Chương 13: Thay người khác chịu phạt ở vách tường đít bị cưỡng hiếp tập thể, bị những cái miệng thô tục lăng nhục, uống xuân dược chủ động cầu đ*t, lỗ đít bị đ*t đến sưng tấy
Editor: Máy Chủ
Đến giữa trưa, Vụ Tuyên vừa mới hoàn thành buổi huấn luyện vũ cơ, từ trong phòng tập đi ra, chuẩn bị về phòng thay một bộ y phục khác, vừa đi tới một chỗ cách đại sảnh không xa liền nhìn thấy phía trước đang có người cãi nhau.
Vụ Tuyên liền đi đến hỏi đã xảy ra chuyện gì, mới biết được là một cô nương ở Ngân Quán có mâu thuẫn với khách, đồ của khách bị mất, lại đổ thừa cô nương lấy trộm. Từ Thế nghe tin vội vàng đi đến, một câu cũng không hỏi, chỉ lạnh lùng nói: “Ngươi đã quên nội quy của Ngân Quán rồi? Không thể xảy ra xung đột với khách ở đây.”
“Quán, Quán trường… nhưng mà ta không có lấy…” Nàng lo lắng nói. Nàng không ăn trộm của khách, nhưng khách nhân này say xỉn không chịu nói đạo lý.
“Câm miệng!” Từ Thế cau mày vỗ vỗ tay “Người đâu, đem ả ta đến Sảnh số 1, phạt ả ba tiếng đồng hồ ở bức tường đít.
“Khoan đã…!” Vụ Tuyên theo bản năng gọi. Cậu vẫn chưa quên thân phận của mình, nhưng cậu rất không hài lòng với cách làm việc của Từ Thế chưa biết thực hư ra sao đã trừng phạt, miễn là có xung đột xảy ra. “Không phải lỗi của nàng ta, tại sao lại trừng phạt nàng ấy?”
Từ Thế nhìn cậu, mím môi nói: “Không cần biết là vì lý do gì, đây là quy củ của Ngân Quán. Nếu đã bán thân cho Ngân Quán thì phải tuân theo quy củ là chuyện đương nhiên.”
“Vô lý, quy tắc này của Ngân Quán không đúng một chút nào!” Vụ Tuyên cũng có chút tức giận, không nhịn được phản bác. Cô nương khiếp đảm nhìn Vụ Tuyên lắc đầu liên tục vì sợ cậu sẽ chọc tức Từ Thế.
Từ Thế lạnh lùng nhìn cậu nói: “Đừng quên thân phận hiện tại của ngươi, nếu ngươi đã không phục, thì chịu phạt thay ả ta đi.” Vụ Tuyên “hừ” một tiếng, kiêu ngạo hất cằm lên: “Phạt thay thì phạt thay.”
“…Mang đi.” Từ Thế do dự một chút, sau đó nhìn xung quanh ra hiệu đưa Vụ Tuyên đến Sảnh Một.
Mặc dù từ nhỏ Vụ Tuyên được Phi Mông dạy cách cư xử sao cho thấu tình đạt lí, nhưng dù sao thì cậu cũng chỉ mới mười sáu tuổi, cậu đang ở độ tuổi thanh xuân tràn đầy năng lượng. Hơn nữa, cậu là hoàng tộc, không gặp nhiều chuyện bất bình, lúc này mới bốc đồng đáp ứng. Cô nương lo lắng nhìn theo bóng dáng của Vụ Tuyên bị bắt đi, trong lòng vừa hoảng sợ lại vừa cảm động. Bị phạt ở bức tường đít khác với việc chủ động bán mình ở sảnh một. Ai bị phạt sẽ bị bắt uống xuân dược, khách vào mua xuân cũng sẽ được ưu tiên dùng lỗ đít của người bị phạt, nghe nói người bị phạt chỉ được thả ra khi lỗ đít sưng tấy, không còn hình dáng ban đầu, không thể tiếp khách nổi trong mấy ngày liền. Nàng còn phải kiếm tiền để nuôi gia đình, thực sự không muốn lãng phí vài ngày đó. Bây giờ Thái tử chịu phạt này cho nàng, nàng rất biết ơn, nhưng cũng rất lo lắng cho thân thể của thái tử.
Từ Thế chỉ biết thở dài, giải tán đám đông, rồi sai người đi tìm lại thứ mà vị khách kia đã mất.
Vụ Tuyên bị bắt vào tường, lột sạch quần áo của cậu, rồi còng tay và chân của cậu cố định vào vách tường, vì thời gian trừng phạt rất dài, để phòng ngừa vạn nhất cậu chạy trốn còn trói ở thắt lưng. Cặp mông trắng nõn của Vụ Tuyên bị giữ cố định trong lỗ hổng trên tường dù ở ngoài vách tường cũng dễ dàng thấy được một phiến mông cao vút..
Người hầu lấy một lọ xuân dược nhỏ màu hồng nhạt rót vào miệng Vụ Tuyên, sau đó đặt trước mặt cậu một chiếc đồng hồ cát, rồi rời đi.
“Chỉ vậy…?” Vụ Tuyên còn đang băn khoăn, cặp mông lộ ra ngoài vách tường đột nhiên bị một đôi bàn tay thô ráp nắm lấy dùng sức xoa nắn.
“!” Vụ Tuyên sửng sốt, hiển nhiên cậu không ngờ nhanh như vậy đã có khách đến.
Một giọng nói thô tục từ bên ngoài truyền đến: “Trời! Không ngờ ở Sảnh Một lại có cặp mông trắng nõn mềm mại như vậy? Không biết lỗ đít này có phải cũng rất non hay không? Sảnh Một gần như toàn là mặt hàng bị đ*t đến lỏng lẻo.”
“Ngươi lúc đi vào không nghe ŧıểυ quan nói sao? Đây là con điếm nổi danh đang bị trừng phạt! Hình như tên là… Trường Mộng…?” Một người khác thúc giục, “Mẹ kiếp, cái thằng ngu này mày đ*t nhanh lên. Ta còn ở sau ngươi xếp hàng đây nè, nhanh lên!”
Không phải ai cũng biết Trường Mộng chính là thái tử điện hạ, nhất là những người thuộc tầng lớp thấp kém như thế này, đa phần chỉ biết có một con điếm mới vào Ngân Quán.
“Ưm a… ưm… ưm…” Xuân dược phát tác rất nhanh, Vụ Tuyên đã sớm cảm thấy toàn thân nóng rực, hai lỗ nhỏ chậm rãi chảy ra dâm thủy, miệng không nhịn được phát ra tiếng rêи ɾỉ.
“Lỗ đít chảy thật nhiều nước… Trường Mộng này có hai cái lỗ l*и à?” Người đàn ông vừa lẩm bẩm, vừa vỗ nhẹ mông Vụ Tuyên mà đ*t vào.
“A…! A a… Ưm…” Vụ Tuyên bị xuân dược làm cho mụ mị đầu óc, toàn thân trên dưới đều muốn được nam nhân đ*t vào, lỗ l*и cùng đầu vυ" ngứa ngáy không thôi, dâm thủy theo lỗ l*и chảy xuống, khiến cho sàn nhà ướt đẫm, tích thành một vũng nước nhỏ.
“Ưm… sướиɠ… A a… Lỗ đít của điếm dâm bị đ*t thật thích… A… sâu thêm một chút… Ưm a a…” Vụ Tuyên điên cuồng rêи ɾỉ, thanh âm ngọt ngào mềm nhũn làm mọi người càng thêm cứng rắn.
“Thật tiếc là ta không thể đ*t vào cái l*и dâm của ngươi…” Người đàn ông nói một cách tiếc nuối, sau đó động tác càng dữ dội hơn, giống như hắn muốn đ*t bù cho cả cái lỗ l*и kia.
Hoàng tộc có thể chất đặc biệt, hai lỗ thịt không chỉ có khả năng chống chịu, còn có khả năng phục hồi mạnh mẽ, sẽ không nhũn ra do bị quá nhiều người đ*t.
“đ*t chết ngươi! Đồ chó cái nứng l*и! Ưm…! đ*t cho ngươi phun đầy dâm thủy! Đĩ điếm” Người đàn ông chửi rủa. Hắn càng mắng Vụ Tuyên càng siết chặt, càng thêm khẳng định mình chính là một con đĩ điếm.
“Mẹ nó con đĩ này… Phía sau vẫn còn rất nhiều người xếp hàng chờ đ*t ngươi, cam đoan sẽ đ*t hỏng cái lỗ đít này!” Người đàn ông mắng mỏ, sau mấy chục cái đ*t vào, ở trong lỗ đít Vụ Tuyên bắn ra.
“Ưm… A a… Ô… Ô… A a…” Vụ Tuyên vừa khóc vừa rêи ɾỉ, cảm thấy mình sắp bị đ*t chết.
Dao Quang ở một bên sốt ruột, gần như muốn lao tới cởi dây trói cho Vụ Tuyên, rồi đưa cậu đi. Lúc đầu có xuân dược, Vụ Tuyên bị đυ. sướиɠ như vậy, hắn còn không khẩn trương, hiện tại hiệu lực đã hết, Vụ Tuyên tỏ vẻ lỗ đít rất đau, hắn suýt nữa đã lao ra. Nhưng Vụ Tuyên không ra lệnh cho hắn, Dao Quang chỉ có thể cố kìm nén lại.
“Ô a… Ô ô… A… Ưm… A a…” Vụ Tuyên khóc nhìn chiếc đồng hồ cát trên mặt đất. Cậu không phải là người không kiên định, vì đã hứa với phụ hoàng sẽ đến Ngân Quán để trải nghiệm cuộc sống trong kỹ viện, cậu đòi hỏi chính mình phải làm tốt thân nhận kỹ nữ này. Từ Thế phạt cậu ở vách tường đít ba tiếng, vậy thì cậu sẽ kiên trì đến giây phút cuối cùng.
Thời gian vừa kết thúc, Dao Quang không kìm được mà lao ra, vội vàng cởi dây trói cho Vụ Tuyên. Mặc dù Vụ Tuyên không gọi hắn, nhưng Dao Quang thực sự không nhịn được nữa. Hắn không biết tại sao thái tử lại liều mạng như vậy, nhưng hắn biết rằng hắn phải bảo vệ sự an toàn của Vụ Tuyên.
Hơn nữa, trong mắt Dao Quang, những kẻ hèn quê mùa đó không xứng đáng được đ*t vào thân thể của thái tử.
[easter egg: Phụ tử bị đ*t]
_____________
vài tấm hình minh họa để dễ tưởng tượng vách tường đít là như thế nào =))))