Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 9

Trước Sau

break

Mua hết tất cả những món muốn ăn, nếu có chủ quán nào hỏi thăm, cô liền nói là chạy vặt mua giúp bạn cùng ký túc xá để kiếm chút tiền tiêu vặt cho qua chuyện.

Theo quan sát của Bùi Tư Dao, những người đến đây đa phần đều là thanh niên tầm hai mươi tuổi, gần đây chắc chắn có trường đại học, cho nên cái cớ này của Bùi Tư Dao hoàn toàn không lo bị lộ tẩy.

Mua ở một nhà thì không tính là quá nhiều, nhưng mười nhà, hai mươi nhà cộng lại thì quả thực quá mức kinh khủng.

Hai tay Bùi Tư Dao xách đầy túi lớn túi nhỏ, phía sau còn có ông chủ sạp đồ nướng và sạp thạch băng phấn cũng xách đầy đồ đi theo.

Bùi Tư Dao nói lát nữa sẽ có bạn học đến đón mình, bảo bọn họ cứ để đồ ở trong ngõ là được.

Chờ hai người vừa rời đi, Bùi Tư Dao liền đưa mấy cái túi trên tay vào không gian, ngay cả hai thùng xốp trên mặt đất cũng cùng biến mất theo.

Những đồ vật thu vào không gian hôm nay đành phải đợi tối về nhà rồi mới sắp xếp lại được.

Xe vẫn chưa sạc đầy điện, Bùi Tư Dao đi dạo trên phố. Khi nhìn thấy biển hiệu sáng đèn của một công ty môi giới bất động sản, cô dừng bước, nhìn tấm biển quảng cáo đặt ở cửa. Khu chung cư hơi xa trung tâm một chút cũng đã hai, ba mươi nghìn tệ một mét vuông rồi, giá nhà tăng cũng khiếp quá.

Khu Long Thành nằm ở trung tâm thành phố, vậy thì giá nhà chẳng phải còn cao hơn sao.

Nhân viên môi giới tinh mắt phát hiện có người đứng lại trước cửa, không kịp đặt điện thoại xuống đã rảo bước từ trong nhà đi ra.

“Chị gái, tôi thấy chị đứng xem nãy giờ rồi, chị muốn bán nhà hay mua nhà thế?”

Bùi Tư Dao chỉ tay vào tấm biển quảng cáo: “Giá nhà ở khu này hiện tại là bao nhiêu?”

Nhân viên môi giới nhìn kỹ, trong lòng mừng thầm: “Đây là nhà ở khu Long Thành, tuổi đời căn nhà hơi cũ một chút nhưng lại nằm ngay trung tâm thành phố, là khu tập thể giáo viên cũ, dân trí rất cao, ít người bán, giá rơi vào khoảng năm mươi nghìn một mét vuông.”

Nếu là năm mươi nghìn một mét vuông, căn hộ hai phòng ngủ nhỏ ở nhà rộng sáu mươi ba mét vuông, tính ra cũng bán được hơn ba triệu tệ.

Đây không phải là một con số nhỏ, cô vay qua app cộng thêm các khoản vay hạn mức cao khác cũng chỉ được hơn một triệu tệ.

Hôm nay tiêu xong, trong thẻ chỉ còn lại hơn bốn trăm nghìn.

Vẫn còn bao nhiêu vật tư chưa mua, quả thực có chút eo hẹp.

Hiện tại thứ đáng giá nhất chính là căn hộ hai phòng ngủ nhỏ mà bà nội để lại cho cô.

Nhân viên môi giới thấy Bùi Tư Dao không nói gì, tưởng cô chê giá nhà khu Long Thành cao, anh ta mở điện thoại tìm vài nguồn nhà ở các khu lân cận cho Bùi Tư Dao xem sơ đồ căn hộ.

“Chị gái, chỗ chúng tôi còn mấy căn ở gần khu Long Thành, giá rẻ hơn nhà trong khu Long Thành một chút, chị có hứng thú xem thử không?”

Bùi Tư Dao xua tay, trong lòng đã có quyết định.

Nhà bây giờ không bán thì sau này cũng bị nước lũ ngâm hỏng. Nếu không phải mạt thế, căn nhà cũ này có lẽ vẫn còn ở được thêm vài chục năm nữa.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, trận mưa lớn gây lũ lụt một tháng sau sẽ khiến nhà ở khu Long Thành bị ngâm trong nước lũ suốt nửa năm. Cho dù có qua được đợt mưa axit thì cũng không chịu nổi động đất, những căn nhà cũ ở khu vực trung tâm thành phố này sẽ là nơi sụp đổ đầu tiên.

“Tôi muốn bán nhà, nhà ở khu Long Thành.”

Bùi Tư Dao không hề do dự, trực tiếp treo biển bán nhà lên hệ thống của công ty bất động sản. Để nhanh chóng nhận được tiền, Bùi Tư Dao chỉ chấp nhận thanh toán toàn bộ một lần, giá cả có thể thương lượng.

Khu chung cư Long Thành nằm trong khu vực tuyển sinh của hai trường điểm, muốn mua được một căn ở đây cực kỳ khó khăn. Khó khăn lắm mới có người chịu bán, nhân viên môi giới cười híp mắt đăng tải sơ đồ căn hộ mà Bùi Tư Dao vẽ cho anh ta, kết bạn Wechat với cô, rồi bảo cô về chụp vài tấm ảnh căn nhà gửi qua để anh ta đăng lên mạng luôn thể.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc