Thái Tử Khao Khát Cùng Nàng Trầm Luân

Chương 7

Trước Sau

break

Sau khi khỏi bệnh Kiều Thư Dung và đoàn người lại tiếp tục lên đường đến kinh thành.

Khi nhìn thấy A Lan đang thu dọn đồ đạc của mình, nàng bảo: “Muội bỏ hết những bộ y phục này đi.”

A Lan ngạc nhiên quay đầu hỏi: “Sao thế quận chúa?”

“Đây đều là những y phục người thích nhất mà, đều là đồ đặt may riêng đó ạ.”

Kiều Thư Dung còn tính nói gì đó thì chợt nhớ tới Tần Dực rất ghét những nữ tử ăn mặc lòe loẹt.

Trước đây có nhiều người cố ý ăn mặc lộng lẫy để câu dẫn hắn nhưng hắn đều không hề động tâm.

Mà còn thẳng tay trừng trị.

“Vậy thì không cần nữa, muội cứ để lại đi.”

Tuy nàng không thích phong cách của Kiều Thư Dung nhưng nếu nó có thể giúp ít cho nàng thì nàng sẵn sàng mặc theo như vậy.

Chỉ hai ngày, bọn họ đã đến được kinh thành.

Trước cổng thành đã có binh lính và ma ma trong hoàng cung đang đứng đợi.

“Bái kiến quận chúa, nô tỳ là ma ma bên người thái hậu, thái hậu dặn dò nô tỳ đến đón người.”

Từ trong xe một cánh tay trắng nõn xuất hiện, vén màn lên, nữ tử đeo khăn voan che nửa gương mặt lộ ra.

Kiều Thư Dung khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đáp lại: “Đa tạ ma ma.”

Sau đó phân phó cho A Lan đưa bà lên xe ngựa ngồi cùng.

“Không biết bây giờ sức khoẻ của cô mẫu như thế nào?”

Ma ma nhận tách trà từ tay A Lan, vui vẻ uống một ngụm rồi trả lời: “Bẩm quận chúa, sức khoẻ của thái hậu vẫn rất tốt. Mấy ngày nay nghe tin quận chúa sắp vào cung cho nên thái hậu rất bận rộn.”

“Người tự tay sắp xếp mọi thứ trong tẩm điện cho quận chúa.”

Kiều Thư Dung đã sớm biết một khi nàng đến kinh thành thì chắc chắn sẽ ở trong cung.

Nghe A Lan nói thái hậu rất cưng chiều cô cháu gái độc nhất này.

Trước kia còn ở Biên Thành, bà ấy thường xuyên gửi rất nhiều đồ đến cho nàng.

Y phục và nữ trang được gửi đến đều do thợ trong cung chế tác riêng.

Kiều Thư Dung khẽ cười, nụ cười kiều diễm như hoa.

Ma ma nhìn nàng không rời mắt: “Quận chúa quả thật xinh đẹp, nếu vị tiểu thư Thẩm gia kia còn sống thì hai người đều một chín một người, khó phân thắng bại.”

Sống lưng nàng cứng đờ, liếc nhìn ma ma.

Kiều Thư Dung cũng thắc mắc, không biết sau khi nàng qua đời, Đông Cung đã ra sao.

“Vị Thẩm tiểu thư đó là ai vậy ma ma?”

“Nàng ấy… bị sao vậy?”

Lão ma ma bỗng nhiên giật mình, lúc này bà mới nhận ra mình đã lỡ miệng, vội xua tay nói: “Nô tỳ lỡ miệng, quận chúa đừng để tâm.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc