Tận Thế Thời Cổ Đại

Chương 3:

Trước Sau

break

Nhắc đến nội dung truyện, Tô Họa không nhịn được mà thầm hỏi thăm 18 đời gia phả của tác giả.

Cách hành văn non nớt, tư duy vô cùng kì quặc.

Cuốn tiểu thuyết mới viết được hơn 100 nghìn chữ, nhưng vì lượng người đọc quá hẻo, tác giả liền vội vàng thay đổi phong cách hòng chạy theo thị hiếu của phần lớn độc giả.

Rõ ràng là một cuốn truyện quân sự quyền mưu đàng hoàng, vậy mà càng viết về sau lại càng bị bẻ ngoặt thành truyện huyền ảo xoắn não.

Sau đây, với tư cách một độc giả web truyện lâu năm, Tô Họa sẽ giúp mọi người tóm tắt ngắn gọn những chỗ “huyền ảo” của cuốn tiểu thuyết này.

Tháng bảy, năm Gia Chính thứ hai mươi hai, Hoàng đế Gia Chính vu cáo Định Quốc công và An Quốc công có ý đồ mưu phản.

Hai vị quốc công bị lột da nhồi rơm, gia quyến vợ con bị lưu đày xuống vùng đất hoang vu ở biên giới phương Nam, cách kinh thành năm nghìn dặm.

Những gia tộc qua lại thân thiết với hai nhà, bị nghi là đồng đảng, như nhà họ Tô, họ Lâm, họ Cố… tổng cộng sáu nhà, cũng bị tịch thu gia sản và lưu đày cùng lúc.

Tháng mười, năm Gia Chính thứ hai mươi hai.

Thiên tai đột ngột giáng xuống: cực nóng, lửa trời, động đất, sóng thần…

Mặt đất bị nước biển nuốt chửng, đồng bằng biến thành núi non, giữa sa mạc bỗng xuất hiện hồ nước.

Toàn bộ Đại Càn dần dần biến thành một tấm bản đồ Sơn Hải Kinh, giống hệt cảnh tượng hồng hoang thượng cổ.

Tháng giêng, năm Gia Chính thứ hai mươi ba.

Cực lạnh, mưa máu, ôn dịch, đêm cực dài, đói kém, binh biến, nhân họa…

Động thực vật dị biến, dị thú Sơn Hải Kinh sinh sôi khắp nơi.

Cả Đại Càn chìm trong khói lửa, quần hùng tranh bá, chiến tranh kéo dài suốt hai năm. Cuối cùng thiên hạ chia làm sáu phần, hình thành cục diện lục quốc đối lập.

Truyện viết đến đây thì… hết.

Bạn không nhìn nhầm đâu, đây chính là kết cục rồi đấy!

Tác giả viết tới đoạn sáu nước phân tranh thì bí ý tưởng, cạn sạch chất xám, thế là dứt khoát bỏ dở, ngừng viết luôn.

“Tôi nguyền rủa tác giả cả đời này cũng không ngóc đầu lên nổi! Kiếp sau đầu thai làm thái giám luôn đi!”

Sau khi dung hợp ký ức với chủ nhân cũ của cơ thể này, biết mình xuyên vào một bộ truyện bị bỏ dở giữa chừng, Tô Họa tức đến mức có thể phun ra một ngụm máu, suýt nữa thì tức chết.

Nhưng xuyên sách thì cũng đã xuyên rồi, không thể quay về thế giới cũ, nàng chỉ đành cắn răng chấp nhận thực tế.

Mục tiêu duy nhất bây giờ là cố gắng sống sót trong trận tận thế thời cổ đại sắp sửa ập tới này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc