Thái Tử Phi Yêu Kiều

Chương 3: Lời mời

Trước Sau

break

Thế nên người ngoài chỉ biết Tam cô nương của phủ Thượng thư hoa nhường nguyệt thẹn, đẹp nhất kinh thành chứ không biết trong phủ còn có một vị Lục cô nương cũng sở hữu nhan sắc tương tự, tướng mạo còn có phần hơn chứ không kém so với Tam cô nương.

"Cứ giấu giếm mãi như vậy, cái tật đó bao giờ mới khỏi được?"

Sau khi Khương tam lang Khương Vi Chu về phủ, Khương lão phu nhân gọi ông đến Phúc An Đường, nói với ông về chuyện đưa Lục cô nương vào cung tham gia yến tiệc thưởng hoa.

"Năm nay Lục nha đầu cũng mười sáu rồi, cuối cùng rồi cũng phải gả đi. Chúng ta cứ chiều theo tính nó như vậy là đang hại nó đấy." Khương lão phu nhân dùng lời lẽ thấm thía khuyên nhủ: "Theo ta thấy, cứ nên đưa nó ra ngoài nhiều để mở mang tầm mắt, gặp nhiều người rồi thì tự nhiên sẽ không sợ nữa..."

Khương Vi Chu nghĩ đến gương mặt nhỏ nhắn rụt rè của Lục nha đầu, vẫn không nỡ nhẫn tâm: "Mẫu thân, bệnh của tên Tuyết nha đầu không vội được, cứ từ từ thôi."

"Từ từ? Con cứ dung túng nó như vậy, lỡ như cả đời nó không khỏi, chẳng lẽ con định nuôi nó cả đời à?"

"Nhà chúng ta có gia nghiệp lớn, nuôi nó cả đời cũng không sao." Tuy Khương Vi Chu phản bác như vậy, song ông cũng có cân nhắc sâu xa hơn: "Chưa nói đến tính Tuyết nha đầu khờ khạo, không có sở trường, lỡ như làm trò cười ở yến tiệc yến tiệc thưởng hoa, chẳng phải là khiến phủ chúng ta bị chê cười sao? Cứ coi như nó thật sự gặp may mắn lớn, được hoàng hậu nương nương vừa mắt rồi gả vào Đông Cung, nhưng nghe đồn thái tử điện hạ không ham nữ sắc, tính tình cũng lạnh lùng, đối với Tuyết nha đầu mà nói, thực sự không phải là người phu nhân tốt..."

Tin đồn thái tử điện hạ không gần nữ sắc, Khương lão phu nhân tự nhiên cũng biết ít nhiều. Bà ấy cũng biết tính cách của Lục nha đầu không hợp để vào cung, nhưng hiện giờ phủ Thượng thư đang gặp một cửa ải khó khăn, cần cấp bách ổn định vị trí trong triều, kết thân với hoàng gia là cách nhanh nhất. Vì vậy Khương lão phu nhân nhất thời không nghĩ nhiều được nữa.

"Tuy tính tình Lục nha đầu chậm chạp nhưng tướng mạo lại cực kỳ xinh đẹp, đa phần các quý nữ ở kinh đô này đều đã vào cung cho hoàng hậu xem mắt rồi. Đột nhiên xuất hiện một nhan sắc mới mẻ như Lục nha đầu, biết đâu hoàng hậu nương nương sẽ nhìn thêm vài lần, nói không chừng lại thích kiểu như Lục nha đầu..."

Chỉ cần hoàng hậu nương nương vừa mắt, về chuyện thái tử điện hạ có thích hay không, đến lúc đó chỉ có thể xem tạo hóa của Lục nha đầu.

"Lần này cứ nghe ta. Mấy ngày nữa ta đưa Ngũ nha đầu và Lục nha đầu vào cung. Thành sự thì tốt, dù không thành, cho Lục nha đầu ra ngoài lộ diện, lỡ như được nhà quyền quý nào nhìn trúng, làm cái trắc thất cũng tốt..."

Khương Vi Chu thấy mẫu thân đã quyết, khuyên không được bèn cũng đành thuận theo: "Vậy phiền mẫu thân cho người chỉ dạy Tuyết nha đầu cẩn thận, để con bé không đến mức thật sự làm mất mặt ở yến hội. Mấy hôm nay công vụ của con bận rộn, tối nay còn phải đến Hoàng Thành Ty trực ban, thực sự không lo cho bên Tuyết nha đầu được..."

"Con mới vào Hoàng Thành Ty, phải biểu hiện cho tốt. Cứ giao Tuyết nha đầu cho ta, ta đích thân chỉ dạy nó."

"Mẫu thân vất vả rồi."

Khương Vi Chu vội vàng dùng bữa tối, không kịp qua chỗ nữ nhi dặn dò một tiếng mà đã vội vã rời phủ, đi về phía Hoàng Thành Ty.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc