Phía trước toàn là mấy kiểu lòe loẹt, đẹp mà không xài được, Bùi Tư Dao lật đến hai trang cuối, liếc mắt một cái đã ưng ngay một cánh cửa sắt trong đó.
“Bác ơi, cửa này có làm được không?”
Bác thợ Tiền nhìn hình ảnh trong tay cô, muốn nói lại thôi: “Cái... cái... cửa này...”
“Cửa sổ cần thay bằng kính chống đạn, tiền không thành vấn đề, chủ yếu là cháu mắc chứng hoang tưởng bị hại, nếu không phải là căn phòng an toàn tuyệt đối thì ban ngày cháu ăn không ngon, ban đêm ngủ không yên.”
Bác thợ Tiền trầm ngâm một lát rồi đồng ý, có câu nói này của Bùi Tư Dao, bác ấy cũng yên tâm, chủ nhà sống được ở Phong Đan Bạch Lộ đương nhiên là người không thiếu tiền.
Đồ thì bác ấy đều làm được, chỉ là khối lượng công trình cửa nẻo không nhỏ, nhất là cửa chống trộm hai lớp. Sau khi thông báo ngày lắp đặt, bác thợ Tiền nhận một nửa tiền cọc rồi cùng học trò ra về.
Cửa hàng kim khí của bác thợ Tiền cách Phong Đan Bạch Lộ không xa, để nhận được nhiều việc hơn, bác ấy đã sớm tạo quan hệ với bên quản lý tòa nhà Phong Đan Bạch Lộ, nếu không thì ban quản lý cũng chẳng tận tâm tận lực giới thiệu khách hàng cho bác ấy như vậy.
Cửa hàng kim khí của bác thợ Tiền đã mở được hơn mười năm, khách quen giới thiệu cũng không ít, mặc dù vậy, bác ấy vẫn dụng tâm duy trì từng mối quan hệ.
Bảo học trò đợi ở cổng chính, bản thân bác ấy thì đi vào sảnh ban quản lý, một lát sau mới từ trong sảnh đi ra.
Sau khi thợ làm cửa đi khỏi, Bùi Tư Dao liền đi thay quần áo. Cô mặc áo phông trắng bên trong, khoác áo dài tay bên ngoài, thân dưới mặc quần ống rộng thoải mái, đeo một chiếc balo một bên vai, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, dắt Nguyên Bảo ra khỏi nhà.
Người trực ở phòng bảo vệ hôm nay không biết Bùi Tư Dao nhưng vẫn nhiệt tình chào hỏi cô: “Chào cô, buổi sáng tốt lành, hôm nay thời tiết đẹp quá, cô đang dắt chó đi dạo đấy à.”
Bảo vệ thấy cô đeo túi trên vai trái, tay phải dắt chó, hai tay đều vướng víu nên cẩn thận quẹt thẻ giùm cô, mở cửa phụ.
“Ừm, cảm ơn.”
“Không có gì, đây là việc chúng tôi nên làm. Cô đi thong thả.”
Chờ đến khi không còn thấy bóng lưng của Bùi Tư Dao nữa, nụ cười nịnh nọt trên mặt bảo vệ mới biến mất: “Có tí tiền thì ghê gớm lắm chắc? Bày ra vẻ thanh cao với ai chứ. Còn trẻ thế kia, không dựa nhà thì cũng là bán thân, đợi đấy, sau này ông mà có tiền, bảo đảm mày có bò đến liếm chân ông, ông cũng chẳng thèm nhìn.”
Gã bảo vệ tức tối đá mạnh vào cột nhà, trút giận.
Quay đầu lại, thấy một người phụ nữ dắt chó đi về phía cổng chính, mặt gã lập tức lại nở nụ cười niềm nở: “Bà Chu, bà ra ngoài à, để tôi mở cửa giúp bà.”
Chu Lai Đệ khoác túi một bên, dắt chó một bên, ra dáng phu nhân giàu có: “Tiểu Lý à, trong mấy người các cậu, tôi thấy chỉ có cậu là lanh lợi nhất đấy. Tôi đi siêu thị, lúc ra sẽ nhắn cho cậu, cậu ra giúp tôi xách đồ, chắc chắn có thưởng.”
Trước khi ra khỏi cổng, Chu Lai Đệ không kìm được, còn vỗ vỗ vào ngực vạm vỡ của Tiểu Lý, đúng là trai trẻ có khác, nhìn thuận mắt hơn hẳn.
Cơ thể Tiểu Lý cứng đờ trong chớp mắt rồi lập tức phản ứng lại, hơi khom người, để mặc bàn tay trắng mũm mĩm kia vuốt lên mặt mình: “Bà Chu nói gì thế, dù bà không thưởng, tôi cũng sẽ giúp bà xách đồ mà.”
Chu Lai Đệ cực kỳ hài lòng với biểu hiện của Tiểu Lý, ngón tay sờ lên mặt cậu ta thêm vài lần mới lưu luyến rời đi.
Ngay khoảnh khắc Chu Lai Đệ quay đi, toàn thân Tiểu Lý chìm vào u ám. Gã lao vào phòng bảo vệ, vốc nước rửa mặt. Nghĩ đến cái mặt đầy mỡ của mụ già kia, trong lòng không khỏi thấy buồn nôn.
“Mẹ nó, mụ già béo hơn cả heo mà cũng muốn chiếm lợi của tao à. Má nó, nếu không phải nể mặt thằng con trai bà ta, ông đây sớm cho ăn đấm rồi. Sớm muộn gì cũng chặt cái tay bà ta đi. Đm, ai cũng muốn lên mặt với tao...”