Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 38

Trước Sau

break

May mà hồi thi đại học xong, Bùi Tư Dao cùng mấy người bạn thân đi học bằng lái xe luôn, giờ có bằng ô tô rồi.

Chứ cứ cảnh ngày nào cũng đạp xe xuống núi, chắc cô gục mất.

Lấy được xe van, cô thanh toán phí gửi xe, thuần thục lái xe rời bãi.

Không biết có phải còn sớm không mà đường khá vắng, cô nhấn ga mấy lần, chỉ mất 20 phút đã tới chợ đầu mối.

Tìm được chỗ đỗ xe, cô vào một phát là chuẩn, kỹ năng y như tài xế lâu năm.

Bùi Tư Dao xuống xe, thả Nguyên Bảo xuống, nó vừa xuống đã tung tăng chạy tán loạn, chẳng hề dè dặt.

Cô kéo dây chó, siết chặt cổ nó lại: “Quay lại, đi bên này.”

Nguyên Bảo lè lưỡi, không cam lòng nhìn hàng đồ ăn sẵn ngày càng xa tít, ô ô ô, cổ của nó, đầu của nó, mông của nó...

Trước kia, chỉ cần nó ngồi ở cửa hàng, thè lưỡi, vẫy đuôi, là cô bán hàng lại ném cho chút đồ ăn.

“Gâu... gâu gâu... ”

Nguyên Bảo liên tục quay đầu, mong người bán nhìn nó lần nữa, cho nó cái mông vịt cũng được mà.

Cơm chó sen cho ăn tuy ngon, nhưng mông vịt thì thơm hơn, nó thích mông vịt hơn.

Bùi Tư Dao làm gì hiểu nổi tâm sự của Nguyên Bảo. Thấy nó vừa đi vừa chà mông dưới đất, cô dừng lại, lườm nó.

Ánh mắt đó nói rõ với Nguyên Bảo: Nếu mày không ngoan, trưa nay khỏi mơ đùi gà.

“Auuu... au au... ”

Nguyên Bảo ấm ức, được rồi, đi là được chứ gì. Nhưng đừng nhìn tao kiểu đó, đáng sợ quá. Nó lầm bầm phản đối hai tiếng rồi lon ton đi sát sau lưng cô.

Bùi Tư Dao xác định mục tiêu rõ ràng, đi thẳng vào khu rau củ.

Số lượng cô cần rất lớn, chủ hàng đưa giá cực kỳ ưu đãi.

Bắp cải, cải thảo, cải ngọt, rau xà lách, đậu đũa, cà tím, cà chua, khoai tây, hành tây, khoai lang... chỉ cần có, mỗi loại lấy luôn hai tấn.

Đặc biệt là khoai lang với khoai tây, vừa no lại có thể dùng làm giống, đúng là dự trữ hoàn hảo.

Ưu điểm của chợ đầu mối là mua số lượng lớn thì được giảm giá, lại còn được giao tận nơi. Sau khi để lại địa chỉ kho hàng, Bùi Tư Dao lại đi sang khu thịt tươi.

Chợ đầu mối cách lò mổ ở ngoại ô không xa, sáng nay vừa giết mổ xong, bò, dê, lợn... nguyên con nguyên con được chuyển thẳng tới chợ.

Trên móc sắt treo đầy thịt tươi, trông như vẫn còn bốc khói. Những cô gái nhát gan mà nhìn thấy cảnh máu me be bét này, chắc chắn sẽ sợ đến phát khóc.

Bùi Tư Dao, một cô gái trẻ dắt theo con chó, chen giữa đám chú bác lớn tuổi, trông đúng là không hề ăn nhập gì.

"Ê, cô em, mua không thì nói một câu, không mua thì tránh ra chỗ khác mà chơi, đừng đứng chình ình trước quầy tôi làm ảnh hưởng việc buôn bán."

Thấy cô cứ nhìn chằm chằm đống thịt mà mãi chẳng mở miệng, ông chủ bắt đầu mất kiên nhẫn.

Bùi Tư Dao chỉ tay, "Miếng này, miếng này, với cả miếng kia nữa."

Thấy cô cuối cùng cũng chịu nói, ông chủ đầu trọc vội đặt con dao chặt thịt xuống, vui vẻ cầm ngay miếng gần tay nhất đưa cho cô.

"Được rồi, tôi lấy cho cô ngay đây. Cô gái à, cô có con mắt tinh đời thật đấy, mấy miếng này đều là thịt ngon nhất chỗ tôi."

Ông chủ đầu trọc vui như mở cờ trong bụng, cô gái này đúng là dễ lừa. Mấy miếng cô chọn đều là hàng tồn từ hôm qua, hắn ta còn đang lo sốt vó không bán được, thế mà bây giờ lại có "con gà béo" tự dẫn xác đến, hắn ta mừng thầm trong lòng.

"Mấy miếng tôi vừa chỉ thì bỏ ra, số còn lại ông đóng gói hết cho tôi, mang ra bãi đỗ xe nhé. Đây là biển số xe của tôi."

Bùi Tư Dao lăn lộn suốt mười năm ở thời mạt thế đâu phải chuyện đùa, cô nhìn người chưa bao giờ sai. Muốn lừa được cô, ông chủ này phải tu luyện thêm mười năm nữa.

Bùi Tư Dao đưa tờ giấy ghi biển số xe, đứng nhìn ông chủ cân thịt rồi thanh toán trước mười phần trăm tiền cọc.

"Ha ha, cô gái, mắt nhìn của cô tốt thật đấy. Thế này đi, mấy miếng thịt cô vừa chỉ lúc nãy tôi không lấy tiền, biếu cô hết. Cô cứ yên tâm, thịt nhà tôi chắc chắn là tươi ngon, lần sau nhớ quay lại ủng hộ tôi nhé."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc