Hình ảnh hiện lên trong đầu cô chính là chiếc vòng này.
Ánh mắt Bùi Tư Dao bỗng tràn ngập sự tức giận.
Thứ Tần Nguyệt Tinh đeo trên tay chính là chiếc vòng ngọc này.
Kiếp trước, vào giai đoạn đầu tận thế, cô đã cưu mang Tần Nguyệt Tinh khi mưa lớn bủa vây, chẳng ai ra ngoài được.
Tần Nguyệt Tinh lợi dụng lúc cô ngủ, lặng lẽ nhét hết những thứ đáng giá vào balo, bao gồm cả chiếc vòng này.
Đây là di vật của bà, là thứ cô luôn trân trọng.
Bùi Tư Dao sực nhớ ra điều gì, vội chạy vào bếp lấy kéo rồi đứng trước bồn rửa tay, không chút do dự cắt vào lòng bàn tay mình.
Máu đỏ thẫm nhỏ xuống chiếc vòng ngọc khiến nó lập tức phát ra ánh sáng xanh lục kỳ lạ.
Cô đưa tay che mắt, đến khi mở ra thì đã đứng trong một căn phòng lạ lẫm được trang trí theo phong cách hiện đại đơn giản, sàn lát gạch trắng tinh.
Đèn chùm pha lê lớn treo giữa trần, chiếu sáng cả phòng.
Trong lòng Bùi Tư Dao dâng lên niềm vui khó tả, đúng như cô nghĩ.
Chắc đây chính là năng lực không gian mà Tần Nguyệt Tinh từng nói.
Buồn cười thật, từ đầu đến cuối cô chưa từng nghi ngờ Tần Nguyệt Tinh.
Nếu không phải trước lúc chết vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Tần Nguyệt Tinh và Tạ Như Phong, đến chết cô vẫn chẳng hay biết gì.
Làm gì có năng lực nào, Tần Nguyệt Tinh chỉ ăn cắp vòng ngọc bà để lại rồi tình cờ phát hiện ra không gian ẩn bên trong thôi.
Không gian này là bà để lại cho cô, không ai có quyền cướp đi. Cướp đồ của cô, nhất định sẽ phải trả lại cả vốn lẫn lời.
Bùi Tư Dao quan sát bốn phía. Không gian này dường như khác với không gian của Tần Nguyệt Tinh.
Không gian của Tần Nguyệt Tinh rất nhỏ, chỉ chứa được ít vật tư. Còn không gian của cô không lớn nhưng sức chứa rõ ràng hơn hẳn.
Vừa đi vừa đưa tay vuốt tường rồi dùng bước chân đo đạc, cô không ngừng so sánh.
Suốt thời gian đầu tận thế, Tần Nguyệt Tinh luôn bám lấy cô.
Cô từng nghi ngờ việc Tần Nguyệt Tinh đột nhiên có năng lực, nhưng khi đó động thực vật đã biến dị, ai cũng viện lý do qua quýt là được, cô cũng không tiện hỏi nhiều.
Không gian đó chỉ chứa được đồ vật chết, hoàn toàn không thể đưa vật sống vào.
Nếu đây đúng là không gian đó thì tại sao cô lại bị ánh sáng xanh kia hút vào?
Vừa nghĩ vừa đi, cô đã vòng quanh một lượt.
Phòng khách dài khoảng 10 mét, rộng 6 mét, diện tích khoảng 60 70 mét vuông, trống rỗng không một cái bàn, nhìn thấy rộng rãi hẳn.
Đứng giữa phòng, cô thấy có bốn cánh cửa và một cầu thang ngắn lên tầng.
Trong đó ba cửa là phòng, cánh đôi còn lại chắc chắn là cửa chính.
Cô tiến lại cửa lớn, thử vặn tay nắm hai lần đều không mở được.
Không bỏ cuộc, cô thử từng cánh còn lại nhưng kết quả vẫn như cũ.
Rõ ràng không gian này không đơn giản, cô không lên được tầng trên, không mở được cửa phòng chính là bằng chứng.
Phòng khách trống rỗng cũng chẳng có gì xem thêm. Nghĩ muốn quay về thì cô lập tức quay về phòng khách nhà mình.
Bùi Tư Dao nhớ lại cách Tần Nguyệt Tinh thu đồ vào không gian bèn làm theo. Cô đưa tay chạm lên tủ năm ngăn, vừa nghĩ thì chiếc tủ liền biến mất.
Thật sự thành công mà hoàn toàn không khó như Tần Nguyệt Tinh từng thể hiện, mọi thứ vô cùng nhẹ nhàng.
Mặt cô rạng rỡ thu thêm vài món đồ nữa, động tác ngày càng thuần thục.
Vừa định tìm cách vào không gian xem đồ thì nháy mắt cô đã xuất hiện bên trong.
Nhìn bàn thờ đặt giữa phòng khách, Bùi Tư Dao chợt nghĩ rằng có lẽ nơi này còn thích hợp để đặt bàn thờ của bà hơn cả nhà hiện tại.
Tận thế đến, mưa lớn sẽ nhấn chìm mọi thứ. Trước khi tìm được chỗ ở ổn định, cô quyết định đặt bàn thờ bà trong không gian.
Huống hồ không gian này là bà để lại, cô sẽ mang hết đồ trong nhà đi.
Từ sau khi bà mất, Bùi Tư Dao rất ít bước vào phòng bà, trong đó toàn là những món đồ cũ bà từng dùng.