Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 7

Trước Sau

break

Bùi Tư Dao có mục tiêu rõ ràng, bước chân hướng thẳng về phía khu đồ dùng thể thao dưới nước. Nhân viên cửa hàng vẫn luôn đi theo cách đó không xa, thấy khách đi về phía khu đồ lặn, anh ta vội vàng rảo bước đuổi theo.

Thấy khách hàng dường như đang phân vân không biết nên mua thương hiệu nào, Tiểu Hà vội vàng bước lên, giới thiệu cho Bùi Tư Dao xem thương hiệu nào có tỷ lệ giá thành so với chất lượng cao hơn, thương hiệu nào có tính năng tốt nhất.

Bùi Tư Dao mua thẳng hai bộ thiết bị lặn đắt nhất. Cô luôn tâm niệm một đạo lý: đồ đắt chưa chắc đã là tốt nhất, nhưng "tiền nào của nấy", hàng tốt chắc chắn không rẻ.

Bình oxy đương nhiên cô cũng không thể bỏ qua, gom hết hàng có sẵn trong cửa hàng. Nhân viên Tiểu Hà cười nói muốn tặng cô vài buổi học trải nghiệm lặn biển.

Có đồ miễn phí thì làm sao Bùi Tư Dao có thể bỏ lỡ, sau khi ghi lại thời gian lên lớp, cô tiếp tục đi về phía trước.

Đi ngang qua khu vực thuyền kayak, cô có chút do dự. Thứ này nếu dùng bình thường thì khá tốt, nhưng nếu gặp phải cướp bóc, thuyền kayak chắc chắn sẽ là thứ bị tấn công đầu tiên. Chỉ cần một cái đinh cũng có thể khiến thuyền bị xì hơi, hơn nữa nếu đi đường xa, chèo thuyền kayak quá tốn thời gian.

Nhân viên Tiểu Hà đang định dẫn khách đi thanh toán, thấy ánh mắt Bùi Tư Dao nhìn về phía thuyền kayak, anh ta lập tức ra sức giới thiệu: “Chị gái, mắt nhìn của chị tốt thật đấy. Mẫu thuyền kayak này là hàng mới về hôm nay, phần đáy dùng hợp kim nhôm dày, tấm chắn đuôi cũng được nâng cấp lên hợp kim nhôm, giúp thân thuyền nhẹ hơn, chắc chắn hơn. Bình thường dù là vui chơi trên mặt nước hay câu cá giải trí thì đây đều là lựa chọn số một.”

Nhân viên thao thao bất tuyệt cả buổi, Bùi Tư Dao đưa tay gõ gõ vào mạn thuyền: “Trông cũng được đấy, nhưng loại bơm hơi này hơi bất tiện, ở đây các anh có loại không cần bơm hơi không?”

Nhân viên nghĩ thầm: Bơm hơi mà bất tiện sao? Biết bao nhiêu người chính vì thuyền kayak bơm hơi mới mua đấy, tiện lợi, gọn nhẹ dễ mang theo.

Mẫu thuyền kayak bơm hơi này vẫn luôn là mặt hàng bán chạy nhất của cửa hàng bọn họ, nếu không phải hàng mới về thì trong tiệm đến cả hàng mẫu trưng bày cũng chẳng còn.

Nhưng khách hàng là thượng đế, trong lòng dù có bất mãn đến đâu, ngoài mặt cũng không thể biểu lộ ra.

“Có có có, loại không bơm hơi cũng có, xuồng máy cao tốc ở đằng kia, để tôi dẫn chị qua xem.”

Nụ cười trên mặt Tiểu Hà càng thêm rạng rỡ. Thuyền bơm hơi tiện lợi dễ mang theo, bình thường có rất nhiều dân câu cá đến mua, hoàn toàn không lo ế.

Nhưng xuồng máy cao tốc thì khác, nặng trình trịch khó mang vác, lại còn tốn xăng, nửa năm cũng chẳng bán được một chiếc. Khó khăn lắm mới gặp được một “con gà béo”, phải xem cậu ta trổ tài lừa phỉnh thế nào đây.

“Xuồng máy chỗ chúng tôi giá cả phải chăng, chất lượng miễn chê, quan trọng nhất là nó tiết kiệm nhiên liệu. Chị đến chỗ chúng tôi là đúng bài rồi, hãng này là hàng nhập khẩu đấy, cả thành phố Tô này chỉ có nhà tôi có hàng thôi...”

Quãng đường ngắn ngủi chưa đến mười mét mà miệng nhân viên không ngừng nghỉ một giây nào, Bùi Tư Dao bị ồn đến mức đau cả đầu, tâm trạng lởn vởn bên bờ vực sụp đổ.

Nhưng tất cả sự bực bội đó đều tan thành mây khói ngay khi cô nhìn thấy chiếc xuồng máy.

Lớp vỏ màu đen, thiết kế cực ngầu khiến Bùi Tư Dao cam tâm tình nguyện chi tiền vì vẻ đẹp của nó.

Ham muốn mua sắm một khi đã bắt đầu thì giống như nước lũ mở van, không thể nào kìm hãm được.

Thuyền kayak, giày leo núi, giày đi bộ đường dài, giày leo vách đá, mua.

Áo khoác gió, quần áo nỉ, quần áo mau khô, mua.

Lều trại, túi ngủ, đệm chống ẩm, mua.

Dây thừng chính, dây tĩnh lực, dây nilon, mua.

Miễn là thứ gì Bùi Tư Dao cảm thấy hữu dụng, cô đều mua hết.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc