Ông chủ nhìn theo bóng lưng Bùi Tư Dao đang đi xa. Mặc dù phải bù thêm vài miếng thịt, nhưng hắn ta vẫn rất vui vẻ vì được đóng cửa hàng sớm.
Mấy miếng thịt đó dù có bán rẻ cũng chưa chắc đã ai mua, không bằng đưa tặng để lấy lòng khách, biết đâu lại kiếm thêm được một mối khách quen.
Hắn ta cười hớn hở đóng gói thịt, gọi thêm mấy người đạp xe ba gác trong chợ để cùng phụ giúp chuyển hàng.
Cửa hàng của hắn ta cũng không nhỏ, sáng nay vừa nhập mười con lợn, hai mươi con cừu và mười con bò. Mới mở hàng được một lúc, bán lẻ chẳng được bao nhiêu, số còn lại đều nằm cả ở đây. Nếu chỉ trông chờ vào một mình hắn ta chuyển hết ra bãi đỗ xe thì đúng là mơ tưởng hão huyền.
Ở bên kia, Bùi Tư Dao lại đi mua sạch hàng của một tiệm gia vị và một tiệm thịt đông lạnh, sau đó mới đi về phía bãi đỗ xe.
Nguyên Bảo đang ngoạm miếng lớn đùi gà đông lạnh mà Bùi Tư Dao mua, thơm ngon hết ý. Quả không hổ danh là "con sen" mà nó đã chọn trúng, điều kiện gia đình dư dả thế này cơ mà. Từ bé đến giờ nó chưa bao giờ được ăn cái đùi gà nào to như vậy, thơm thật đấy.
Bùi Tư Dao còn chưa đến gần xe đã thấy mấy chiếc xe ba gác đậu bên đường. Ông chủ trọc đang sốt ruột ngó nghiêng xung quanh, vừa nhìn thấy Bùi Tư Dao xuất hiện, hắn ta thở phào nhẹ nhõm: "Bà cô trẻ của tôi ơi, cuối cùng cô cũng đến rồi."
Nếu cô không đến nữa chắc hắn ta phát điên mất. Quả này mà bị "bỏ bom" thì sống sao nổi. "Thịt đều ở đây cả rồi, cô mở khóa xe ra đi để mấy bác tài chuyển hàng lên xe cho cô."
Bùi Tư Dao mở khóa xe, dùng khăn ướt lau sạch miệng cho Nguyên Bảo rồi bảo nó lên xe trước. Cô đứng nhìn mấy người kia chuyển thịt lên xe, sau khi kiểm tra không có sai sót gì mới thanh toán nốt số tiền còn lại cho gã đầu trọc.
Ông chủ trọc nhìn thấy tiền thì trong lòng sướng rơn. Hắn ta ngồi lên xe ba gác nhưng vẫn không quên dặn dò Bùi Tư Dao để tạo ấn tượng tốt.
"Cô gái ơi, sạp hàng nhà tôi ở khu A số 49-7 nhé. Lần sau cô muốn mua thịt thì cứ đến tìm tôi, chỗ quen biết cả rồi, tôi chắc chắn sẽ để cho cô giá thấp nhất."
Bùi Tư Dao vẫy tay coi như đã đồng ý. Tạm biệt nhé ông chú, sau khi mạt thế ập đến, dù cô có muốn mua thì hắn ta cũng chẳng còn hàng đâu mà bán.
Hơn nữa, ngần ấy thịt cũng đủ cho cô ăn đến chết rồi. Chưa kể cô còn định thử xem có thể làm chăn nuôi trong không gian được không, phát triển bền vững mới là chân lý.
Ở bãi đỗ xe không đông nhưng camera thì nhiều vô kể. Bùi Tư Dao không dám công khai thu thịt vào không gian, cô chỉ tranh thủ lúc đóng cốp xe để lén thu hai bao thịt bò lớn vào trong.
Cô ngồi trên xe đợi một lát thì thấy xe ba gác chở gia vị đến. Sau khi chuyển đồ vào cốp xe, ông chủ bán thịt đông lạnh cũng lái xe tải tới nơi, vừa nhìn thấy xe của Bùi Tư Dao, ông ta liền bấm còi một cái.
Bùi Tư Dao khởi động xe, đi trước dẫn đường.
Đùi gà, cánh gà, mề gà, ức gà, đùi vịt, cánh vịt, cổ vịt, đầu vịt, tim vịt... các loại hàng đông lạnh mỗi thứ cô đều mua năm mươi thùng.
Vì ông chủ bận nên đã nhờ em vợ đi giao hàng giúp. Người này mới đến thành phố Tô, đường xá chưa thạo, sợ làm lỡ việc nên Bùi Tư Dao mới đặc biệt đợi ở bãi đỗ xe để cùng đi đến nhà kho.
Xe chạy khoảng nửa tiếng thì đến nhà kho. Bùi Tư Dao dừng xe, dùng điều khiển mở cửa kho, tay cầm phiếu giao hàng đứng một bên kiểm đếm số hàng được dỡ xuống.
Năm mươi, năm mươi, năm mươi...
Ừm, không thiếu một kiện nào.
Bùi Tư Dao đưa cho ba người thợ bốc vác mỗi người một chai nước. Mấy người họ làm việc mồ hôi nhễ nhại nên cũng chẳng khách sáo với cô, nhận lấy là uống một ngụm lớn ngay.