"Ha ha ha, cô Bùi, con chó này của cô khôn thật đấy. Khu chúng ta cũng có nhiều cư dân nuôi thú cưng lắm, trong khu có mấy cửa hàng đồ dùng thú cưng và một bệnh viện thú y. Chỉ là sau này dắt chó ra ngoài, cô nhớ phải buộc dây xích để tránh thú cưng xô xát, gây nguy hiểm cho người khác."
Bùi Tư Dao cúi đầu nhìn con chó đang nhảy nhót tưng bừng, thấy bảo vệ nói cũng có lý nên khẽ "ừ" một tiếng.
Đã bị con Becgie này bám lấy thì cô phải chuẩn bị cho tốt. Thời gian vẫn còn dư dả, tích trữ ít thức ăn cho chó vẫn kịp.
Tiểu Vương dẫn Bùi Tư Dao đi qua đài phun nước là đến sảnh ban quản lý: "Cô Bùi, đây là sảnh ban quản lý. Mỗi giờ tròn đều sẽ có người đi tuần tra trong khu, cô có việc gì cứ gọi tôi là được. Chúc cô sống vui vẻ, tạm biệt cô."
Nói xong, bảo vệ Tiểu Vương không nán lại thêm mà quay người đi thẳng về theo đường cũ.
Bùi Tư Dao để con Becgie trông hành lý, còn mình thì đi vào sảnh một mình.
Con Becgie này là do cô nhặt được giữa đường, có thẻ chó hay đã tiêm phòng chưa cô đều không rõ. Cách đơn giản và nhanh nhất chính là không để nhân viên ở đó nhìn thấy nó.
Thủ tục hoàn tất rất nhanh. Sau khi đóng phí quản lý, nhân viên ghi nhận nhận diện khuôn mặt của cô, đưa cho cô một tấm thẻ từ rồi thêm cô vào nhóm chat của ban quản lý và nhóm cư dân.
"Cô Bùi, chúc mừng cô đã trở thành một thành viên của Phong Đan Bạch Lộ. Sau này nếu có bất kỳ nhu cầu gì, cô cứ tìm ban quản lý Ngân Gia chúng tôi, Ngân Gia luôn tận tâm phục vụ cô."
Cô gái lễ tân tiễn Bùi Tư Dao ra đến tận cửa, nhìn cô bước ra khỏi sảnh lớn rồi mới quay trở vào.
Bùi Tư Dao không thể không thừa nhận, dịch vụ của khu chung cư cao cấp đúng là khiến người ta thấy thoải mái. Chỉ là không biết sau khi mạt thế ập đến, ban quản lý này còn trụ được bao lâu.
"Đi thôi, cún."
Bùi Tư Dao vẫy tay với chú chó đang đi dạo cách đó không xa, cũng chẳng bận tâm xem nó có đi theo hay không, cô kéo vali đi thẳng về phía nam.
"Gâu gâu..."
Nghe tiếng chủ nhân gọi, chú chó liền ba chân bốn cẳng chạy tới.
"Gâu gâu..." Đợi bổn đại vương với.
Bùi Tư Dao vẫn không dừng bước, chú chó Becgie sải bốn chân chạy như bay, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp cô.
Bùi Tư Dao nhìn chú chó Becgie đang thè lưỡi, lẽo đẽo theo sát chân mình. Con chó này có vẻ thông minh quá mức, chẳng lẽ nó hiểu được tiếng người?
Mạt thế đằng đẵng, giữ nó lại cũng chẳng sao.
Tay trái Bùi Tư Dao kéo hai chiếc vali, tay phải lấy điện thoại ra, mở chức năng tìm kiếm bằng hình ảnh rồi chụp cho chú chó một tấm. Màn hình chỉ dừng lại hai giây, thông tin về giống chó, kích thước và đặc điểm ngoại hình đã hiện ra.
Chó chăn cừu Đức, còn gọi là chó Becgie, chó lưng đen, là một giống chó cỡ trung bình có nguồn gốc từ Đức. Thân hình chó Becgie hơi dài, cơ bắp săn chắc và dẻo dai, xương cốt cứng cáp, khớp xương vững chãi, bộ lông có thể chịu được mọi điều kiện thời tiết.
Chó Becgie thường hoạt động với vai trò chó nghiệp vụ quân đội, cảnh sát, chó tìm kiếm cứu nạn, chó dẫn đường... Bùi Tư Dao nhìn ảnh trên mạng, rồi lại nhìn chú chó ngốc nghếch bên cạnh. Trong ảnh trông thì giống đấy, nhưng con của cô nét mặt vẫn còn non nớt, trông cứ ngơ ngơ ngác ngác.
"Đồ chó ngốc."
"Ư ư..." Chú chó Becgie nghe vậy liền tỏ vẻ không vui, hừ hừ hai tiếng.
"Chó ngoan."
"Gâu gâu..."
Nghe được lời khen, chú chó Becgie nhỏ liền lắc đầu vẫy đuôi, dáng vẻ đắc ý dạt dào khiến Bùi Tư Dao bật cười. Quả nhiên đúng là một con chó ngốc.
Đi mãi về phía nam, Bùi Tư Dao mới nhìn thấy tòa nhà số 46. Cô quẹt thẻ, mở cửa, để chú chó vào trước. Sau khi vào bên trong sảnh tòa nhà, Bùi Tư Dao mới xách vali vào theo.
Sảnh tầng một trống trải, chỉ đặt hai chậu cây cảnh. Cô áp thẻ từ vào thang máy, cửa thang từ từ mở ra, giọng nói máy móc đột ngột vang lên: "Kính chào quý cư dân Phong Đan Bạch Lộ, chào mừng quý khách về nhà."
Nếu giọng nói này vang lên vào ban đêm, chắc những người yếu bóng vía sẽ sợ đến bay cả hồn vía.
Vách trong thang máy trơn láng, không có bảng nút bấm truyền thống mà chỉ có một chiếc camera nhấp nháy đèn đỏ. Thang máy chạy một mạch không dừng, đưa thẳng lên tầng sáu.
Chú chó Becgie lao ra trước tiên, nhìn ngó xung quanh một vòng rồi lại nghênh ngang quay trở lại.
Nhìn cái vẻ quen thuộc này, ai không biết còn tưởng đây chính là nhà của nó ấy chứ.
Tòa nhà này mỗi tầng chỉ có một căn hộ. Mật mã ban đầu của cửa chính đã được hai vợ chồng kia nói cho cô biết.
Tiếp theo, cô chỉ cần làm theo hướng dẫn để đổi mật mã là được. Bùi Tư Dao nhập mật mã, khóa cửa kêu "tinh" một tiếng rồi mở ra. Cô vừa hé cửa được một khe nhỏ, chú chó Becgie đã nhấc chân trước, lách mình lao vút vào trong.
"Gâu, gâu gâu..."
Chú chó chạy khắp các phòng như thể đang đi tuần tra lãnh địa của mình vậy.
Bùi Tư Dao bật đèn, đặt vali ở lối vào, quả nhiên nhìn thấy tờ hướng dẫn sử dụng khóa cửa nằm trên tủ giày.