Tề Lâm vừa nhìn thấy Tô Họa thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi, giống như vừa nuốt phải một con ruồi lớn, cảm giác ghê tởm hiện rõ trên mặt.
Hắn trừng mắt nhìn Tô Họa một cái đầy hung hăng, sau đó quay người, đưa bát nước trong tay mình lên cho Tần Túc uống.
Đợi Tần Túc uống xong, lại để Tần Túc đưa bán lên cho mình uống.
Tô Họa nhìn hai người bọn họ lần lượt đút nước cho nhau, khẽ nhíu mày.
Sau đó trong đầu chỉ hiện lên một kết luận.
Tề Lâm có bệnh, mà bệnh còn không nhẹ.
Nếu không thì vô duyên vô cớ gì lại trừng mắt với nàng?
Nếu không vì cùng bị lưu đày, hai bên vốn dĩ còn chẳng có cơ hội quen biết nhau, nói gì đến chuyện giữa nàng và Tề Lâm có thù có oán.
Tô Họa không muốn tốn công so đo với kẻ đầu óc không bình thường. Nàng cởi giày ra, bảo Thẩm Kiều Kiều và những người khác đứng chờ trên bờ, còn mình thì lội xuống sông để múc nước.
Cảnh tượng ấy vốn rất bình thường. Vừa rồi Tề Lâm và Tần Túc cũng làm như vậy.
Nhưng kể từ khi Tô Họa bước xuống sông, mọi chuyện bỗng trở nên không còn bình thường nữa.
Không chỉ Tô Họa, mà cả Tần Túc, Tề Lâm, cùng những phạm nhân đang xếp hàng phía sau đều nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng mà cả đời này cũng khó lòng quên được.
Cho dù là nằm mơ, cũng không ai có thể ngờ rằng mình sẽ tận mắt nhìn thấy một khung cảnh giống như ngày tận thế như vậy.
Ngay đúng khoảnh khắc Tô Họa cúi xuống múc nước, con sông rộng hơn mười trượng ấy, chỉ trong vòng mười giây ngắn ngủi, toàn bộ cá trong sông dường như đã hẹn trước với nhau, đồng loạt nổi lên mặt nước, sau đó lần lượt trợn trắng mắt, lật ngửa bụng.
Chỉ một lát sau, toàn bộ cá trong sông đã chết hết, nổi lềnh phềnh trên mặt nước, khiến dòng nước vốn trong vắt lập tức biến thành một con sông đầy xác cá.
“Cái quái gì thế này?”
Tô Họa sợ đến mức chiếc bát trong tay cũng rơi xuống đất.
Nàng không dám tin vào những gì mắt mình vừa nhìn thấy.
“Trời ơi! Đây là…”
Thẩm Kiều Kiều và những người khác đang chờ Tô Họa múc nước cũng nhìn thấy cảnh tượng ấy, lập tức sợ đến mức ngã phịch xuống đất.
Tần Túc và Tề Lâm cũng như bị ai điểm huyệt, đứng sững tại chỗ. Tề Lâm đang uống nước thì há hốc miệng quên cả khép lại, còn Tần Túc vẫn giữ nguyên tư thế giơ bát.
Những phạm nhân đang xếp hàng phía sau kéo theo tiếng xiềng xích leng keng, chen chúc chạy ra bờ sông. Tất cả đều chỉ tay về phía mặt nước, ai nấy trông như vừa nhìn thấy ma.
Không biết ai đó bỗng hét lên: “Trời phạt! Đây là trời phạt!”
“Ông trời nổi giận rồi! Đại Càn…”
Đại Càn sắp diệt vong rồi!
Nửa câu sau người kia không dám nói ra, bởi lúc này Hồng Khánh cùng hơn hai trăm sai dịch cũng đã phát hiện ra sự bất thường của con sông, vội vàng chạy lại.
Khi Hồng Khánh nhìn thấy khắp mặt sông đều là xác cá nổi lềnh phềnh, dù hắn vốn hung thần ác sát, thân hình cao lớn vạm vỡ, nhưng lúc này sắc mặt hắn cũng lập tức tái nhợt. Hắn lẩm bẩm hỏi: “Chuyện gì thế này? Vừa rồi trong sông đâu có những thứ này!”
Hắn làm sai dịch đã hơn mười năm, số lượng phạm nhân bị hắn áp giải đi lưu đày không đến cả chục nghìn thì cũng phải vài nghìn người rồi. Con đường này, con sông này, e rằng chẳng ai quen thuộc hơn hắn. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy cả một con sông đầy xác cá như vậy.
Cảnh tượng quái dị như thế này rõ ràng chẳng phải điềm lành. Không chừng trong sông có yêu quái thật.
Hắn đảo mắt nhìn thấy Tô Họa vẫn còn đứng dưới sông, lập tức quát lên: “Ngươi sao vậy? Còn không mau lên bờ! Muốn chết hay sao?”
“Hả?” Tô Họa bị quát một tiếng mới sực tỉnh.
Phản ứng đầu tiên của nàng đúng là muốn lên bờ.
Nhưng khi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, bước chân nàng bỗng khựng lại.
Nàng không thể lên bờ.
Số cá vừa chết trong con sông này chính là vật tư!
Tô Họa đoán rằng việc toàn bộ cá trong sông chết sạch trong chớp mắt có thể do hai nguyên nhân.
Nguyên nhân thứ nhất là thời tiết quá nóng, khiến lượng oxy hòa tan trong nước quá thấp, cá bị thiếu oxy.
Nguyên nhân thứ hai là hệ sinh thái trong sông bị phá vỡ, trong nước xuất hiện lượng lớn chất độc, chẳng hạn như amoniac.
Nhưng bất kể là nguyên nhân nào, nếu nước suối trong không gian của nàng thực sự là linh tuyền, thì biết đâu chỉ cần xử lý một chút là số cá mới chết này vẫn có thể ăn được.
Nhiều vật tư như vậy, lại đều là thịt.
Trong tận thế, đây chính là lương thực vô cùng quý giá!
Nếu nàng không thu gom hết thì chẳng phải là ngốc quá ư?