Tận Thế Thời Cổ Đại

Chương 24

Trước Sau

break

Quả thực là Tô Họa vô cùng to gan lớn mật.

Ngay khi trong đầu vừa nảy ra ý định chuyển hết số cá chết trong sông vào không gian, nàng liền ra tay ngay lập tức.

Hơn nữa còn làm ngay trước mắt hơn bảy trăm người, ngang nhiên và công khai gom hết số cá chết dưới sông lại.

Nàng dám làm như vậy cũng là vì những con cá chết kia vốn xuất hiện một cách hết sức kì lạ.

Đó là dị tượng do trời giáng xuống.

Là cơn giận của thần linh.

Là “trời phạt” như lời đám phạm nhân vừa hô hoán.

Đã là trời phạt, vậy thì bỗng nhiên biến mất cũng chẳng có gì khó hiểu.

Nghĩ đến đây, Tô Họa suýt nữa bật cười thành tiếng. Không chần chừ thêm nữa, nàng lập tức dùng suy nghĩ để thu gom cá lại.

Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ cá chết trong phạm vi một dặm quanh đó đồng loạt biến mất không còn dấu vết, tất cả đều bị thu vào không gian trong cơ thể nàng.

Ngay sau đó, có người bỗng hét lên: “Mau nhìn kìa! Cá đâu rồi?”

“Trời ơi! Không còn nữa! Tất cả đều biến mất hết rồi!”

“Ông trời ơi! Trời phạt! Chắc chắn là trời phạt rồi!”

Những người đứng trên bờ sông đều trợn tròn mắt. Ai nấy đều nghi ngờ mình nhìn nhầm, nhưng sự thật là toàn bộ xác cá trong sông đã biến mất một cách vô cùng khó hiểu.

Ai cũng muốn tự trấn an rằng đó chỉ là ảo giác. Thế nhưng phản ứng của mọi người đều giống hệt nhau, vậy thì chắc chắn không thể là ảo giác.

Điều đó có nghĩa là cảnh tượng cá chết nổi kín cả con sông vừa rồi là thật, rồi chỉ trong nháy mắt mọi thứ lại biến mất sạch sẽ.

Xuất hiện đột ngột, rồi lại biến mất đột ngột. Hiện tượng kỳ lạ như vậy thì chỉ có sức mạnh của thần linh mới làm được mà thôi.

“Là thần! Thần nổi giận rồi!”

Mấy bà lão vốn tin vào quỷ thần thì đã sợ đến mức quỳ sụp xuống đất.

Các bà hướng về phía mặt sông rồi liên tục dập đầu lạy, vừa run rẩy vừa cầu xin: “Xin thần linh bớt giận! Xin thần linh bớt giận!”

Thấy vậy, trong lòng Tô Họa mừng thầm. Nàng lập tức nhập vai, bất ngờ hét to: “Trong sông có yêu quái!”

Vừa hét nàng vừa cắm đầu chạy lên bờ như thể đằng sau có thứ gì đang đuổi theo mình.

Để màn kịch trông chân thực hơn, nàng còn giả vờ bị vấp chân, rồi “ùm” một tiếng ngã nhào xuống sông.

Đợi đến khi cả người ướt sũng, bùn đất bắn tung tóe khắp nơi, nàng mới cuống cuồng kêu la rồi chật vật bò lên bờ.

Diễn xuất quá nhập vai khiến ngay cả chính Tô Họa cũng muốn vỗ tay khen mình.

Quả nhiên.

“Ầm ầm!”

Vì mấy bà lão quỳ lạy cầu khấn, lại thêm Tô Họa phối hợp diễn trò, tất cả những người đứng quanh bờ sông đều sợ hãi đến mức vội vàng lùi lại phía sau.

Hồng Khánh nhân cơ hội này lớn tiếng quát: “Không muốn chết thì rời khỏi bờ sông ngay!”

Thực ra thì trong lòng Hồng Khánh không cho rằng cảnh tượng vừa rồi là do thần linh gây ra. Hắn tin rằng dưới sông có yêu quái, chính là thứ mà những người già vẫn thường gọi là thủy quái.

Nhất là khi nghe Tô Họa hét lên rằng trong sông có yêu quái, hắn lại càng tin chắc vào suy đoán của mình hơn.

Cuối cùng càng nghĩ hắn càng hoảng, thậm chí hắn còn tự dọa chính mình. Hắn là người đầu tiên quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa hét: “Chạy mau!”

Có lẽ vì ngay cả một người cao lớn vạm vỡ như Hồng Khánh cũng sợ hãi bỏ chạy, nên đám phạm nhân nghe thấy tiếng la hét liền lập tức hoảng loạn lùi lại, cả đám chen lấn xô đẩy, náo loạn hết cả lên.

Trong chốc lát, tiếng phụ nữ la hét, tiếng trẻ con gào khóc, tiếng kêu đau đớn của những người bị xiềng chung một sợi xích ngã dúi dụi vì hỗn loạn cùng hòa lẫn vào nhau.

Nhưng hỗn loạn thì hỗn loạn, không ai nhân cơ hội đó để bỏ trốn cả. Tất cả đều chạy theo sau Hồng Khánh.

Tất cả bọn họ đều hiểu rất rõ rằng mình không thể trốn thoát. So với việc bị bắt lại rồi chịu một trận đòn nhừ tử, chi bằng cứ ngoan ngoãn đi tới nơi lưu đày, biết đâu còn giữ được cái mạng.

Chẳng bao lâu sau liền xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ.

Toàn bộ phạm nhân đều tự giác chạy theo phía sau Hồng Khánh và đám sai dịch, lảo đà lảo đảo đỡ nhau quay về nơi nghỉ chân ban nãy.

Tô Họa cùng Thẩm Kiều Kiều và những người khác cũng không ngoại lệ.

Hồng Khánh chạy về đến nơi nghỉ chân vẫn chưa dừng lại. Hắn vội vàng quay sang quát đám sai dịch: “Thu dọn đồ! Kiểm tra lại số người! Rời khỏi cái nơi quỷ quái này ngay!”

Hồng Khánh nghĩ rằng nếu trong sông có yêu quái thật thì chưa biết chừng con yêu quái đó còn có thể bò lên bờ.

Đám phạm nhân chết thì cũng chẳng đáng gì, nhưng hắn và đám sai dịch dưới quyền thì không muốn mất mạng.

Đợi đám sai dịch thu dọn xong xuôi, kiểm tra đủ quân số, hắn lập tức thúc giục mọi người lên đường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc