Hơn bảy trăm người bị dọa đến mức hồn bay phách lạc, lại tiếp tục vội vã lên đường.
Thế nhưng mới đi được chừng năm dặm, những cụ già tóc bạc đã không còn chút sức lực nào cả. Họ buộc phải nhờ người khác vừa dìu vừa kéo mới đi nổi.
Những đứa trẻ vài tuổi và cả những đứa bé mới mấy tháng tuổi thì quấy khóc không ngừng. Phụ nữ và các bé gái của các nhà cũng vì lòng bàn chân bị phồng rộp mà đau đến rấm rứt.
Dung thị đã mang thai đến tháng thứ chín. Suốt đường đi bà vẫn luôn ôm chặt bụng, môi trắng bệch như tờ giấy.
Ngay cả đám đàn ông trong đoàn cũng chẳng khá hơn là bao.
Nhưng trong cả đoàn người, bốn kẻ thích làm bộ làm tịch của nhà họ Tô lại là những người kêu gào thảm thiết nhất.
Hồng Khánh hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của đám phạm nhân. Ai đi chậm tụt lại phía sau thì lập tức bị roi quất tới.
Chỉ cần một roi quất xuống, tất cả lập tức ngoan ngoãn, như thể trong chớp mắt lại tràn đầy sức lực để đi tiếp được luôn.
Vì thế, cơ hội nghỉ giữa trưa để lấy sức vốn có cũng bị hủy bỏ. Quãng đường năm mươi dặm đáng lẽ phải chia làm hai chặng đi trong một ngày cũng bị ép phải đi luôn một mạch không nghỉ.
Mặt trời dần ngả về phía tây.
Cuối cùng hơn bảy trăm con người cũng tới được phủ thành gần kinh thành nhất và trước lúc trời tối. Thành trì này có tên là thành Thiên Sơn.
Ngay sau đó, hơn năm trăm phạm nhân bị giải vào nha phủ rồi nhốt hết vào trong nhà lao. Còn Hồng Khánh cùng hơn hai trăm sai dịch thì đương nhiên là được nha phủ tiếp đãi.
Hồng Khánh và đám sai dịch được ăn ngon ở tốt, trong khi đám phạm nhân mỗi người chỉ được phát một chiếc bánh bao chay và một bát nước lã.
Cả nhóm Tô Họa vẫn bị nhốt chung một gian nhà lao với toàn bộ người nhà họ Tô. Người của hai phủ Quốc công thì bị nhốt ở gian bên phải của nhà họ Tô.
Giữa hai bên chỉ ngăn cách bằng một bức vách làm từ những thanh gỗ.
Sau khi ngục tốt phát bánh bao và nước xong thì khóa toàn bộ cửa nhà lao lại rồi rời đi. Cuối cùng hơn năm trăm phạm nhân cũng có thể thở phào một hơi, bắt đầu mặc sức trút ra nỗi khổ trong lòng.
Có đứa trẻ vừa khóc vừa nói: “Hu hu, mẹ ơi, chân con đau quá!”
Có cô nương than thở: “Một cái bánh bao chay với một bát nước lã. Nếu là trước đây thì đến con chó còn chẳng thèm ăn thế này.”
Bên phía nhà họ Tô cũng là những tiếng oán trời trách đất không ngừng.
Tô Nhan sờ lên vết khắc chữ ở góc trán mình, lại nhìn xuống đôi chân trần đầy máu đến mức không còn ra hình dạng gì nữa, vừa khóc vừa kêu: “Mặt của ta! Chân của ta!”
Tô lão phu nhân nằm sấp trên đống cỏ khô trải dưới đất, thở dốc từng hơi nặng nhọc: “Ông trời đáng chết, để ta chết đi cho rồi!”
Thế nhưng miệng thì kêu gào muốn chết, tay bà ta lại run run nâng bát nước lên uống, còn cắn từng miếng bánh bao trong tay.
Ánh mắt của Tô Hàn đầy vẻ oán độc. Hắn nhìn chằm chằm về phía sáu người Tô Họa đang ngồi dựa vào bức vách gỗ ngăn giữa nhà họ Tô và hai phủ Quốc công, lớn tiếng mắng: “Đồ vô ơn bạc nghĩa! Nếu các ngươi thật lòng muốn cứu nhà họ Tô thì sao cả nhà chúng ta lại phải chịu roi vọt thế được?”
Lời nói này của Tô Hàn quả thực vô cùng ác độc. Rõ ràng là hắn đang muốn khơi dậy lửa giận của đám hộ vệ và người làm của nhà họ Tô.
Phải biết rằng bên phía Tô Họa chỉ có sáu người. Ngoài Tô Họa biết võ ra thì năm người còn lại đều chẳng khác gì gánh nặng.
Trong khi đó nhà họ Tô có hơn ba mươi người, riêng hộ vệ và gia đinh đã chiếm gần một nửa.
Ngay cả đám hầu gái và vú già cũng đều là những người quanh năm quen làm việc nặng.
Chỉ cần đám tôi tớ đó cùng xông lên động thủ với sáu người Tô Họa, thì ngoài Tô Họa ra, chắc chắn năm người còn lại chỉ có thể ngồi im chịu trận.
Tô Họa vừa nghe đã hiểu ngay ý đồ độc ác của Tô Hàn. Nàng nheo mắt lại, ánh nhìn lạnh lẽo như băng đâm thẳng vào hắn.
Nàng lạnh giọng nói: “Ngươi dám nói lại lần nữa thử xem. Ngươi có tin chỉ cần ta hét lên một tiếng thôi thì ngươi sẽ có vinh dự được miễn phí nếm thử mười đại cực hình của Đại Càn này một lần không?”
Nói đến đây nàng dừng lại một chút, rồi quay sang hỏi Tô Tự Phồn đang ngồi bên cạnh với vẻ hết sức nghiêm túc: “Nhị ca, vừa rồi huynh có nhìn rõ mấy thứ dụng cụ tra tấn treo bên ngoài không? Có phải là dao lột da không? Còn có cả dụng cụ lăng trì với dây cung dùng để siết cổ nhỉ? Cả cái vạc lớn để nấu người nữa. Hình như còn có cả dụng cụ nung đỏ để đốt cháy da thịt đúng không?”
Những lời này của Tô Họa thật ra không phải nói bừa để dọa người, cũng không phải cố tình hù dọa.
Bởi vì ngay bên ngoài phòng tra hình của nhà lao, quả thực đang treo và bày sẵn đủ các dụng cụ của mười đại cực hình của Đại Càn.
Ngay từ lúc bước vào nhà lao, nàng liếc mắt một cái là đã nhìn ra chúng rồi.
Thân là phạm nhân bị lưu đày mà Tô Hàn vẫn không nhận thức rõ thực tế. Đã thế còn muốn gây chuyện ngay trong nhà lao. Đúng là cái đồ ngu như lợn, tự tìm đường chết.