Bùi Tư Dao dắt Nguyên Bảo đang không vui đi về phía tòa nhà, bảo vệ Tiểu Vương ở bên cạnh sợ hai con chó đánh nhau thật, lúc này đã sợ đến mức toát mồ hôi đầy đầu.
Nhìn Bùi Tư Dao sắc mặt không tốt, cậu ta lau mồ hôi lấm tấm trên trán, liên tục an ủi Bùi Tư Dao: “Cô Bùi, chuyện là thế này, người phụ nữ kia họ Chu, chuyển vào Phong Đan Bạch Lộ của chúng ta một năm trước, sống ở tòa nhà 23 phía trước. Con chó Teddy tên Ngoan Ngoan mà bà ta nuôi nổi tiếng khó chiều trong khu này, chó cậy thế chủ, cậy con trai bà ta làm việc ở cơ quan chính phủ nên bình thường không ít lần bắt nạt người khác. Cô đừng để bụng làm gì, bà ta là một bà già nhà quê, không nói lý lẽ, sau này gặp bà ta, cô cứ tránh xa một chút là được.”
Con trai bác gái Chu có địa vị khá cao, người có thân phận như con trai bà ta thường đưa cả gia đình đều sống trong khu tập thể chính phủ, nhưng lại có tin đồn rằng bác gái Chu và con dâu không hợp nhau nên mới chuyển ra ngoài sống.
Căn nhà bác gái Chu đang ở là do Tổng giám đốc Vương của công ty bất động sản sang tên miễn phí cho bà ta, bình thường chỉ có bác gái Chu sống cùng con chó Teddy ở trong đó, cuối tuần hoặc ngày lễ, con trai bà ta mới dẫn cháu trai đến thăm, còn con dâu thì chưa thấy mặt lần nào.
Bà già họ Chu này có khả năng thích nghi với môi trường cực kỳ mạnh, không bao giờ nói chuyện tử tế với mọi người, cậy vào thế lực của con trai mình mà đi khắp nơi bắt nạt người khác.
Hễ gặp chuyện không vừa ý là bà ta lại lôi con trai ra dọa người, người khác chỉ là không muốn đắc tội với người trong chính phủ mà thôi, thế mà bà già họ Chu lại tưởng mọi người sợ bà ta thật.
Tiểu Vương cũng là có lòng tốt, nhắc nhở Bùi Tư Dao thêm vài câu, tránh để sau này cô phải chịu thiệt thòi.
Bùi Tư Dao không trả lời, chỉ cười với cậu ta.
Đến dưới sảnh tòa nhà, cô lấy mấy chai nước ngọt từ trong túi ra, nhét vào tay mỗi người một chai.
Mấy người vội vàng xua tay: “Không, không, không, cô Bùi, cô không cần khách sáo như vậy, đây đều là việc chúng tôi nên làm.”
Đâu có việc gì là ai nên làm, mọi người đều chỉ đang gồng gánh mưu sinh mà thôi.
Bùi Tư Dao kiên quyết nhét chai nước vào tay một nhân viên: “Không có gì là nên hay không nên cả, nhiệt độ bây giờ cũng dần tăng cao rồi, xách đồ một đoạn đường dài như vậy, các anh cũng uống ngụm nước, thấm giọng, giải nhiệt đi.”
Hai nhân viên cửa hàng có chút ngại ngùng, Tiểu Vương từ chối vài cái, thấy Bùi Tư Dao không phải khách sáo giả vờ liền nhận lấy: “Cô Bùi, vậy tôi không khách sáo với cô nữa, sau này có việc gì, cô cứ ới một tiếng trong nhóm là được, tôi còn phải đi tuần tra, đi trước đây, khi nào rảnh nói chuyện sau.”
Hai nhân viên thấy Tiểu Vương nhận, họ cũng nhận lấy. Bùi Tư Dao nhìn mấy người đi xa, lúc này mới chuyển tầm mắt sang bà già tóc đỏ đang dắt chó đi dạo trong vườn hoa.
Cán bộ cấp cao trong chính phủ, không biết thân phận này có thể giúp họ sống dễ chịu hơn chút nào trong mạt thế hay không.
Nguyên Bảo thấy cô mãi không mở cửa, sốt ruột sủa ầm lên: “Gâu gâu! Gâu gâu!”
Mở cửa, mau mở cửa, nó muốn về nhà ăn cơm. Đừng tưởng nó không biết, con sen đã mua không ít đồ ngon, trong đó có đồ hộp thịt mà nó thích ăn.
Dưới sự thúc giục của Nguyên Bảo, Bùi Tư Dao quẹt thẻ từ, bước vào thang máy.
Việc đầu tiên Nguyên Bảo làm khi về đến nhà là bắt Bùi Tư Dao tháo dây dắt trên người ra.
Thứ này hạn chế nghiêm trọng hành động của nó, ảnh hưởng đến khả năng phát huy của nó. Nếu không phải con sen cứ nằng nặc đòi buộc dây, thì con Teddy nhỏ dám khiêu khích hôm nay đã sớm bị nó đánh cho sợ mất mật rồi.
“Gâu! Gâu gâu!”
Tháo ra, con sen kia, mau tháo ra cho bổn đại vương.