Bùi Tư Dao tự động lướt qua tin nhắn của Tần Nguyệt Tinh và Tạ Như Phong. Lướt một hồi lâu, cô mới nhìn thấy tin nhắn từ giảng viên hướng dẫn mà cô đã tắt thông báo từ trước.
Bùi Tư Dao không ở ký túc xá, thành tích học tập tuy luôn đứng đầu nhưng bản thân cô lại không hề nổi bật giữa đám đông, vì vậy ấn tượng của giảng viên hướng dẫn về cô cũng chẳng sâu sắc mấy. Việc cô ấy nhắn tin cũng chỉ vì trợ giảng phát hiện ra Bùi Tư Dao đã vắng mặt mấy tiết liền, nên giảng viên mới nhắn tin hỏi thăm vài câu cho có lệ.
Bùi Tư Dao trình bày ngắn gọn với giảng viên rằng mình muốn xin bảo lưu kết quả học tập với lý do sức khỏe không tốt. Giảng viên lập tức nhắn lại, hỏi han vài câu theo đúng thủ tục rồi dặn dò cô ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Cuối cùng, cô ấy chỉ cấp cho Bùi Tư Dao giấy nghỉ ốm nửa tháng chứ không đồng ý cho cô làm thủ tục bảo lưu.
Dù sao thì mục đích xin nghỉ cũng đã đạt được. Đối với Bùi Tư Dao mà nói, bảo lưu hay nghỉ ốm cũng chẳng có gì khác biệt.
Nửa tháng nữa là mạt thế ập đến rồi, lúc đó còn ai đi học nữa chứ.
Thoát khỏi khung chat, ngón tay Bùi Tư Dao lướt nhẹ, mở ra đoạn hội thoại với Tạ Như Phong.
Những lời quan tâm giả tạo lấp lửng và giọng điệu lúc gần lúc xa ấy khiến Bùi Tư Dao cảm thấy buồn nôn. Hắn ta vừa ngủ với Tần Nguyệt Tinh, lại vừa duy trì mối quan hệ mập mờ với cô. Tên đàn ông tồi tệ này cái gì cũng muốn vơ vào mình, đúng là khiến người ta ghê tởm tột độ.
Hắn ta nên cảm thấy may mắn vì mạt thế vẫn chưa ập đến, nếu không thì Tạ Như Phong chắc chắn đã đầu lìa khỏi cổ từ lâu rồi.
Nhìn các nhóm chat đang bàn tán xôn xao về vụ bê bối của một nam minh tinh nào đó, Bùi Tư Dao tắt màn hình điện thoại.
Cô ngồi trên thảm, mở hết đống hàng vừa mang về, kiểm tra sơ qua số lượng xem có đúng không rồi cất tất cả vào trong không gian.
Cả buổi chiều, Bùi Tư Dao chỉ dành riêng hai ba tiếng đồng hồ để đặt đồ ăn giao tận nơi. Cô tranh thủ lúc đồ ăn còn nóng hổi liền cất ngay vào bếp trong không gian. Đây đều là lương thực dự trữ vô cùng quan trọng đối với cô.
Dọn dẹp đồ đạc quả thực không phải là chuyện đơn giản. Bùi Tư Dao thu toàn bộ đồ nội thất vào trong không gian, trong phòng ngủ chỉ giữ lại đúng một chiếc giường.
Từ chiều đến tối, Bùi Tư Dao nhận mấy chục đến cả trăm phần đồ ăn đặt bên ngoài. Cô đều chú thích cho người giao hàng để đồ trước cửa. Các anh chàng shipper còn tưởng trong nhà này có đến mấy chục người sinh sống.
Sáng sớm hôm sau, Bùi Tư Dao dậy tiếp tục làm việc, cô thu hết tất cả những thứ có thể mang đi trong nhà vào không gian, ngay cả rèm cửa hay vòi nước cũng không buông tha.
Lúc bán nhà, người mua đã nói rõ rằng họ sẽ không chuyển đến ở. Chìa khóa nhà sẽ được giao trực tiếp cho người của công ty trang trí nội thất, toàn bộ đồ đạc cũng sẽ do phía công ty trang trí toàn quyền xử lý.
Trong mắt người ngoài, mấy thứ này chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng với Bùi Tư Dao lại mang ý nghĩa phi phàm. Hơn nữa, không gian sau khi nâng cấp có sức chứa lớn gấp mấy lần, thu cả căn nhà vào cũng chẳng thành vấn đề, huống chi là mấy vật dụng nhỏ bé không chiếm nhiều diện tích này.
Bùi Tư Dao dùng thùng thu nạp phân loại từng món đồ rồi xếp gọn gàng, cuối cùng kiểm tra lại một lượt. Căn nhà giờ đây đúng cảnh "gia đồ tứ bích", trống huơ trống hoác, ngay cả gạch lát nền cũng bị cạy lên.
Sạch sẽ vô cùng, gián bò vào cũng phải lắc đầu ngao ngán vì chẳng tìm được chỗ nào để trốn.
Muốn chuyển nhà, Bùi Tư Dao không dám đi tay không ra ngoài. Cô kéo hai chiếc vali đựng quần áo, nghĩ đến gia đình ông Thái, bèn viết một mảnh giấy rồi nhét qua khe cửa nhà họ.