Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 4

Trước Sau

break

Cô vung tay, tất cả đều biến mất...

Nhớ lại kiếp trước khi phải chèo thuyền vượt nước lũ, đến di ảnh bà cô cũng không mang theo được.

Lần này cả tủ quần áo gỗ lê vàng lẫn tủ đầu giường của bà đều được cho vào không gian.

Đời này, ngoài căn nhà không mang theo được thì Bùi Tư Dao mang hết sạch.

Giờ còn một tháng nữa mới đến tận thế, cô có cả đống thời gian để tích trữ vật tư.

Phòng khách 60 mét vuông trong không gian đủ để cô sống một mình vài chục năm.

Cô lấy giấy bút viết danh sách mua sắm vật tư sinh tồn, càng nhiều càng tốt.

Viết ra ba tờ giấy dày cộp vẫn thấy còn thiếu sót, đến lúc ra chợ đầu mối sẽ bổ sung sau.

Ngồi xuống ghế sô pha, cô mở app mua sắm màu cam trong điện thoại đã lâu không dùng, hơi lóng ngóng.

Trang chủ tràn ngập quảng cáo khuyến mãi, vừa đúng dịp sale, mua 300 giảm 50, thêm mã thành viên còn giảm thêm, tổng cộng được 150. Cô không nghĩ nhiều mà chốt đơn ngay.

Có đơn đầu tiên rồi đến đơn thứ hai, đơn thứ ba.

Thực phẩm cô tích chủ yếu là gạo, bột mì, mì sợi và bún khô.

Đồ hộp lâu hỏng như thịt nguội, cá ngừ, ức gà, cá vàng cũng không thể bỏ qua.

Đồ dùng hằng ngày như giấy vệ sinh, khăn giấy, băng vệ sinh ngày đêm, quần lót an toàn, kem đánh răng, bàn chải, sữa tắm, thứ gì cần đều mua hết.

Bình thường mua không nhiều nên chẳng thấy tốn.

Mua sắm điên cuồng suốt một tiếng thì cô đã tiêu mất ba mươi ngàn tệ, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. Dù cô có tiêu hết sáu mươi lăm ngàn tệ vẫn chưa đủ.

Muốn lấp đầy không gian, điều đầu tiên Bùi Tư Dao phải làm là kiếm tiền. Càng nhiều càng tốt.

Cô lên Baidu tra từ khóa “vay tiền”, kết quả hiện ra cả một rừng quảng cáo cho vay tín chấp, chen chúc đến mức nghẹt cả giao diện điện thoại.

Của tự dâng đến tận cửa, chẳng có lý do gì để từ chối. Bùi Tư Dao bấm tải từng cái một, xác minh danh tính với thông tin tài sản nhà đất đứng tên cô. Có app cho vay vài chục vạn, app ít thì cũng vài ngàn.

Cô chẳng chê ít, gom hết vào túi.

Tiền của mấy nhà tư bản nhiều đến mức xài không xuể, đến tận thế cũng chẳng thể sống nhờ mớ giấy vụn đó. Thà đưa cho Bùi Tư Dao tiêu giùm còn hơn.

Điện thoại đầy pin, bị cô nghịch đến cạn sạch. Mười mấy cái app lớn nhỏ lần lượt được tải xuống: Vay siêu tốc, Tiêu trước trả sau, Tín dụng linh hoạt, rồi thì đủ loại app tài chính linh tinh. Tổng cộng gom được hơn trăm vạn, đã không phải tiền mình thì tiêu chẳng chút do dự.

Muối, đường, nước tương, xì dầu, giấm, dầu mè, dầu hào, bột ngọt, dầu cải, tương đậu, nước sốt hải sản, tương Lão Can Ma – mỗi loại đặt ba mươi thùng.

Áo khoác dã chiến, áo lông vũ, quần bông, ủng tuyết, đồ lót giữ nhiệt – mỗi thứ lấy mười bộ. Màu sắc chọn đồng bộ: đen, vì sạch và dễ giặt.

Đồ đông đang khuyến mãi: một món giảm 10%, hai món giảm 20%, ba món giảm tới 40%. Bùi Tư Dao sao có thể bỏ qua? Bấm vào là chiến ngay, mùa hè mua đồ mùa đông, đúng là lời to!

Những món nặng như dầu ăn, nước khoáng, sữa tươi, cô đặt luôn từ siêu thị trên sàn thương mại, giao tận nhà trong ngày. Vừa tiện, vừa được áp mã giảm giá.

Nước hoa quả, soda, trà chanh... mỗi loại cô chỉ mua vài thùng. Đã không no bụng lại chẳng giải khát, mua về nhấm nháp cho vui là được.

Tiền có hạn, nhu yếu phẩm vẫn là ưu tiên số một.

Phụ nữ mà, trời sinh đã thích mua sắm. Mì gói, mì khô, mì cay Hàn, lẩu mini tự sôi, mì giòn ăn liền, bánh mì nhỏ, cháo bát bảo, trứng cút đóng hộp, ít nhất mỗi thứ năm mươi thùng.

Nhìn cái đùi gà to tướng hiện trên màn hình, Bùi Tư Dao không nhịn được nuốt nước miếng.

Rõ ràng mới ăn không lâu, sao lại thấy đói nữa rồi?

Mũi cô động đậy, như thể còn ngửi thấy mùi cơm canh đâu đây.

Cô không kìm được nuốt thêm ngụm nước bọt, tay khẽ xoay, mở luôn app đặt đồ ăn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc