Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 8

Trước Sau

break

Khoảnh khắc thanh toán cuối cùng, nhìn con số trong điện thoại vơi đi một nửa, Bùi Tư Dao xót tiền đến mức khóe miệng giật giật.

Chỉ riêng một chiếc xuồng máy đã ngốn của cô hơn mười nghìn tệ, đúng là đau như cắt thịt.

May mà nhân viên cửa hàng đồ dã ngoại tặng cô không ít quà, nào là dao găm, áo phao, mũ bảo hiểm, đèn pin, túi lưới vân vân, nhét đầy cả một túi nilon.

“Chân muỗi cũng là thịt”, dù sao cũng gỡ gạc lại được chút ít.

Vẫn còn bao nhiêu vật tư chưa mua, Bùi Tư Dao vẫn phải nghĩ cách kiếm tiền.

Hẹn xong thời gian giao hàng tận nhà vào ngày mai với nhân viên cửa hàng đồ dã ngoại, Bùi Tư Dao cưỡi chiếc xe máy điện nhỏ của mình, càn quét một lượt các hiệu thuốc gần đó.

Thuốc cảm cúm, hạ sốt, tiêu viêm, giảm đau, viên canxi, vitamin, keo ong, dầu cá, melatonin, nhiệt kế, máy đo đường huyết, máy đo huyết áp, cồn, dung dịch i-ốt, vân vân và mây mây, tất cả những gì có thể mua được Bùi Tư Dao đều mua hai hộp.

Khi nhân viên hiệu thuốc hỏi đến, cô liền lấy lý do nhà có người già không tiện xuống lầu, cần mua chút thuốc dự trữ để trong nhà phòng khi cần thiết để lấp liếm cho qua.

Thuốc kê đơn được quản lý nghiêm ngặt, nhân viên hiệu thuốc yêu cầu xem đơn thuốc, loại thuốc này Bùi Tư Dao trực tiếp bỏ qua.

Sợ mua quá nhiều cùng một lúc sẽ thu hút sự chú ý của người khác, Bùi Tư Dao đi dạo một lượt qua tất cả các hiệu thuốc mà xe máy điện có thể tới được.

Ra khỏi cửa hiệu thuốc, cô liền lái xe vào trong ngõ nhỏ, khi quay ra, giỏ xe đã trống không.

Bùi Tư Dao chạy liền một mạch hơn mười hiệu thuốc, chiếc xe máy điện nhỏ cũng hết điện.

Tìm được một trạm sạc tự động ở gần đó, cô quét mã thanh toán rồi cắm sạc cho xe.

Bùi Tư Dao cũng không thể ngồi không chờ đợi, lúc này trời đã tối, bụng cũng đói kêu ùng ục, vừa hay xem thử gần đây có chỗ nào ăn cơm không.

Bùi Tư Dao mở bản đồ trên điện thoại, tìm được một quán ăn bình dân nhỏ, đặt ba trăm suất cơm hộp đầy đủ dinh dưỡng.

Đang định giải quyết bữa tối của mình ở đây thì mũi cô đã ngửi thấy mùi xiên chiên thơm phức. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai cô gái trẻ trên tay xách mấy cái túi, bên trong đựng đủ loại đồ ăn vặt.

Hai người họ đi bộ tới, thức ăn trên tay vẫn còn bốc khói nghi ngút, quán ăn chắc chắn ở ngay gần đây, Bùi Tư Dao đương nhiên không thể bỏ qua.

Cô nhét điện thoại vào túi, đi ngược lại hướng hai người kia vừa tới, tiến vào trong con ngõ nhỏ.

Đi chưa được mấy bước đã ngửi thấy mùi đồ nướng, rẽ qua góc đường liền nhìn thấy một con phố ẩm thực. Khói bay tứ tung, đủ loại mùi vị hòa quyện vào nhau, ngửi vào lại thấy hài hòa đến lạ.

Bùi Tư Dao hít sâu hai hơi, cố gắng phân biệt xem bên trong có những món ngon nào: ngao hoa, mực nướng chảo sắt, xiên thịt nướng, đậu phụ thối, mì lạnh nướng, nơi này chính là thiên đường của những tâm hồn ăn uống.

Trước mỗi quầy hàng đều có vài người trẻ tuổi đứng đợi, nhìn ánh mắt ngây thơ trong veo kia thì chắc chắn là sinh viên đại học rồi.

Ngay đầu đường là một sạp đồ nướng, khách không đông lắm. Bùi Tư Dao trực tiếp tìm ông chủ đặt ba trăm xiên thịt cừu, ba trăm xiên thịt bò; sụn gà, thịt ba chỉ, cánh gà giữa, mì căn, râu mực, chân gà, tôm to, sụn gà xiên thịt mỗi loại một trăm xiên.

Ông chủ vừa thấy cô gọi nhiều như vậy liền hớn hở mời cô ngồi xuống. Cô gọi nhiều đồ, nướng cũng mất thời gian, ông ta sợ cô đợi lâu sốt ruột lại đổi ý không mua nữa.

Bùi Tư Dao xua tay, bảo ông chủ nướng xong thì đóng gói luôn, trả trước một nửa tiền, lát nữa cô quay lại lấy sẽ trả nốt phần còn lại.

Bùi Tư Dao đi một mạch, mua một mạch, số lượng đều lớn đến mức thái quá. Các chủ quán ai nấy đều bận rộn đóng gói cho cô, Bùi Tư Dao cũng không vội, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ăn thạch băng phấn khoai dẻo trân châu.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc