Bùi Tư Dao lao ra khỏi phòng rồi mở tủ lạnh, thấy bên trong chỉ có đồ uống, sữa và trứng gà, cô không chê gì cả. Nhanh tay vớ lấy hai quả trứng, chạy vào bếp.
Trong tủ còn hai gói mì bò hầm, trong lúc nước đang sôi thì cô mở bao, nhai sống mì khô luôn.
Đói quá rồi, cô đói đến mức phát điên.
Đợi nước sôi thì cô đã ăn xong một vắt mì.
Bùi Tư Dao thả mì và trứng vào nồi, đun hai phút là tắt bếp ngay, chẳng buồn chờ thêm nữa.
Cô đói đến muốn nuốt cả thế giới.
Húp cạn giọt nước mì cuối cùng xong, Bùi Tư Dao vỗ bụng, thoải mái thở phào một hơi.
Mười năm rồi, cuối cùng cô cũng có được một bữa no nê.
Bùi Tư Dao thề rằng kiếp này cô nhất định phải tích trữ đủ vật tư, không bao giờ để bản thân phải giành giật một cái bánh mốc với người khác nữa.
Từng sống mười năm trong tận thế, cô biết rõ mình cần chuẩn bị những thứ gì.
Mở điện thoại lên, cô vào Alipay và WeChat kiểm tra số dư.
Trong tận thế, tiền chẳng khác gì giấy lộn nên phải tiêu hết trước khi nó thành vô dụng.
Alipay còn ba mươi ngàn tệ, WeChat còn mười lăm ngàn tệ, cộng hai thẻ ngân hàng mới được hơn hai mươi ngàn tệ, tổng cộng tài sản của cô còn sáu mươi lăm ngàn tệ.
Ba mươi ngàn tệ bà ngoại để lại, chỉ nửa năm đã bị Tần Nguyệt Tinh moi gần hết với đủ lý do.
Bùi Tư Dao cười lạnh vì chính sự ngu ngốc của mình.
Tận thế khắc nghiệt đến mức này, chừng ấy tiền còn xa mới đủ.
Cô ngồi trước bàn học, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn.
Tiếng ông bà lầu dưới trò chuyện rôm rả xuyên qua cửa kính truyền vào tai cô.
Bùi Tư Dao đứng dậy nhìn xuống dưới.
Tòa nhà cô ở nằm giữa khu chung cư, đối diện là quảng trường lớn nhất.
Trên các thiết bị tập thể dục có từng cụ ông cụ bà ngồi nghỉ, bên cạnh là túi rau vừa cướp được từ siêu thị.
Chuyện trò rôm rả nào là siêu thị nào giảm giá, chợ nào bán rau tươi, bầu không khí sinh hoạt nhộn nhịp ấy khiến cô thấy lạ lẫm.
Căn nhà này là bà ngoại để lại cho cô trước khi qua đời.
Bà là giáo sư đại học, đây là ký túc xá của trường Công nghệ.
Bùi Tư Dao lớn lên ở đây, sau khi bà mất thì cô sống một mình trong căn hộ.
Khu dân cư Long Thành có tuổi đời còn lâu hơn cả cô. Mỗi tòa cao nhất sáu tầng, không thang máy, các ông bà già xuống sân thì trưa mới về.
Bùi Tư Dao từng nghe được tiếng mưa đá nện lên mái, tiếng mưa axit ăn mòn mặt đất, tiếng đất nứt, tiếng người ăn thịt người nhưng cô lại không chịu nổi tiếng cười sảng khoái của các ông bà già này.
Cô đi chân trần khắp căn hộ đang ở, mọi thứ giống hệt kiếp trước.
Di ảnh của bà được đặt ngay ngắn ở giữa phòng khách, ánh mắt hiền từ như đang nhìn cô.
Bùi Tư Dao rút một nén hương từ hộp cạnh di ảnh, châm bằng bật lửa, cúi đầu thật sâu rồi mới cắm vào bát.
Suốt những năm tháng vật vờ giữa tận thế, cô chưa từng có cơ hội tưởng niệm người bà yêu thương mình nhất.
Rõ ràng bà mới mất chỉ có hai năm nhưng với Bùi Tư Dao, bà đã qua đời mười hai năm rồi.
“Bà ơi, con về rồi. Lần này, con sẽ nghe lời bà.”
“Bà khỏe không? Con nhớ bà lắm.”
“Thật ra như thế này cũng tốt, ít nhất bà không phải chịu khổ trong tận thế. Như vậy... cũng tốt.”
Bùi Tư Dao dùng mu bàn tay lau khóe mắt ửng đỏ, gạt đi giọt lệ còn chưa kịp rơi, đứng thẳng người, định quay đi thì trái táo trên bàn thờ bỗng lăn xuống.
Cô cúi người nhặt quả táo rơi gọn vào tay, ngay khoảnh khắc đó bỗng có một tia sáng lóe lên trong đầu cô.
Hình ảnh chiếc vòng ngọc bà để lại chợt xuất hiện tâm trí!
Bùi Tư Dao đặt quả táo trở lại bàn thờ, cúi người kéo ngăn tủ bên dưới.
Bên trong ngăn kéo chỉ có một hộp gỗ. Cô cẩn thận mở nó ra thì thấy vài món trang sức bà từng đeo, một đôi khuyên tai ngọc trai, một chiếc nhẫn vàng và một chiếc vòng ngọc.