Cô cầm chìa khóa, tìm được con xe điện cũ kỹ đã lâu không chạy, cưỡi lên rồi chạy thẳng đến trung tâm thương mại lớn gần nhà nhất.
Sống ở khu tập thể cũ cũng có cái hay, gần trung tâm, tiện đủ đường.
Xe điện lượn qua mấy khúc quanh, vừa ra khỏi khu dân cư là thấy người chen chúc khắp nơi, cô vẫn chưa quen nổi. Sau tận thế, cảnh người ăn thịt người cô từng thấy quá nhiều, bản năng khiến cô không muốn lại gần người lạ.
Cô gửi xe ở khu đỗ xe phi cơ giới, đút chìa khóa vào túi rồi bước thẳng vào thang máy xuống tầng hầm siêu thị.
Giờ mua hàng online thuận tiện hơn nhiều, người trong siêu thị phần lớn là trung niên trở lên. Suốt quãng đường đi, cô chẳng thấy nổi một bạn trẻ.
Có lẽ buôn bán ế ẩm, mấy món như sữa tươi, sữa chua, bơ, phô mai lát, phô mai que... trong tủ lạnh đều bị dán nhãn khuyến mãi chói lọi hoặc cột kèm cốc quà tặng. Đa phần là loại “mua một tặng một”.
Ai mà cưỡng nổi kiểu khuyến mãi này chứ? Bùi Tư Dao cũng không ngoại lệ.
Cô đẩy xe hàng đi một vòng, thấy gì có nhãn giảm giá là gom. Dù là hàng sắp hết hạn nhưng trong không gian của cô, thời gian đứng yên không có khái niệm hạn sử dụng, mua được là lời to!
Dọc dãy tủ lạnh dài cả chục mét, hàng nào giảm giá đều bị cô tống vào xe. Chiếc xe đẩy nhanh chóng chất đầy từ trên xuống dưới.
Tất cả các mặt hàng giảm giá, nào là thanh cay, chân gà ngâm ớt, trà sữa hòa tan, snack khoai nưa, bánh mì lát, sữa tươi nguyên chất, Coca, Sprite, cốt lẩu, Bùi Tư Dao nhìn thấy là không bỏ qua món nào.
Cuối cùng, nếu không phải hai chiếc xe đẩy thực sự không chứa nổi nữa thì Bùi Tư Dao cũng không nỡ rời khỏi siêu thị này, đừng nhìn đống đồ lớn như vậy, thực tế chưa tốn đến hai nghìn tệ.
Nhiều đồ như vậy, xe điện nhỏ của Bùi Tư Dao không thể chở hết, cô đẩy xe đẩy, từ thang máy xuống bãi đậu xe tầng hầm B2, sau khi xác nhận không có người, cô đẩy xe vào buồng thang bộ, lối thoát hiểm không có camera giám sát, Bùi Tư Dao thu cả xe lẫn hàng vào không gian, rồi từ cầu thang bộ đi lên tầng một.
Dạo quanh trung tâm thương mại một lát, đảm bảo có đủ thời gian để cất đồ xong, Bùi Tư Dao lại vào siêu thị.
Mục đích của cô rất rõ ràng, chính là càn quét hàng giảm giá sắp hết hạn, đừng quan tâm có cần hay không, hiện tại không cần không có nghĩa là sau này cũng không cần, sau này kiểu gì cũng có ngày cần đến.
Rất nhanh Bùi Tư Dao đã chất đầy hai xe đẩy, cô đeo khẩu trang, đặc biệt đổi sang một quầy thanh toán khác, sợ bị nhân viên siêu thị nhận ra.
Thanh toán xong, Bùi Tư Dao thành thục xuống bãi đậu xe ngầm, thu đồ vào không gian, rồi lại lên tầng một.
Chiều ngày làm việc, người không đông lắm, nhân viên các cửa hàng đứng ở cửa, buồn chán ngáp ngắn ngáp dài.
Sở dĩ Bùi Tư Dao chọn trung tâm thương mại này, một trong những lý do lớn nhất là vì ở đây có một cửa hàng bán đồ dã ngoại lớn nhất thành phố.
Nhân viên đứng ở cửa cửa hàng đồ dã ngoại nhìn thấy có người đi thẳng về phía mình, trên mặt lập tức nở nụ cười vui vẻ: "Chị gái, chào buổi chiều, em có thể giúp gì cho chị không?"
Nhân viên cúi người chín mươi độ, đón Bùi Tư Dao vào trong cửa hàng.
Sự nhiệt tình đột ngột này suýt chút nữa dọa Bùi Tư Dao lùi lại: "Không cần đâu, tôi tự xem là được."
"Vâng ạ, có nhu cầu gì chị cứ gọi Tiểu Hà là được."
Nhân viên cười tươi như hoa, đây là vị khách đầu tiên cậu ta tiếp đón trong ngày hôm nay, tuy trông có vẻ bình thường, nhưng khí chất toát ra quanh người nhìn qua là biết không phải người thường, không thể để người ta tay không bước ra khỏi cửa hàng được.
Mạt thế ập đến, khởi đầu chính là trận mưa xối xả kéo dài nửa năm, đỉnh điểm lũ lụt ngập đến tận tầng chín, dựa vào sức người thì không thể nào ra ngoài được, cô muốn ra ngoài trong giai đoạn đầu của trận mưa lớn thì bắt buộc phải có công cụ.