Thật ra là vì nhà không có điều kiện nấu nướng, cái gì cũng thiếu, chứ không phải cô lười hay ngại vào bếp.
Các quán gần đó không thiếu, cơ bản đặt là nửa tiếng sau có đồ ăn tới tận cửa.
Mười năm tận thế, cô chưa từng ăn một bữa ra hồn, có thể bạc đãi ai chứ tuyệt đối không thể bạc đãi bản thân.
Bún qua cầu bò cay, gà xào chua cay, thịt luộc cay... click, click, click đặt hết. Ăn không hết thì bỏ vào không gian, để dành ăn dần.
Dù sao trong không gian thời gian cũng ngưng đọng, đồ ăn để sao thì lấy ra vẫn y nguyên như thế.
Bùi Tư Dao mạnh tay đặt hết sạch quán ăn quanh đó.
Trà sữa tươi, trà sữa sữa, trà hoa quả... cô thậm chí còn chẳng nhớ vị trà sữa là gì, thôi thì mỗi loại một cốc, uống không hết thì cất vào không gian.
Món xào gia đình, món nào nhìn cũng ngon, trừ mấy món từ đậu phụ ra, cô đặt hết.
Lẩu, đồ nướng, bánh áp chảo, xiên chiên, món Tứ Xuyên, ốc xào chua cay, mì cay, KFC... không món nào cô bỏ sót.
Bùi Tư Dao đúng kiểu muốn bù lại tất cả những năm tháng thiếu thốn chỉ trong một lần.
Chỉ có một điểm bất tiện ở khu tập thể cũ này: nhà ai nấu món gì, cả tòa đều ngửi thấy.
Bùi Tư Dao đứng bên cửa sổ bếp, bụng réo liên hồi, hít sâu mấy hơi mùi thơm bốc lên từ dưới nhà thơm nức mũi, chuẩn không cần chỉnh, đúng là cá trê om dưa rồi.
Vừa chua vừa cay, ngửi thôi mà nước miếng cô đã ứa ra. Không chịu nổi nữa, cô quyết định phải đặt thêm một phần cá trê om dưa!
Tốc độ giao đồ ăn của mấy anh shipper đúng là đáng nể. Mỗi phần giao tới tay cô đều còn nóng hôi hổi, chậm nhất cũng chỉ mất có hai mươi tám phút.
Bàn ăn không đủ chỗ, Bùi Tư Dao kéo cả bàn trà ra, chất đống hết phần còn lại lên đó.
Cô lần lượt mở từng túi đồ ăn, món nào cũng muốn ăn thử một miếng. Món nào chưa đụng tới thì đưa thẳng vào không gian chờ sẵn.
Bùi Tư Dao cầm đũa, món này gắp hai miếng, món kia gắp thêm vài đũa, ăn đến mức bụng căng tròn, đánh liền hai cái ợ no. Nếu không sợ no đến bội thực mà chết, chắc cô còn ăn tiếp không dừng.
Dù lòng vẫn còn thèm, nhưng dạ dày có hạn, đâu thể nuốt hết được từng đó đồ ăn. Cô tranh thủ lúc đồ còn nóng, gói ghém lại từng phần còn thừa hoặc chưa động đũa, đem cất gọn vào bếp trong không gian.
Hộp cơm kiểu ba món một canh của mấy tiệm Trung khá tiện, Bùi Tư Dao quét mã mua hẳn ba thùng loại này, để sau có tự nấu thì cũng dễ đóng gói, cất trữ trong không gian.
Dọn dẹp xong xuôi, cô cầm ly trà sữa trân châu khoai môn, thoải mái chui vào góc sofa, tiếp tục cầm điện thoại lướt mua sắm, lướt lướt một hồi... rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Lúc tỉnh lại đã gần nửa đêm.
Bùi Tư Dao vào phòng tắm xối nước, sau đó lại bò lên giường... tiếp tục mua hàng.
Tiền đến quá dễ dàng, tiêu ra chẳng chút áp lực.
Đồ giữ nhiệt, áo chống lạnh loại xịn, mỗi cái giá cả ngàn tệ, cô không thèm chớp mắt, mua liền mười bộ.
Đồ thể thao cũng chốt mười bộ. Tay cô vừa dừng một chút rồi lại bấm thêm mười bộ nữa – sau này ở nhà là chủ yếu, đồ thể thao tiện dụng, giá lại mềm, không cần phối đồ rườm rà, đúng chuẩn ưu tiên số một.
Áo thun tay ngắn, tay dài đều chọn loại cotton cơ bản nhất thời tận thế rồi, thoải mái là trên hết.
Đồ lót là hàng tiêu hao, nhãn hiệu cô hay mặc, cô vét sạch kho. Vẫn thấy chưa đủ, đổi sang shop khác, cũng vét hết hàng sẵn.
Khăn mặt dùng một lần, khăn rửa mặt, khăn tắm, đồ lót dùng một lần mỗi loại mười thùng, để dành cho mọi tình huống có thể xảy ra.
Tạm thời mua sắm online đến đây là đủ. Cô vứt điện thoại sang bên, dụi dụi mắt vì mỏi, rồi ngủ thêm một giấc nữa.
Ngủ một mạch đến chiều, ăn xong bữa trưa, Bùi Tư Dao thay đồ đi ra ngoài. Phần nhu yếu phẩm còn lại, cô định đến siêu thị và chợ đầu mối xem trực tiếp.