Thái Tử Khao Khát Cùng Nàng Trầm Luân

Chương 9

Trước Sau

break

“Chỗ ở của con đã được chuẩn bị xong rồi, lát nữa ma ma sẽ đưa con tới đó, con xem không hài lòng chỗ nào thì nói với bà ấy sửa lại theo ý con nhé.”

Kiều Thư Dung cười ngọt ngào lấy lòng: “Chỉ cần là cô mẫu chuẩn bị, Dung nhi đều thích hết.”

Lời nói của nàng chọc cho thái hậu cười không ngừng.

Nhìn nụ cười của bà, Kiều Thư Dung chắc rằng thái hậu là thật lòng yêu quý chủ nhân của thân thể này.

Thái hậu chợt nhớ tới chuyện trên đường đến đây nàng từng bị phong hàn, bà liền lo lắng hỏi: “Sức khỏe của con như thế nào rồi?”

“Đã khỏe hơn chưa?”

Kiều Thư Dung còn chưa kịp trả lời thì bà đã phân phó cho cung nữ đi mời đại phu đến.

“Con khỏe rồi ạ, cô mẫu không cần bận tâm.”

Thái hậu vỗ lên mu bàn tay nàng, hiền từ nói: “Vậy thì cũng phải khám lại cho yên tâm ha.”

Một khắc sau, thái y được cung nữ dẫn vào.

Thái hậu vẫy tay hối thúc: “Hiến thái y, ông mau đến đây bắt mạch cho Dung nhi xem sức khỏe của con bé thế nào, con bé vừa bị phong hàn.”

Nhìn thấy ông ấy, tim Kiều Thư Dung ngừng đập một nhịp.

Hiến thái y là người đã chăm sóc sức khoẻ của mẫu tử nàng trong suốt hai tháng.

Khi gặp lại người quen, sự sợ hãi bất giác dâng lên trong lòng, nàng cúi thấp đầu xuống.

Hiến thái y tiến lên chỗ Kiều Thư Dung và thái hậu đang ngồi.

Ông ấy quỳ gối xuống sàn, cung kính nói: “Xin quận chúa hãy ngửa cổ tay trái ra để hạ quan bắt mạch.”

Kiều Thư Dung không có động tĩnh, toàn thân nàng căng thẳng, ngay cả hít thở cũng không dám.

Đúng lúc này, bàn tay ấm áp của thái hậu vuốt nhẹ ở sau lưng nàng, nàng vô thức ngẩng đầu lên nhìn bà.

Bà ấy dịu dàng nói với nàng: “Không sao đâu, có cô mẫu ở bên cạnh con, Dung nhi không cần sợ thứ gì hết.”

Một cảm xúc khó diễn tả dâng lên trong tim nàng, vành mắt Kiều Thư Dung đỏ lên, nàng chậm rãi vươn tay ra để cho thái y bắt mạch.

Một lúc sau, ông ấy thu tay về, chắp tay báo cáo: “Sức khỏe của quận chúa không có gì đáng ngại, nhưng mạch tượng có chút hỗn loạn nên chú ý bồi bổ và nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Thái hậu nghe vậy thì cũng yên tâm hơn, bà quay sang nhìn Kiều Thư Dung, ân cần nói: “Con yên tâm, bây giờ con đã ở bên cạnh ta, ta chắc chắn sẽ nuôi con béo béo tròn tròn.”

Kiều Thư Dung cười khẽ: “Đa tạ cô mẫu.”

“Con đi đường cũng mệt rồi, để Tôn ma ma đưa con đến tẩm điện nghỉ ngơi nhé.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc