Một đoàn bốn người một chó, trận thế có hơi lớn, khiến các chủ hộ đi ngang qua đều ngoái đầu nhìn lại.
Bên cạnh vườn hoa có một bác gái đang dắt chó đi dạo, nhìn thấy phô trương thế này, không nhịn được mà chép miệng: "Gớm, tòa 46, đây là con gái thị trưởng dọn vào ở hay sao mà ra đường phô trương thế, còn cần tới ba người đi theo phục vụ nữa cơ đấy!"
Giọng bác gái không lớn, nếu không nhìn về phía lề đường thì cả nhóm chẳng ai để ý bên đó có người.
Ngược lại, Nguyên Bảo đang không biết ngửi cái gì bên vệ đường, mũi khẽ hếch lên, dường như nghe thấy lời lẽ không có ý tốt của người phụ nữ kia, lập tức nhe răng, sủa ầm ĩ hai tiếng: "Gâu, gâu gâu..."
Đừng tưởng nó là chó thì nghe không hiểu, mụ đàn bà già này mồm miệng hôi hám thế, chắc chắn chẳng phun ra được lời hay ý đẹp gì.
"Gâu gâu... Gâu gâu..."
Con chó Teddy nghe thấy tiếng chó sủa, lập tức vẫy đuôi, khiêu khích nhìn Nguyên Bảo. Cậy có chủ nhân ở bên cạnh, nó chẳng thèm quan tâm đối thủ Nguyên Bảo có thân hình to gấp mấy lần mình, nhe răng sủa lại: "Gâu gâu... Gâu gâu..." Có bản lĩnh thì nhào vô, đồ chó xấu xí.
Đối mặt với sự khiêu khích của Teddy, Nguyên Bảo lập tức nổi điên. Nếu không có dây dắt giữ lại, lúc này e rằng nó đã đè con Teddy xuống đất mà cắn xé rồi.
Tiếng sủa đầy nguy hiểm của chó Becgie khiến người phụ nữ kia giật mình, vội cúi xuống ôm con Teddy vào lòng: "Ôi chao, cục cưng đừng sợ, đừng sợ, có bà đây rồi, có bà đây rồi."
Bùi Tư Dao giật mạnh sợi dây dắt đang căng cứng: "Nguyên Bảo, quay lại."
Bùi Tư Dao giữ nguyên tắc thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, kéo Nguyên Bảo lùi về phía sau. Thân mình Nguyên Bảo lùi lại, nhưng tiếng gầm gừ đe dọa trong cổ họng vẫn không ngừng.
Thấy có người giữ con Becgie lại, con Teddy uốn éo trong lòng chủ nhân, sủa càng hăng hơn: "Gâu... Gâu gâu... Gâu gâu gâu..."
Tới đây, tới đây, đồ to xác ngốc nghếch, xấu ma chê quỷ hờn, có bản lĩnh thì mày lên đây cắn tao đi, lêu lêu lêu...
Nguyên Bảo nào đã bao giờ chịu sự khiêu khích nhường này, thân mình nó dùng sức chồm về phía trước, thoát khỏi dây dắt, sải bốn chân lao thẳng về phía con Teddy.
Vừa thấy tình cảnh này, con Teddy lập tức sợ sun vòi, rên ư ử chui tọt vào lòng người phụ nữ. Bà ơi cứu mạng, cái đồ to xác ngốc nghếch kia lao tới rồi, bé sợ quá.
Người phụ nữ ôm chặt con Teddy, nhìn con Becgie đang đùng đùng sát khí lao tới, nói thật lòng bà ta cũng có chút hoảng.
Nhưng khi nhìn thấy sợi dây dắt trên cổ con Becgie, bà ta lại to gan hơn đôi chút. Con chó này có dữ tợn đến đâu thì chẳng phải vẫn bị người ta xích lại rồi sao, có gì mà phải sợ.
“Ngoan Ngoan đừng sợ, Ngoan Ngoan đừng sợ, bà bảo vệ cháu. Này, cô gái kia, ở đây đông người như vậy, cô không giữ chặt dây dắt chó, sao hả, cô muốn trơ mắt nhìn con chó cô nuôi cắn người à?”
Người phụ nữ hất cằm lên cao, vẻ mặt hống hách sai khiến, bà ta chúa ghét những kẻ còn tỏ vẻ cao sang hơn mình, huống hồ lại còn là một con ranh vắt mũi chưa sạch.
Bùi Tư Dao đuổi theo vài bước, nhặt đầu kia của dây dắt chó lên, tay dùng sức một cái, kéo Nguyên Bảo đang chạy ra xa vài mét trở lại: “Nguyên Bảo, về nhà.”
Bảo vệ và nhân viên siêu thị đều đang ở đó, Bùi Tư Dao dù muốn làm gì thì cũng không thể ra tay lúc này.
Đây chẳng phải là tự mình đâm đầu vào họng súng sao?
Chân ướt chân ráo mới đến, Bùi Tư Dao không muốn gây sự chú ý với người khác, có thể khiêm tốn bao nhiêu thì cứ khiêm tốn bấy nhiêu.
Có ân oán gì, đợi thêm hai mươi ngày nữa cũng chưa muộn.
Bùi Tư Dao nhìn người phụ nữ kia với ánh mắt đầy ẩn ý. Ừm, tóc uốn mì tôm màu đỏ, rất nổi bật, rất dễ nhớ. Bùi Tư Dao cô vốn không phải là người rộng lượng, người không phạm ta thì ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta sẽ trả lại gấp bội.