Thái Tử Khao Khát Cùng Nàng Trầm Luân

Chương 8

Trước Sau

break

Cánh cổng hoàng cung dần dần hiện ra ngay trước mắt.

Kiều Thư Dung vén rèm nhìn ra ngoài.

Từng hình ảnh lúc nàng bị Tần Dực giam cầm trong Đông Cung lũ lượt hiện về khiến nàng cảm thấy ngột thở.

A Lan thấy nàng run rẩy liền vội vàng kéo rèm xe xuống: “Công chúa vừa mới hết phong hàn, không nên hứng gió.”

Nói xong nàng ấy còn lôi áo choàng ra khoác lên người nàng.

Hai mắt Kiều Thư Dung hơi đỏ, nàng cảm động quay đầu nói với A Lan: “Cảm ơn muội.”

Kiệu nhỏ dùng trước nơi ở của thái hậu.

Ma ma đi trước, đưa tay mời nàng: “Mời quận chúa.”

Kiều Thư Dung nhìn tẩm điện uy nghiêm trước mặt, hít sâu một hơi rồi cất bước đi vào.

Vừa vào bên trong chính điện, nàng đã ngửi thấy một mùi trầm hương ấm áp, thanh tĩnh.

Nàng bất giác cảm thấy nhẹ nhõm, sự căng thẳng đang bị đè nén ở trong lòng ngực cũng vơi đi không ít.

“Dung nhi đến rồi, mau đến đây để cô mẫu nhìn con nào.”

Một giọng nói vô cùng ôn hòa vang lên, Kiều Thư Dung bất giác ngẩng đầu, nhìn người đang ngồi ở chính vị.

Thái hậu đã hơn sáu mươi tuổi, máu tóc đen đa số đã điểm bạc, gương mặt cũng có nhiều nếp nhăn nhưng không thể làm mờ đi những đường nét nhân hậu trên gương mặt của bà.

Kiều Thư Dung nghĩ chắc khi còn trẻ, thái hậu rất xinh đẹp.

Nàng thu lại những suy nghĩ của mình, đặt hai tay trên eo, nhún người hành lễ: “Tham kiến thái hậu.”

Nụ cười trên môi thái hậu tắt đi, bà buồn rầu hỏi: “Sao lần này Dung nhi lại hành lễ với ta?”

“Trước đây con không có như vậy.”

Nhịp tim của Kiều Thư Dung ngừng đập, bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Lúc sau nàng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn bà, nở nụ cười tinh nghịch, đột nhiên xách váy đứng dậy chạy lên chỗ thái hậu đang ngồi.

“Cô mẫu~”

Kiều Thư Dung nhào vào lòng thái hậu, hai chữ “cô mẫu” ngọt như đường khiến bà cười không ngừng.

“Ha… ha, đây mới là Dung nhi của ta chứ.”

Nàng tựa đầu vào lòng bà, nũng nịu nói: “Là mẫu thân bảo con lớn rồi không được vô lễ như trước.”

“Khi gặp cô mẫu thì phải hành lễ.”

Thái hậu vuốt tóc nàng, nghe vậy thì giả vờ giở giọng trách cứ: “Sao tẩu tẩu có thể nói như vậy được?”

“Dung nhi là cháu gái duy nhất của ta, có ta đây chống lưng cho con, con muốn làm gì thì làm, không cần phải sợ có nghe không?”

Đời trước Thẩm Hoan không có cô mẫu hay tổ mẫu nên chưa từng nhận được loại tình cảm này.

Bây giờ đột nhiên có được, nàng vẫn cảm thấy bỡ ngỡ, chưa quen.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc