Trong đầm nước có một mạch suối trong vắt, nước róc rách tuôn ra không ngừng, lấy bao nhiêu cũng không cạn.
Ngoài ra, không gian này còn có khả năng giữ cho đồ đạc luôn tươi mới.
Thời gian bên trong trôi nhanh gấp bốn lần so với bên ngoài.
Tuy vậy, không gian cũng có hai điểm hạn chế khiến người ta cảm thấy cực kỳ bất mãn.
Thứ nhất, mỗi ngày bé gái chỉ có thể vào không gian đúng hai canh giờ. Đến lúc hết giờ, nàng sẽ bị đẩy ra ngoài ngay lập tức, không có chỗ để thương lượng nì nèo.
Thứ hai, không thể mang theo bất kì sinh vật sống nào vào không gian.
Bởi vậy, mỗi lần sử dụng xong, bé gái đều không khỏi tiếc nuối, trong lòng thở dài không thôi.
“Tiếc ghê! Lợi thế lớn cỡ này mà lại bị hạn chế như vậy. Nhưng nghĩ kĩ lại thì cũng có thể coi đây như một kho chứa di động, chẳng khác nào một thứ người người ước ao mà chẳng thể có được. Làm người vẫn nên biết đủ. Chỉ mong sau này không gian có thể nâng cấp là mừng rồi.”
Bé gái này tên là Tô Họa.
Ở thế giới cũ, nàng vốn là truyền nhân của một dòng y học cổ truyền kín tiếng, sống vào thế kỉ hai mươi hai.
Đồng thời, nàng còn là một dị năng giả hệ chữa trị đặc biệt mà người ngoài hoàn toàn không hay biết.
Ba ngày trước, sau một giấc ngủ dài, Tô Họa phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn sách.
Đó là một tiểu thuyết giả tưởng thời cổ đại có tên là “Sóng Gió Triều Đại Càn”, nội dung xoay quanh quân sự và tranh đoạt quyền lực.
Nàng xuyên vào một nhân vật trùng tên trùng họ với mình, là con gái của thượng thư bộ Binh triều Đại Càn.
Không phải con vợ cả, mà là con của vợ lẽ, từ nhỏ đã không được coi trọng.
Không phải nhân vật chính, cũng chẳng phải nhân vật phụ. Trong suốt cả cuốn sách, nàng còn chẳng có tư cách được nhắc tên, đúng kiểu xui xẻo từ đầu tới cuối, chỉ là một người gánh họa thay cho kẻ khác.
Ngày mai, hai vị công thần khai quốc của Đại Càn là Định Quốc công và An Quốc công sẽ bị Hoàng đế Gia Chính vu cáo là có ý đồ phản nghịch.
Nhà họ Tô có mối quan hệ thân thiết với hai vị quốc công cũng sẽ bị liên lụy, bị tịch thu gia sản và lưu đày.
Với thân phận là con gái thượng thư bộ Binh, dù chỉ là một đứa con gái con vợ lẽ không được yêu chiều, Tô Họa vẫn không thể tránh khỏi bị liên lụy.
Nói cách khác, ngay ngày mai, nàng sẽ gặp tai họa, bị buộc phải bước lên con đường đi lưu đày.
Ba ngày trước, khi vừa phát hiện mình xuyên vào sách, phản ứng đầu tiên của Tô Họa là muốn thu dọn đồ đạc rồi trốn đi một mình.
Thế nhưng nghĩ đến những diễn biến trong sách, nàng lại buộc phải từ bỏ ý định ấy và ở lại.