Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 35

Trước Sau

break

“Tao không, tao cứ không đấy.”

Đồ Bùi Tư Dao mua còn chưa kịp mang vào nhà đã bị Nguyên Bảo quấn lấy, một người một chó nô đùa trước cửa, mãi đến khi người giao thức ăn cho chó bấm chuông dưới lầu, Nguyên Bảo mới chịu ngồi yên.

Chuyển mười bao thức ăn cho chó, từng thùng đồ hộp, thịt khô lên thang máy, Bùi Tư Dao mượn cớ chỉnh lại tóc để che chắn, liếc nhìn camera giám sát phía trên.

Phong Đan Bạch Lộ không hổ là khu chung cư cao cấp, ba bước một cái camera, năm bước một nhân viên an ninh.

Bùi Tư Dao muốn lười biếng thu đồ vào không gian cũng không được.

Bữa tối cô và Nguyên Bảo đều ăn một bữa no nê, rồi lên giường nghỉ ngơi từ sớm.

Vị trí địa lý của Phong Đan Bạch Lộ chỉ đứng sau khu Đông Phương Đế Cảnh trên đỉnh núi, chất lượng nhà ở miễn chê, sau khi thay cửa đi và cửa sổ thành loại chống cháy nổ, cô sẽ không sợ bị người khác trộm nhà khi ra ngoài “mua sắm không đồng” nữa.

Trước khi ngủ, Bùi Tư Dao dùng ý niệm sắp xếp vật tư trong không gian một lúc, nhét đầy tất cả các ngóc ngách, đảm bảo không lãng phí một chút không gian nào, mãi đến khi tinh thần mệt mỏi rã rời, Bùi Tư Dao mới chìm vào giấc ngủ sâu.

Đêm đầu tiên ở nhà mới, Bùi Tư Dao ngủ ngon lạ thường.

Sáng sớm hôm sau, Nguyên Bảo bị nhốt trong chuồng chó ra sức cào vào song sắt, kêu gào thảm thiết gọi con sen.

“Gâu gâu! Gâu gâu gâu!”

Tối qua uống nhiều sữa bột như vậy, bây giờ nó đang gấp gáp muốn đi vệ sinh. Con sen kia, có nghe thấy không, bổn đại vương muốn đi vệ sinh.

Bùi Tư Dao nghe thấy tiếng chó sủa liên hồi, ngồi dậy khỏi giường. Sống hai kiếp, đây là lần đầu tiên nuôi chó nên cô vẫn chưa thích ứng kịp.

Sau khi mở chuồng chó, Nguyên Bảo lao thẳng đến tấm lót vệ sinh ngoài ban công, lúc này Bùi Tư Dao mới nhớ ra, trước khi ngủ tối qua, cô quên đặt một tấm lót vệ sinh vào trong chuồng.

Đợi Nguyên Bảo giải quyết xong nhu cầu sinh lý, Bùi Tư Dao đã đổ xong thức ăn cho chó: “Nguyên Bảo, xin lỗi nhé, tao cũng là lần đầu nuôi chó, mày sẽ không trách tao đâu đúng không? Để đền bù cho mày, sáng nay tao sẽ thêm cho mày một cái đùi gà lớn.”

Nguyên Bảo vừa nghe thấy có thịt, vẻ mặt ai oán lập tức thay đổi, mày rạng rỡ hớn hở: “Gâu! Gâu gâu!”

Nể tình cái đùi gà, bổn đại vương tha thứ cho ngươi đấy, còn không mau mang đùi gà của bổn đại vương tới đây.

Vì hôm qua đã hẹn thợ làm cửa, hôm nay họ đến đo kích thước nên buổi sáng Bùi Tư Dao không ra ngoài.

Cô lên mạng mua ít đồ ăn liền và đồ ăn vặt, quan trọng nhất chính là lương thực của Nguyên Bảo. Nó thích thức ăn vị thịt bò, cô chọn luôn loại quy cách lớn nhất là năm mươi cân, mua hai mươi bao, địa chỉ chọn trạm chuyển phát nhanh dưới chân núi.

Sở dĩ chọn trạm chuyển phát dưới chân núi là vì cô có quá nhiều lo ngại, mua một lượng lớn vật phẩm cùng lúc chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý, nếu không nhận ở khu này thì ảnh hưởng sẽ giảm đi rất nhiều.

Số thức ăn này đủ cho Nguyên Bảo ăn đến khi trưởng thành, đợi sau khi trưởng thành, Bùi Tư Dao định cho Nguyên Bảo ăn thịt sống luôn. Sau đợt cực hàn, động vật biến dị có ở khắp nơi, cô có thể dẫn Nguyên Bảo đi săn, cải thiện bữa ăn cho nó.

Hai mươi bao thức ăn cho chó số lượng không nhỏ, đợi khi hàng đến đủ, Bùi Tư Dao định đến thẳng cửa hàng thuê xe, thuê một chiếc xe van để chở thức ăn về.

Thợ làm cửa rất đúng giờ, mười giờ đúng đã bấm chuông cửa dưới lầu.

Bùi Tư Dao mở khóa cho họ, mở cửa nhà, đợi ở cửa hai phút thì hai người đã đi thang máy lên tới nơi.

“Chào cô Bùi, tôi có mang theo catalogue cửa đi và cửa sổ đây, cô xem thử xem có kiểu nào ưng ý không.”

Bác thợ Tiền lấy cuốn catalogue từ trong túi xách ra đưa cho cô, học trò của bác ấy là Tiểu Mã thì mở hộp dụng cụ, lấy thước đo ra bắt đầu đo đạc.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc