Còn việc vì sao nàng không bỏ trốn một mình, thì có hai lý do.
Thứ nhất, nàng đã mua được một tấm bản đồ Đại Càn trong hiệu sách.
Nghiên cứu một hồi thì nàng phát hiện ra nơi lưu đày mà họ sắp đến nằm ở vùng đất hoang vu gần biên giới phương Nam, mù mờ thế nào lại thấy ở đó có một ngọn núi cao tới bảy nghìn mét, là đỉnh núi cao nhất trên toàn bộ lãnh thổ Đại Càn.
Khi sóng thần ngày tận thế ập đến, muốn sống sót được thì phải làm sao?
Đóng thuyền lớn ư? Xin đấy, lên giường đắp chăm mà mơ đi, làm gì có cửa!
Phải trốn vào trong núi, leo lên đỉnh núi cao nhất mới là chân lý sống còn ở đời!
Lý do thứ hai, số bạc nàng dùng để mua hàng hóa vật tư đều là tiền tích cóp của người mẹ ruột trên danh nghĩa của Tô Họa cũ.
Đã gánh lấy phần nhân quả này, Tô Họa không thể làm mấy chuyện vong ân bội nghĩa, bỏ mặc người mẹ ấy mà không lo được.
“Vẫn chưa đủ, vẫn phải mua thêm. Trong thời tận thế, thứ khan hiếm nhất chính là vật tư và lương thực.”
Tô Họa dùng ý thức quét một lượt khắp không gian của mình rồi quyết định rời khỏi nhà trúc, đi thẳng tới chợ.
Ở chợ, nàng mua thêm bánh nướng, bánh bao, gà vịt cá thịt, rau củ quả, nồi niêu bát đũa, cùng đủ loại nông cụ để trồng trọt.
Sau đó, nàng lại vòng sang chợ đen.
Triều Đại Càn quản lý vũ khí vô cùng nghiêm ngặt.
Tô Họa phải mất ba ngày dò la, quan sát đủ kiểu, mới tìm được một người môi giới của chợ đen.
Thông qua người này, cuối cùng nàng cũng mua được đủ loại vũ khí. Từ đao lớn, trường thương, rìu, dao găm, cung tên, mũi tên, dây sắt leo núi… cái gì cũng có.
Tóm lại, thứ gì mua được là mua hết, mua được bao nhiêu là mua bấy nhiêu.
Cũng may người mẹ trên danh nghĩa kia là kiểu người cưng chiều con gái đến mù quáng.
Đã thế, bà còn là con gái một thương gia, được thừa kế khối tài sản khổng lồ.
Dù thân phận chỉ là một cô vợ lẽ không mấy thể diện, nhưng khi nàng hỏi có tiền hay không, người mẹ ấy chẳng hỏi han nguyên do, cực kỳ hào phóng ném thẳng cho nàng ngân phiếu mười vạn lượng, mặc nàng muốn tiêu thế nào thì tiêu.
Không sai, là ngân phiếu mười vạn lượng, hào phóng đến mức nàng phải hoài nghi nhân sinh.
“Chắc mẹ lại đi thăm bệnh rồi, mình phải về ngay thôi.”
Tô Họa ghé vào tiền trang, đổi chỗ ngân phiếu một vạn lượng còn lại sang bạc trắng. Thấy trời đã ngả về chiều, nàng lập tức rời khỏi tiền trang, nhanh chóng quay về phủ họ Tô.