Chưa kịp đứng dậy, cô đã nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề vang lên sau lưng. Sống lưng Bùi Tư Dao cứng đờ, tay nắm chặt giữa không trung, một con dao găm lập tức xuất hiện trong tay.
"Gâu... gâu gâu..."
Chú chó Becgie vừa sủa vừa lao về phía Bùi Tư Dao đang ngồi xổm.
Mặt trời đang lên cao, dọc đường đi không gặp người quen nào. Bùi Tư Dao kéo vali, bên cạnh có một chú chó lẽo đẽo đi theo. Mãi đến khi Bùi Tư Dao ra khỏi khu chung cư, con Becgie vẫn không chịu rời đi.
Con chó ngốc này chắc đã ngủ trước cửa nhà cô cả đêm, toàn thân lấm lem bụi đất, dáng vẻ uể oải, trông vô cùng thảm hại.
Bùi Tư Dao không đành lòng, bèn lấy ít cơm trắng trộn xúc xích cho nó ăn.
Ăn xong, con Becgie càng đuổi không chịu đi. Bùi Tư Dao mặc kệ nó, đi thẳng ra ngoài cổng khu chung cư.
Phong Đan Bạch Lộ nằm ở ngoại ô, cách xa trung tâm thành phố, địa thế hẻo lánh lại nằm ở lưng chừng núi. Muốn đến đó phải chuyển xe mấy chuyến, tính cả thời gian đợi xe, chuyển xe, đến nơi chắc trời cũng tối đen.
Bùi Tư Dao không muốn lãng phí thời gian nên chọn gọi xe trực tiếp. Đã quá lâu không dùng ứng dụng gọi xe, cô loay hoay nửa ngày, đến khi xe tới mới phát hiện là đi ghép.
Thấy ghế sau đã có một người đàn ông ngồi, Bùi Tư Dao mở cửa ghế phụ lái. Cô vừa định bước chân vào thì phát hiện chân phải không cử động được.
Hàm răng sắc nhọn của con Becgie đang cắn chặt lấy ống quần cô. Bùi Tư Dao giãy hai cái nhưng không thoát được, nhìn đôi mắt long lanh như chứa cả bầu trời sao của chú chó, cô thoáng ngẩn người.
Đợi đến khi phản ứng lại, cô đã ôm con Becgie ngồi yên vị trên ghế phụ lái.
Con Becgie còn nhỏ nên kích thước không quá lớn. Lên xe, nó ngoan ngoãn ngồi trong lòng Bùi Tư Dao, đầu gối lên tay cô, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Bùi Tư Dao cảm thấy đau đầu nhức óc, trái tim cứng rắn như sắt thép của cô bỗng mềm đi một chút vì chú chó Becgie này.
Trong thời mạt thế, hoàn cảnh con người còn gian nan khốn khổ, huống chi là một con chó.
Bùi Tư Dao lơ đãng vuốt ve đầu chó, mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ trên điện thoại của bác tài xế.
Điểm đến là khu Hạnh Phúc, cách khu Long Thành chỉ năm phút đi đường, xem ra vẫn còn một người đi ghép nữa.
Năm phút sau, xe dừng lại ở khu Hạnh Phúc. Một cô gái trẻ trung xinh đẹp bước tới, kéo cửa ghế sau ra. Thấy một người đàn ông đang ngồi đó, cô ta nhăn mũi. Cô ta định mở cửa ghế phụ lái thì nghe thấy tiếng gầm gừ khe khẽ của chú chó, lúc này mới xách túi lớn ngồi vào ghế sau.
Cô ta đặt túi lớn ở ghế giữa. Người đàn ông kia vẫn không ngẩng đầu lên, tay phải xoay hai viên bi sắt.
Ngay khoảnh khắc chú chó phát ra tiếng, ngón tay Bùi Tư Dao đã bóp chặt miệng nó: "Im lặng, không được sủa."
Con Becgie ư ử hai tiếng đầy đáng thương, ngoan ngoãn nằm im trong khuỷu tay cô không nhúc nhích.
Bác tài xế đối chiếu xong thông tin hành khách mới lên xe liền đi thẳng theo định vị đến Phong Đan Bạch Lộ.
Bùi Tư Dao liếc nhìn một cái rồi chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Nhìn những tòa nhà cao tầng san sát, đường phố náo nhiệt, trong lòng Bùi Tư Dao trào dâng muôn vàn cảm xúc, chỉ còn hai mươi ngày nữa.
Hai mươi ngày sau, đầu tiên là lũ lụt nhấn chìm thành phố, ép con người phải di chuyển lên tầng cao. Sau đó là cực hàn, nhiệt độ đột ngột giảm xuống âm độ chỉ trong một đêm, biết bao người chết vì mất nhiệt. Sau cực hàn là cực nhiệt, băng tan, xác chết trong nước phân hủy nhanh chóng, virus mới càn quét, bao nhiêu người vì hít phải khí độc bốc hơi mà ho đến mức trào cả phổi ra ngoài.
Khi xe rời khỏi nội thành, nhà cửa thưa thớt dần. Điện thoại trong túi Bùi Tư Dao rung lên liên hồi, chú chó thấy lạ lẫm cứ dùng đầu húc húc vào.
Bùi Tư Dao ấn cái đầu đang ngọ nguậy của nó xuống, lấy điện thoại ra. Thấy người gọi là Tạ Như Phong, cô thẳng tay từ chối, tắt chuông rồi chặn số hắn.