Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 37

Trước Sau

break

“Tiểu Lý, cậu lẩm bẩm cái gì đấy?”

Đội trưởng đội bảo vệ vừa đi tuần về, đẩy cửa bước vào, thấy Tiểu Lý đang đứng một mình lẩm bẩm trong góc. Ông ta đặt mũ lên bàn: “Cậu đừng có lười nhé, hôm nay đến lượt cậu gác đấy. Trừ phi có người thay, không thì đừng tự ý rời khỏi vị trí.”

Sắc mặt Tiểu Lý đổi ngay thành thật thà: “Vâng, đội trưởng, tôi ra liền đây.”

Đội trưởng nhìn Tiểu Lý bước đi nghiêm chỉnh, trong lòng có cảm giác kỳ lạ khó tả nhưng để nói rõ là lạ ở đâu thì lại không biết.

Khu Phong Đan Bạch Lộ nằm lưng chừng núi, bắt xe cũng khó.

Bùi Tư Dao dứt khoát quét mã lấy một chiếc xe đạp công cộng, buộc dây dắt chó lên tay lái, một người một chó nhàn nhã xuống núi.

Xem ra chuyện thuê xe phải đưa vào lịch trình rồi, đi xe đạp mất thời gian quá, một đi một về phí bao nhiêu thời gian.

Cô tra bản đồ, định đi thẳng đến cửa hàng cho thuê xe gần nhất, cách 5,2 km, đạp xe mất nửa tiếng.

Nguyên Bảo chạy bên trong đường, thấy tảng đá lớn ven đường liền muốn qua ngửi rồi đánh dấu một bãi, còn chưa kịp qua thì đã bị dây kéo đi.

“Auuu... ”

Bị kéo một cú mạnh, tay lái lệch hẳn. Bùi Tư Dao chống chân giữ thăng bằng, ngoái lại nhìn.

“Nguyên Bảo, làm gì đấy, đi thôi, đừng lười. Trưa nay cho thêm cái đùi gà.”

“Gâu gâu... ”

Có đùi gà mà không nói sớm.

Nghe đến ăn, Nguyên Bảo lập tức đầy khí thế, mấy bước đã chạy vọt lên trước, kéo cả xe chạy đi.

“Nguyên Bảo, sai rồi, rẽ trái.”

Suốt dọc đường, Nguyên Bảo phấn khích quá mức, hoàn toàn không kiểm soát nổi. Cảm ơn mày, Nguyên Bảo, chưa bao giờ tao thấy quyết tâm thuê xe lại mạnh đến thế.

Trước cửa tiệm cho thuê xe đỗ ba chiếc xe van, Bùi Tư Dao chọn một chiếc Wuling giá hợp lý, đưa bằng lái cho nhân viên xem, rồi dắt Nguyên Bảo đi thử xe.

So với ngồi xe, Nguyên Bảo thích kéo "con sen" chạy buổi sáng hơn.

“Gâu gâu... Gâu gâu...” Sen à, bổn vương không thích xe này, đổi cái nào chạy được đi.

Bùi Tư Dao xoa đầu nó một cái: “Tao biết mày cũng thích mà, chốt xe này nhé.”

“Gâu gâu... Gâu gâu... Gâu gâu...”

Nguyên Bảo phát cáu, sen cố tình hiểu sai ý nó, nó không thích, thật sự không thích!

“Im, đang ở ngoài đấy, giữ thể diện chút coi.”

Bùi Tư Dao đang đọc hợp đồng thuê xe, bị Nguyên Bảo làm đau đầu, bèn bịt mồm nó lại.

Bị bịt mồm, Nguyên Bảo tức đến mức... xì hơi. Mồm bị chặn, nó dồn lực xuống dưới.

Nghe tiếng “xì” vang lên, Bùi Tư Dao chẳng buồn xem hợp đồng nữa, ký luôn, thanh toán, lấy chìa khóa, dắt theo con chó mất nết vội vàng rời khỏi hiện trường.

Lên xe, rời khỏi tiệm, mặt cô vẫn nóng ran. Tất cả là lỗi của Nguyên Bảo, làm cô bẽ mặt như vậy.

“Nguyên Bảo, mày giỏi lắm, giữa chốn đông người mà cũng dám xì hơi? Mày là chó đẹp trai đấy nhé, không cần mặt mũi nhưng tao thì có. Lần sau giữ ý tứ cho tao nhờ!”

Nguyên Bảo mắt đảo quanh, mặt đầy tội lỗi, dán sát vào cửa kính, giả vờ không nghe thấy.

Ai nói nó không cần mặt mũi? Nó cũng có mà! Nhưng chuyện đó có kiểm soát được đâu, xì là xì thôi, sao mà nhịn được...

Thở dài, mặt Nguyên Bảo buồn thiu, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ.

Bùi Tư Dao lái xe thẳng đến điểm lấy hàng, lấy mấy kiện hàng đến sớm, cất vào không gian rồi đi học thử lớp lặn.

Sau hai buổi học quay về, gần tới Phong Đan Bạch Lộ thì gặp người quen, cô dừng xe bên đường, đi bộ theo họ về khu nhà gần 2 km.

Về đến nhà thì đã mệt rã rời, ăn uống qua loa rồi đặt báo thức 6 giờ sáng, leo lên giường đi ngủ.

Sáu giờ sáng hôm sau, báo thức reo đúng giờ.

Hôm nay mục tiêu rõ ràng: chợ đầu mối!

Bùi Tư Dao như được tiêm máu gà, bật dậy khỏi giường, ăn sáng với Nguyên Bảo rồi vội vàng ra khỏi nhà.

Giờ thì cô mới thấy hối hận vì hôm qua lại để xe bên ngoài khu chung cư.

Ngược lại, Nguyên Bảo thì hớn hở vẫy đuôi, kéo cô chạy về phía trước.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc