Thái Tử Phi Yêu Kiều

Chương 5: Tránh ra

Trước Sau

break

Nhưng ngay sau đó, nàng nhớ tới lời ma ma dạy dỗ đặc biệt dặn dò, thân là tiểu thư khuê các phải đoan trang phóng khoáng, tuyệt đối không được để người ta nhìn ra bộ dạng nhu nhược. Thế là nàng lén liếc nhìn Khương Ý Thư bên cạnh, thấy tỷ ấy đang đứng vô cùng cung kính, vừa kín đáo lại vừa phóng khoáng, mày mắt hàm chứa nét thẹn thùng xen lẫn ý cười nhìn hoàng hậu nương nương. Đứng cạnh một Khương Ý Thư như vậy, bản thân nàng đang thấp thỏm bất an càng làm nổi bật lên vẻ dịu dàng có lễ nghi, đoan trang nhàn nhã đoan trang nhàn nhã của nàng ấy.

Khương Lệ Tuyết lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, học theo dáng vẻ của Khương Ý Thư, cố gắng ưỡn người, mắt vẫn mang theo vẻ rụt rè nhìn về phía hoàng hậu nương nương.

Tại sao hoàng hậu nương nương vẫn đang nhìn nàng chứ? Nàng lại muốn cúi đầu lảng tránh theo phản xạ nhưng chợt thấy tổ mẫu liếc qua một ánh mắt không hài lòng, nàng đành phải cứng nhắc dừng động tác lại, mồ hôi ướt đẫm lưng mà nghênh đón ánh mắt của hoàng hậu.

May mà hoàng hậu cũng không nhìn nàng mãi, bà quay sang nói chuyện với tổ mẫu.

"Khương lão phu nhân thật có phúc khí, nhìn hai nha đầu này thon thả, xinh đẹp như vậy, còn xuân sắc hơn cả hoa trong vườn này..." Hoàng hậu bày tỏ thái độ ôn hòa, giọng điệu như gió xuân mưa phùn, nghe rất bình dị gần gũi.

Có điều sự căng thẳng trong lòng Khương Lệ Tuyết vẫn không vơi đi mấy. Đây là lần đầu tiên nàng lộ diện ở yến tiệc, các vị phu nhân trong phủ ngồi ở hai bên bàn đều đang đánh giá nàng. Từng ánh mắt mang hàm ý khác nhau khiến nàng như có gai sau lưng.

"Hoàng hậu nương nương quá khen rồi." Khương lão phu nhân nhìn về phía Xương Ninh công chúa đang thưởng hoa bắt bướm trong vườn cùng các quý nữ, khiêm tốn nói: "So với Xương Ninh công chúa, hai nha đầu nhà thần phụ, nhiều nhất cũng chỉ được xem là tướng mạo thanh tú mà thôi."

Xương Ninh công chúa là nữ nhi ruột của hoàng hậu, lời này của Khương lão phu nhân có mấy phần ý tứ nịnh hót. Các vị phu nhân hai bên cũng hùa theo.

Hoàng hậu cười nói: "Khương lão phu nhân quá khiêm tốn rồi. Mau an tọa đi, chúng ta nói chuyện một lát ở đây, để bọn trẻ ra hoa viên chơi đi..."

Khương lão phu nhân ở lại Thanh Ẩn Đài uống trà trò chuyện cùng Hoàng hậu và các vị phu nhân. Khương Ý Thư thì dắt Khương Lệ Tuyết, đi về phía Xương Ninh công chúa.

Khương Ý Thư kéo tay nàng, cảm nhận được tay bàn lạnh ngắt và lòng bàn tay ướt đẫm của nàng, biết nàng đang căng thẳng nên vừa đi vừa an ủi: "Muội đừng sợ, Xương Ninh công chúa rất chân thành nhiệt tình, là người cực kỳ dễ gần. Ngược lại, cái người mặc váy xếp ly màu sen bên cạnh công chúa, muội đừng trêu chọc vào..."

Khương Lệ Tuyết nhìn về phía vị cô nương đó: "Nàng ta là ai vậy?"

"Nàng ta tên là Từ Ngọc Lăng, tổ phụ của nàng ta là Lễ bộ Thượng thư kiêm Học sĩ Hàn Lâm Viện, xưa nay vẫn luôn không đối đầu với tổ phụ chúng ta. Nghe nói ông ta sắp sửa vào Nội Các rồi, sau này e là sẽ đè ép tổ phụ. Chúng ta đừng để ý đến nàng ta là được..."

"Ồ... vâng."

Khương Ý Thư dặn dò xong, lúc này mới đi đến bên cạnh Xương Ninh công chúa cùng nàng.

"Ý Thư đến rồi à!" Thiếu nữ đáng yêu đang bắt bướm, cây trâm cài tóc trên búi tóc làm rối nhẹ mái tóc vì sự hiếu động của nàng ấy. Dưới ánh nắng mặt trời, nó như tỏa ra một vầng sáng dịu dàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc