹ anh ly hôn khi anh còn học cấp hai. Chẳng bao lâu sau mẹ anh tái hôn, còn Dương Lâm Tranh thì vài năm sau đó mới kết hôn và sinh một cô con gái.
Tình cảm giữa Dương Đạm và ba mẹ anh rất tệ. Ngoài việc xin tiền ra, anh hầu như không có liên lạc với họ.
Mỗi khi nghe con trai nói chuyện với mình như thế Dương Lâm Tranh đều thấy vô cùng thất vọng.
Ông đã già rồi, chỉ có một đứa con trai này thôi. Ông bỏ công sắp xếp mọi thứ cho anh, nhưng anh lại nói với ông: "Con không cần."
"Tối nay về ăn cơm với ba. Ba có chuyện này muốn nói với con." Dương Lâm Tranh hạ giọng nói chuyện.
"Không được, con đang bận.”
Lời từ chối của anh rất thẳng thừng và rõ ràng, không có chút đắn đo nào.
Cho dù có chiều con đến đâu đi nữa Dương Lâm Tranh cũng không khỏi khó chịu khi bị con trai coi thường: "Con bận cái gì? Bận ra ngoài tán gái hả?"
"Không những tán gái mà còn lên giường với họ nữa. Sao? Ba có ý kiến à?"
Lời của Dương Đạm càng lúc càng gay gắt.
Bao nhiêu năm qua, anh chưa bao giờ tha thứ chuyện họ ly hôn. Từ khi đó anh phải tự lo cho mình. Không có ai đến dự các buổi họp phụ huynh của anh, cũng không có ai trả lời điện thoại của nhà trường mỗi khi anh đánh nhau với học sinh khác.
Có một quãng thời gian anh thường nói với người ta rằng cha mẹ mình đã chết.
Sau này Dương Lâm Tranh mới tỏ ra quan tâm đến anh, nhưng lúc đó anh lại cảm thấy không thoải mái.
Ba mẹ anh không phải đã chết rồi sao? Họ ở đâu khi anh cần họ?
Thái độ của anh làm Dương Lâm Tranh tức hộc máu: "Ba nói cho con biết, con tốt hết nên kiểm soát mình một chút. Vài hôm nữa Tiểu Lục sẽ về nước. Đừng để cho nó biết chuyện xấu của con."
"Cô ta có trở về hay không thì liên quan gì đến con."
Nghe cái tên này anh hơi sững sờ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và ngắt cuộc gọi trước khi ông nói thêm một câu nào nữa.
Dương Đạm hay nổi nóng đập đồ sau khi nói chuyện điện thoại với ba anh. Lần này cũng không ngoại lệ.
Anh đập hết ly tách và gạt tàn trên bàn cà phê. Căn phòng khách trong chốc lát trở nên hỗn loạn.
Ánh sáng từ đèn chùm pha lê chiếu vào những mảnh thủy tinh vỡ làm cho anh chói mắt.
Đập phá xong anh vẫn không thể nguôi giận.
……
Nhà bếp và phòng khách cách nhau khá xa, Bạch Tịnh quá tập trung nấu ăn cho nên không nghe thấy tiếng Dương Đạm đập phá đồ đạc.
Vừa bước vào phòng khách cô lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi. Nhìn những mảnh thủy tinh bén nhọn lấp lánh trên sàn nhà, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Dương Đạm tính tình thất thường, cô biết rất rõ điều này.
Dường như những ai lớn lên trong gia đình giàu có đều có tính khí thất thường. Nhưng cô không ngờ anh lại nóng tính đến nỗi ném vỡ đồ đạc trong phòng.
Bạch Tịnh từ nhỏ đã quen với cuộc sống khó khăn, vì vậy cô không muốn lãng phí bất cứ thứ gì. Mấy chiếc ly trên bàn cà phê rất tinh xảo, cái gạt tàn trông cũng đắt tiền. Sao anh lại phá vỡ mọi thứ một cách tùy tiện như vậy?
Cô thật không biết phải nói thế nào nữa.
Dương Đạm nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên. Thấy Bạch Tịnh đang đeo tạp dề đứng đó, trong lòng anh bỗng thấy dễ chịu hơn.
Anh ngoắc ngón tay về phía cô: "Lại đây."
"Chờ một chút, tôi đi lấy ít đồ dọn dẹp chỗ này..."
Cô cảm thấy anh bây giờ có chút đáng sợ. Nhỡ như cô lại gần rồi bị anh ném luôn thì sao?
Theo bản năng tự vệ, cô lăng xăng chạy đi lấy chổi và đồ hốt rác.
Cô xem xét xung quanh bàn cà phê. Sau khi phát hiện vô số mảnh vỡ, cô liền ngồi xổm xuống cẩn thận quét cho sạch. Trong lúc quét dọn, cô vô tình lùi đến chỗ Dương Đạm đang đứng. Mỗi khi cô cử động cánh tay đều cọ nhẹ vào ống quần của anh.
Cảm giác rất nhẹ nhàng, giống như có ai đó dùng lông vũ lướt qua chân anh.
Nếu là bình thường thì chẳng có gì không ổn, nhưng hiện tại cảm xúc anh đang dâng trào. Cô cọ qua cọ lại thêm vài lần khiến cho anh không thể chịu được nữa.
Anh cúi xuống hất tung đồ trong tay cô. Một tay anh nắm lấy cổ tay cô, tay kia bóp eo cô, ném cô lên ghế sofa.
Vào lúc này một luồng khí nóng từ bên dưới Bạch Tịnh dâng lên. Cô hơi lo lắng, sợ mình vô tình làm bẩn ghế.
"Tôi... ưm..."
Cô chưa kịp giải thích thì anh đã cúi đầu cắn môi cô. Động tác của anh thô bạo, kèm theo tiếng thở dốc khiến cho đầu óc cô trở nên trống rỗng.
Anh rải những nụ hôn từ khóe môi đến tận tai cô. Môi anh cọ nhẹ vào vành tai, tùy ý mơn trớn. Cử chỉ này có chút âu yếm chứ không hề suồng sã, tựa như sự thân mật thầm kín giữa hai người đang yêu.
Bạch Tịnh bị kích thích đến mức xấu hổ. Cô nhắm chặt mắt lại, cơ thể mất kiểm soát run lên.
Bàn tay anh chạm vào ngực cô, khiến cô sực tỉnh.
Cô mở to mắt nhìn người đàn ông tràn đầy dục vọng. Khoảng cách giữa họ quá gần, hàng mi dài của cô như cánh bướm lướt nhẹ trên mặt anh.
Cảm giác hơi nhồn nhột.
Dương Đạm nâng eo cô lên khỏi ghế sofa, xé rách tạp dề trên người cô.