Vương triều Đại Càn.
Tháng bảy, năm Gia Chính thứ hai mươi hai.
Kinh thành.
Từng chiếc xe la chở đầy hàng hóa vật tư cứ thế nối đuôi nhau, liên tục ra vào khu rừng trúc ở vùng ngoại ô cạnh kinh thành suốt ba ngày liền.
“Công tử, đây là một nghìn thạch gạo lứt, một nghìn thạch đậu nành ngài đã đặt…”
“Công tử, đây là vải bông, áo bông, chăn bông, giày dép, lều trại, kéo, kim chỉ mà ngài đã đặt…”
“Đây là các loại giống lương thực, giống rau, giống đậu, giống khoai, cùng cây giống ăn quả…”
“Đây là kim bạc, băng vải, thuốc trị thương, thuốc cầm máu, cùng các loại thảo dược…”
“Đây là đường, muối, rượu mạnh, vải chống thấm, giấy thô…”
“Đây là con cúi giữ lửa, pháo, than củi, diêm tiêu, lưu huỳnh…”
Từng thương nhân một vui vẻ vận chuyển hàng hóa vào ngôi nhà trúc lớn trong rừng, rồi lại hớn hở cầm ngân phiếu rời đi.
Cảnh tượng ấy kéo dài suốt ba ngày, thu hút sự chú ý của không ít người tò mò.
Thế nhưng không ai nghi ngờ động cơ của người mua khi thu mua hàng hóa với số lượng lớn như vậy.
Ngay cả các thương nhân cũng không phát hiện ra, vị “công tử” mà họ nhắc tới thực chất lại là một bé gái mới mười hai tuổi, cố tình cải trang thành con trai.
Khi chuyến hàng cuối cùng được chuyển vào nhà trúc, đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm của bé gái tinh ranh đảo một vòng.
Nàng cẩn thận quan sát xung quanh, xác nhận các thương nhân đã rời đi, lúc này mới khép cửa trúc lại.
Không lâu sau, đường, muối và các loại hàng hóa vật tư trong nhà trúc bỗng chốc biến mất không dấu vết.
Không phải là thật sự biến mất, mà là đã bị bé gái thu vào không gian trong cơ thể.
Không ai biết rằng, bên trong ấn ký phượng hoàng màu máu ngay trước ngực nàng lại ẩn chứa một vùng đất trời riêng biệt.
Ba ngày trước, bé gái nghịch ngợm trèo lên thang để nhặt diều, không ngờ lại bị trượt chân ngã xuống đất.
Đầu nàng đập mạnh xuống nền đất khiến máu chảy ra, vô tình nhuộm đỏ miếng ngọc bội phượng hoàng đeo trên cổ.
Sau khi tỉnh lại, không chỉ linh hồn của nàng đã bị hoán đổi, mà còn vô tình mở ra không gian này.
Bên trong không gian, sương mù dày đặc, mênh mông không thấy điểm kết, tựa như một vùng đất từng bị lửa trời liếm qua, mặt đất nứt nẻ, không một bóng cây ngọn cỏ sinh trưởng.
Ngoài ra còn có một hang động đá vôi cao tầm hai mươi mét, rộng lớn như một sân bóng đá.
Bên trong hang động còn có một đầm nước được làn sương mỏng vờn quanh, mênh mang huyền ảo như mộng.