Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 29

Trước Sau

break

Đúng là được đằng chân lân đằng đầu, hắn ta còn dám gọi điện cho cô cơ đấy.

Cất điện thoại vào túi, Bùi Tư Dao tiếp tục nhìn ra cửa sổ.

Mười năm lăn lộn trong mạt thế, cô đã sớm quen với những ngày không có điện thoại, nhưng cô gái trẻ ngồi ghế sau rõ ràng thì không.

Tiếng gõ bàn phím nhắn tin vang lên liên tục từ phía sau, nghe có vẻ rất gấp gáp.

Bùi Tư Dao nhìn thấy dãy núi xanh trải dài phía trước, sắp đến chân núi rồi.

Phong Đan Bạch Lộ là một trong số ít những khu chung cư ở thành phố Tô có thể trụ vững qua thiên tai mạt thế.

Lúc xe lên đường đèo quanh co, cô gái trẻ bắt đầu gọi điện thoại, giọng nói sắc nhọn nghe hơi chói tai.

"Không phải anh đã nói sẽ đến đón tôi sao? Trần Bác Văn, anh đúng là đồ khốn nạn! Anh bỏ đi một mình thì tôi sống thế nào? Chúng ta đã thỏa thuận rồi, giờ nhà cũng tìm xong, anh nói đổi ý là đổi ý ngay được sao? Anh có còn là người không? Cút đi với cái lý tưởng tự do chết tiệt của anh, lúc chưa yêu tôi sao anh không đòi tự do đi?"

Giọng nói chuyện điện thoại của người phụ nữ ghế sau ngày càng lớn. Đến lúc kích động, cô ta bám vào lưng ghế trước, rướn người dậy, câu nào cũng chửi thề văng tục.

Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, bác tài xế vặn to âm lượng bản nhạc nhẹ êm dịu trong xe, cố gắng át đi tiếng chửi rủa của cô gái kia.

Tài xế sợ hai hành khách còn lại đánh giá xấu nên lo lắng quay đầu lại nhìn.

Người đàn ông ngồi ghế sau cứ như bị điếc, đầu cũng chẳng ngẩng lên. Còn Bùi Tư Dao bên cạnh thì dán mắt vào nơi xa xăm, giống như đang ngẩn ngơ.

Chỉ có chú chó ở ghế phụ lái là thè lưỡi, nghiêng đầu nhìn ra sau. Dáng vẻ hóng hớt ấy khiến tài xế bật cười.

Qua đèn đỏ này, rẽ vào đường nội bộ phía trước, chạy khoảng mười phút thì tài xế dừng xe bên ngoài khu chung cư.

"Chào quý khách, đến Phong Đan Bạch Lộ rồi. Thật ngại quá, đây là khu chung cư cao cấp không cho xe lạ vào, phiền mọi người xuống xe tại đây giúp tôi."

Bùi Tư Dao trả tiền xe, đẩy cửa bước ra. Con Becgie lao xuống trước, ngửi ngửi bụi cỏ ven đường rồi tè một bãi.

Bùi Tư Dao mặc kệ nó, đi ra cốp sau lấy hành lý. Điều khiến cô bất ngờ là điểm đến của hai người kia cũng là Phong Đan Bạch Lộ.

Cô gái kia vừa xuống xe đã ngồi thụp xuống ôm đầu khóc nức nở: "Đồ bạc tình, đồ cặn bã! Trần Bác Văn, anh sẽ chết không được tử tế! Tôi nguyền rủa anh ra đường bị xe tông, ăn cơm bị nghẹn, uống nước bị sặc, chết không toàn thây! Hu hu hu... Anh không phải là người! Căn nhà này là tôi lén quẹt thẻ của bố để mua, bố tôi mà biết chắc sẽ đánh chết tôi mất! Hu hu hu... Thôi tôi cũng chẳng thiết sống nữa..."

Người đàn ông trẻ tuổi tay xoay bi sắt, bước nhanh vào trong khu chung cư.

Bùi Tư Dao đi chậm lại vài bước, mãi đến khi tới phòng bảo vệ, tai cô mới được thanh tịnh một chút.

Sau khi đăng ký thông tin cá nhân tại phòng bảo vệ và được chủ hộ 606 đồng ý, nhân viên bảo vệ vô cùng nhiệt tình xách vali giúp cô: "Chào cô chủ, tôi họ Vương, cô cứ gọi tôi là Tiểu Vương. Tòa nhà 46 nằm ở phía Nam, tôi đưa cô đến sảnh ban quản lý để lấy mẫu khuôn mặt, sau này cô ra vào chỉ cần quét mặt là được."

"Được, cảm ơn anh."

Bùi Tư Dao không khách sáo với cậu ta, tự mình kéo chiếc vali còn lại đi theo sau nhân viên bảo vệ.

Cậu bảo vệ tên Tiểu Vương này không biết có phải trời sinh đã nói nhiều hay không mà suốt quãng đường đi mấy phút đồng hồ, miệng cậu ta chẳng nghỉ lúc nào.

Cậu ta giới thiệu sơ qua về siêu thị và các cửa hàng trong khu chung cư cho Bùi Tư Dao. Cô chỉ gật đầu, ngược lại con Becgie thỉnh thoảng còn sủa hai tiếng phụ họa. Tiểu Vương cười gãi đầu, không ngờ con chó này lại nể mặt mình đến thế.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc