Thái Tử Phi Yêu Kiều

Chương 4: Lời mời

Trước Sau

break

...

Khương Lệ Tuyết đang dùng bữa tối trong tiểu viện của mình, ngẩng đầu thì thấy nha hoàn thân cận của nàng là Lan Anh dẫn theo nha hoàn Tố Tâm của Phúc An Đường cùng đi vào.

Tố Tâm hành lễ với nàng, nói: "Lục cô nương vạn an. Lão phu nhân sai nô tỳ qua đây, mời người đến Phúc An Đường một chuyến."

Khương Lệ Tuyết nuốt miếng cơm trong miệng, đôi mắt trong veo ngơ ngác nhìn qua: "Có chuyện gì vậy?"

"Người đến đó là biết ngay." Tố Tâm nhìn vị Lục cô nương trước mặt, ngũ quan tinh xảo lại vừa vặn nằm trên gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa hình trứng ngỗng, bớt đi vài phần tục khí của vẻ quyến rũ, thêm vài phần thanh nhã của vẻ thanh thuần, lại còn tăng thêm vài phần thân thiện khiến người ta không nhịn được muốn gần gũi. Thế là nàng ấy mỉm cười bổ sung một câu: "Là chuyện tốt ạ."

Khương Lệ Tuyết không dám để trưởng bối đợi lâu bèn đặt đũa xuống, súc miệng qua loa rồi đến Phúc An Đường cùng Tố Tâm.

Không ngờ Khương Ý Thư cũng ở đó. Khương Lệ Tuyết thỉnh an lão phu nhân xong, lại gọi một tiếng "Ngũ tỷ tỷ", sau đó lập tức bị đối phương nhiệt tình kéo tay, ngồi sát bên cạnh.

"Lục muội muội." Khương Ý Thư hưng phấn nói: "Tổ mẫu nói mấy ngày nữa trong cung tổ chức yến tiệc thưởng hoa, sẽ dắt cả hai chúng ta đi cùng."

"Hả?" Khương Lệ Tuyết như nghe tin dữ, đôi môi hồng nhạt khẽ mở, vô cùng đáng thương nhìn về phía lão phu nhân, một lúc lâu sau mới nói: "Có thể không đi không ạ?"

Nàng không thích ra ngoài, không thích gặp người lạ, huống hồ là cái loại yến tiệc thưởng hoa vừa nghe đã biết là rất đông người này.

Khương lão phu nhân nghe vậy, đôi mắt sáng khẽ liếc ngang, nói một cách không vui: "Con bắt buộc phải đi. Ngũ tỷ tỷ của con sẽ biểu diễn ở yến hội, đến lúc đó con cũng lên đài theo, làm bạn với Ngũ tỷ tỷ..."

Còn phải lên đài? Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó, đáy lòng Khương Lệ Tuyết đã thấy hoảng sợ, nàng ấp úng nói: "Con, con không được đâu, con không đi..."

Khương lão phu nhân ghét nhất là cái bộ dạng không phóng khoáng này của nàng, bèn nói bằng giọng không cho phép bàn cãi: "Cứ quyết định vậy đi. Ngày mai ta cho người đến dạy con lễ nghi, ba ngày sau ta đưa các con vào cung."

Dù Khương Lệ Tuyết rất không tình nguyện, thậm chí còn muốn thu dọn hành lý trốn khỏi phủ về nhà ngoại ở Cảnh Châu nhưng ba ngày sau, nàng vẫn bị người ta trang điểm lộng lẫy, đầu đầy châu ngọc, đầu nặng chân nhẹ bị nhét vào chiếc xe song loan bích để vào cung.

Yến tiệc thưởng hoa được tổ chức ở Ngự Hoa Viên, giữa vườn có một tòa Thanh Ẩn Đài. Dưới mái hiên trạm trổ và rèm gấm, một chiếc bàn vuông bằng gỗ hoàng hoa lê chạm khắc hoa văn hoa mai được đặt ngay đây. Trên bàn bày một chậu hoa hải đường đoan trang lộng lẫy. Hoàng hậu ngồi sau bàn, bà còn ung dung hoa quý hơn cả hoa hải đường. Bà mỉm cười hiền hậu nhìn các vị mệnh phụ trong phủ dắt các cô nương đến thỉnh an vấn hậu.

Đợi mấy vị phu nhân phía trước dắt nữ nhi nhà mình thỉnh an hoàng hậu xong, Khương lão phu nhân tìm được một khoảng trống, lúc này mới dắt Khương Ý Thư và Khương Lệ Tuyết tiến lên.

Khương Lệ Tuyết đã học lễ nghi ba ngày, hành lễ với hoàng hậu một cách ngay ngắn cùng Khương Ý Thư. Nàng vô tình ngẩng đầu, thoáng thấy hoàng hậu nương nương đang chan chứa ý cười nhìn mình. Ánh mắt hai người chạm nhau một khoảnh khắc, mặt Khương Lệ Tuyết "vụt" một cái đỏ bừng, vội vùi đầu thấp hơn nữa, trong lòng hoảng loạn vô cùng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc